Teq's Blog

27Apr09

Posted in Linh tinh by Tequila on April 27, 2009

Mấy album của Mark Knopfler nghe mãi thuộc đến từng nốt nhạc, muốn chuyển món mới. Hôm nay móc đống lộn xộn trong ngăn kéo bàn làm việc, thấy có cái CD mp3 Elvis Presley, bỏ vào máy nghe thử phê quá, thế là đợt này lại có nhạc hay để nghe.

Đọc Trên Đường của Jack Kerouac, sao lại có người viết được thứ văn như vậy. Cả câu chuyện chỉ là những chuyến đi qua đi lại ngang dọc và vô mục đích của một đám những thằng dặt dẹo. Bọn chúng gặp nhau, nói nhảm một hồi, rồi kiếm đâu ra một cái xe và cứ thế chạy. Chạy chán rồi chia tay, rồi lúc khác lại nhảy lên một cái xe khác, túi không tiền, lại chạy đi chạy về hết mấy tháng trời. Một cách thật hay để người ta tiêu pha thời gian của mình và chìm nghỉm mình đi giữa thế giới. Thật khó nói, dầu sao cuộc sống như thế cũng có một vẻ đẹp khó tả.

Một tốp phụ nữ da màu đi ngang qua, cô trẻ nhất tách ra, đi rất nhanh về phía tôi – “Chào Joe! – rồi bỗng nhận ra tôi không phải là Joe, thế là cô xấu hổ chạy vội đi. Tôi ước gì mình được là Joe. Nhưng tôi chỉ là cái thằng tôi, Sal Paradise, buồn bã, lang thang trong bóng tối màu tím, trong cái đêm xiết bao ngọt ngào này…”

Thế là với Elvis, với cuộc hành trình của Dean Moriarty và Sal Paradise và các bạn, với 2cm đáy chai Black mà hôm nọ cưa nó thì ông già đã gật gù tâm đắc khi tôi bảo “con thấy bố thật là vãi đái!”, với hạn mức 2 tiếng đồng hồ thì phải đi ngủ, tôi ngồi viết những dòng này.

Và những dòng này là những dòng gì đây, khi ý nghĩ cứ miên man trôi từ điểm nơi này sang nơi khác. Tôi muốn kể một câu chuyện nào đó, song thật tiếc khi cuộc sống trở nên dễ chịu và ổn thỏa thì người ta không còn nhiều những câu chuyện nữa. Cả những câu chuyện cũ cũng khó mà kể tiếp.

Cỡ đôi tháng trước, một bạn cũ nhắn tin thông báo gặp nguyên mẫu một câu chuyện cũ của tôi, anh chơi nhạc ở quán cafe mỗi tối thứ bảy. Đó là nhân vật này. Câu chuyện có đầu có đuôi đầu tiên mà tôi viết, cũng chẳng thèm đổi tên nhân vật, không rõ nó có gây phiền phức cho anh không. Tóm lại là tôi tới quán cafe một tối thứ bảy, định bụng sẽ nghe anh chơi lại Still got the blue rồi sẽ tới chào mời anh một cốc bia. Tôi có hẹn một người bạn nữa cùng đến.

Tới nơi, quán chẳng có khách nào, ngoài bạn đang ngồi với gái nhà bạn. Anh thì đang ngồi ở bàn gần cửa cạnh sân khấu, mười năm kể cũng dài mà anh trông vẫn thế. Tôi đi ngang qua anh, không chào vì chưa nghe tiếng guitar của anh coi như chưa gặp lại. Thế rồi quán vắng quá, anh không lên sân khấu, chúng tôi ngồi hồi lâu chờ đợi rồi bỏ về. Đoạn viết tiếp của câu chuyện trở nên lãng xẹt, tôi vẫn chưa gặp lại anh. Gái nhà bạn tạm biệt bọn tôi rồi đi về, tôi với bạn chui vào một cái bar ghẻ ở Tạ Hiền làm mấy ly rượu. Bar trên tầng 2 cũng vắng teo, có mỗi bọn tôi ngồi và một đôi đối diện. Thằng con trai gày nhom như thằng nghiện ôm một em tây rách, tỉnh thoảng lại nhướng mắt nhìn sang như kiểu sờ tí một em tây thì là cái gì oách lắm. Hai thằng chúng tôi ngồi lảm nhảm với nhau những câu chuyện đã bàn hàng nghìn lần, rồi về. Chúng tôi cũng như thằng Dean Moriarty và thằng Sal Paradise, có điều chúng tôi không lang thang cùng nhau bằng xe mà lang thang cùng nhau bằng những câu chuyện lẻ tẻ linh tinh.

Đôi khi tôi rất vui vì chúng tôi đã sống như vậy. Đôi khi tôi lại thấy buồn rầu vì không thể tiếp tục những câu chuyện bên đường được nữa. Cuộc sống đã trở nên dễ dàng hơn và những kết quả nho nhỏ đạt được khiến cho những câu hỏi của thời lang thang dặt dẹo không còn nữa. Ai cũng băn khoăn rồi đây sẽ cư xử thế nào để cuộc sống rành mạch này không nuốt chửng mình. Rồi thì cũng không biết làm sao, lâu lâu làm một cuộc trốn chạy ít ngày, mà người ta gọi một cách hoa mỹ là đi du lịch.

Vì thế cho nên thằng Sal Paradise mới xin gái 100 đô rồi bắt xe sang đầu kia nước Mỹ, gõ cửa nhà thằng Dean Moriarty, được thằng Dean Moriarty cởi truồng ra mở cửa. Hai thằng chui vào bếp nói chuyện, trên nhà vợ thằng Dean Moriarty khóc lóc vật vã vì thể nào rồi bọn chúng sẽ lại kiếm một cái xe đi mất tích cả năm. Rồi bọn chúng sẽ đi đâu nữa nhỉ, thôi xuống nhà đọc tiếp.

Ôi những ánh đèn u buồn của tối hôm đó! Thằng ném bóng rất giống Dean. Một ả tóc vàng xinh đẹp trên khán đài rất giống Marylou. Đó là Đêm Denver, tất cả việc tôi làm chỉ là đang chết.

Ở cuối Denver, ở cuối Denver

Tất cả việc tôi làm chỉ là đang chết

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. xiabachao said, on May 17, 2009 at 3:34 pm

    Đằng sau cái cuộc sống cơm gạo áo tiền, mọi câu chuyện trong đời đều thú vị hơn đối với chính mình những lại nhạt toẹt khi phải viết nó ra. Nhỉ?

  2. Jade said, on May 24, 2009 at 11:43 am


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: