Teq's Blog

Archive for April 2009

Entry for March 02, 2009

leave a comment »

 

Khi cô ấy đã ngủ say, tôi đặt cuốn sách xuống và nhẹ nhàng ra khỏi phòng, không quên xuống nhà xách theo hai lon bia và lên ngồi lại đây. Tôi đã ngồi đây suốt tối, nghe Chopin và viết một văn bản mà tôi đã hứa sẽ có vào sáng mai. Văn bản ấy vẫn ngắn gọn chặt chẽ như những thứ giấy tờ công việc mà tôi viết ra hàng ngày, nhưng rồi khi ban hành và làm việc theo nó, liệu có ai nghĩ rằng nó được viết ra trên nền những bản ballade của Chopin, và Nước Mỹ.
Những cơn gió lâu lâu lại thổi qua, bốc tôi bay lên trong giây lát, rời bỏ một hai ba bốn năm những sự kiện thường nhật và cụ thể thường ngày. Những cơn gió không buồn không vui mà khiến tôi cảm thấy nao nao bâng khuâng, vì gió thổi đến từ một nơi nào đó và sẽ dừng một nơi nào đó, mà tôi không biết. Cơn gió ngày hôm nay, đến từ tập truyện Nước Mỹ, Nước Mỹ của Phan Việt.
Sáng, tôi dậy đi ăn phở cùng vợ, phở rất ngon, rồi tôi uống chè đá, rồi xách giày ra sân.
Đội đá liền hai trận, trận nào tôi cũng chỉ chạy hai mươi phút rồi ra nghỉ. Hai đội đối tác đều quá non nớt, cái thằng tiền đạo trẻ con của đội tôi thì không biết giữ khách, cứ ghi bàn tòm tọp mất cả vui.
Ăn trưa xong, vợ không cho tôi ngủ vì hễ ngủ trưa là tôi sẽ làm phát tới chiều tối. Tôi lên nhà lôi guitar ra tập lại những bản nhạc cũ. Lâu không chơi tay quều quào, than ôi đâu rồi cảm giác tự thưởng thức tiếng đàn của mình. Nhưng rồi những khớp ngón tay cũng trơn tru dần và đến khi bắt đầu qua được những đoạn khó, tôi bỏ đàn nhảy vào máy tính. Game GTA, chạy xe bắn nhau ở New York.
Chiều, chúng tôi đi mua một cái cũi trẻ con, bắt đầu phải chuẩn bị dần đồ đạc cho thành viên mới. Rồi chúng tôi đi thăm Hà Nội. Đã thật lâu tôi không sống ở Hà Nội nữa mà chỉ lanh quanh con đường hơn 1km để đến chỗ làm, thỉnh thoảng cuối tuần tôi mới đi thăm thành phố này một chút. Rồi chúng tôi rẽ vào hiệu sách, cầm lên cuốn Nước Mỹ của Phan Việt, bạn Giang Trang đã có entry nói về nó. Sách đẹp và cái bìa thật tốt. Lúc nào tôi cũng vui khi mua sách của "bạn bè" viết. Sách của những người bạn tôi từng gặp hoặc từng biết. Tôi thường khoe với vợ là anh biết hầu hết bọn nhà văn trẻ ở đất nước này. Còn họ có biết anh hay không, lại là chuyện hơi khác tí.
Tôi đọc Nước Mỹ của Phan Việt trước và sau lúc ăn cơm, rồi lại đọc tiếp cho đến khi đồng hồ chỉ 10h và tôi biết mình sẽ phải tập trung làm cho xong cái văn bản còn nợ. Tôi thích tập truyện này của Phan Việt. Tôi không có trình độ và cũng không có hứng thú phân tích phê bình, thưởng thức văn học nghệ thuật đối với tôi, chỉ đơn giản là "thích" hay là "không thích". Những thứ mà tôi thích, sẽ nằm trong đầu óc tôi rất lâu và sẽ còn lâu hơn cả cái lúc mà tôi không còn nhớ nổi cụ thể nó nói về cái gì. Trước, văn của Phan Việt khiến tôi khó ưa, nay, tôi thích.
Tôi tiếp tục đọc Nước Mỹ sau khi kết thúc văn bản kia, leo vào giường bật đèn đọc sách và đọc ở đó để cô ấy yên tâm ngủ. Rồi khi cô ấy ngủ say, thì tôi gấp sách lại và leo lên đây ngồi.
Hai lon bia đã hết và lại phải xuống lấy nữa… đã một rưỡi khuya.
Đống bia từ Tết chỉ còn mỗi lon cuối. Đêm thì cũng đã khuya. Những ngày này mưa phùn ẩm thấp. Tôi lại bắt đầu nhớ núi và những con đường. Đi đâu đi đâu.

Chopin – Polonaise As-Dur op 53 "Heroique". Trên youtube một thằng trẻ măng tóc vàng đang ngồi gõ

Những ý nghĩ cứ luân phiên hiện ra và biến đi như những cơn gió.

Written by Tequila

April 15, 2009 at 4:41 am

Posted in Linh tinh

Entry for February 18, 2009

leave a comment »

 

Vì bộ phim quá dài mà đêm đã thành ra khuya quá.
Chó sủa liên hồi kỳ trận khiến tôi phải cho nó vào trong nhà kẻo ảnh hưởng đến cả hàng xóm xung quanh. Dạo này đêm nhiều thằng dặt dẹo ngoài đường. Mà con chó dạo này cũng có vẻ bất an, nó sủa đêm vì bất cứ lý do gì. Có lẽ cũng giống con chó ngày trước, nó không thể yên tâm nếu để nó một mình ngoài sân.
Tôi có mấy chục phút để ngồi đây, sau đó phải tuân thủ kỷ luật kẻo sáng mai sẽ rất mệt mỏi. Cửa sổ tầng ba mở rộng, cao vượt qua ngọn cây khiến tôi phải đứng bên nó nhìn hồi lâu ra khoảng không gian sân vận động, như bao nhiêu lần đã ngắm nhìn nó.
Ngày này ba mươi năm trước, ông già trực chiến ở sân bay. Ông chỉ ở đó trong suốt cuộc chiến. Bom được chất đầy trong bụng những chiếc máy bay, nhưng không có lệnh xuất kích. Kết thúc cuộc chiến, ông thở phào vì không giống như cuộc chiến trước, lần này ông đã có gia đình. Ông trở về nhà để chờ vợ ông sinh đứa con đầu lòng mấy chục ngày sau đó. Tức là tôi. Bây giờ tôi cũng đang chờ đứa con đầu lòng của mình ra đời. Con sông chuẩn bị có thêm một nhánh mới.
Ngày tháng trôi qua, cuộc sống của tôi vẫn cứ đầy đặn và luôn luôn có những cột cây số để theo đuổi. Trước là những con đường góc phố lang thang và những ám ảnh những câu hỏi. Giờ là công việc và gia đình. Những bản kế hoạch mới luôn bày ra trước khi kịp xoa tay hòan tất những kế hoạch cũ. Cuộc sống êm đềm và ấm cúng nhưng cũng đầy những mục tiêu phải đặt ra. Ấy thế nhưng nhiều khi tôi vẫn bâng khuâng buồn nhớ những câu hỏi. Lâu lâu tôi lại lên xe ra khỏi nhà và lao mình trên những con đường quanh co, nhủ thầm không biết về sau mình sẽ nhớ lại những ngày này như thế nào.
Khi tôi hỏi về những ngày tôi chuẩn bị ra đời, ông già nói về cuộc chiến tranh và cái máy bay đầy bom mà ông ngồi trong chờ lệnh. Sau này khi con tôi hỏi về những ngày nó chuẩn bị ra đời, tôi sẽ bảo nó là lúc đó bò ra với mấy bản tiến độ chồng nhau, hay bảo nó là dạo này bố mày đá bóng thua liên tục.
Một cuộc sống tốt và được kiểm soát ngon lành, cũng có cái dở, là nếu không biết cách thì sẽ chẳng có gì để mà nhớ. Còn tại sao lại cần nhớ, thì đúng là một câu hỏi khá to.

Written by Tequila

April 15, 2009 at 4:40 am

Posted in Gia đình

Entry for February 15, 2009

leave a comment »

Lạc Trung resort của chúng ta trong đêm, bàn đặt ngoài sân, trên bàn là vài chai vodka Ba Lan, xung quanh bàn là các bạn, ánh đèn vàng. Gặp được ngày lành tháng tốt, chuyện nào nói ra cũng đẹp dẫu là có cả những chuyện buồn.

"- Đã một số năm tao không ở Sài Gòn. Mỗi năm tao về một lần, lần nào về cũng vào cái quán cafe mà hồi xưa tao có lôi mày vào ấy. Mỗi năm tao vào quán cafe ấy một lần, vẫn em phục vụ bàn ấy, không cần gọi hễ thấy tao là em lại mang tới ly cafe đúng kiểu tao thích. Một ly cafe một năm, chuyện chỉ có thế. – Có thể viết thành được một truyện ngắn đấy".

"Hôm đó tớ chơi đàn với ông ý mà nhớ bạn quá. Tớ với ông ý chơi ngẫu hứng mà có những khoảnh khắc hiểu nhau tuyệt đối, kiểu như không hẹn trước mà bất chợt cùng đẩy ra một hợp âm kết nghe sướng điên người. Hai thằng lập tức buông đàn ngã ngồi ra ghế chỉ mặt nhau cười ha hả… Có điều ông này dính HIV, sắp chết, cũng chả chơi đàn với nhau lâu được nữa".

" – Mày nhớ cái em trên cửa sổ gác ba kia không, một đêm anh em đang ngồi thì em ấy ném giấy xuống, trong giấy em viết xin giải cứu em, em bị bố mẹ nhốt trên gác vì lỡ yêu anh nghiện…
– Nhớ chứ, buồn cười đéo tả!
– Bạn Đức đúng là người tạo ra các câu chuyện. Nếu chỉ có tao thì tao vứt mẹ tờ giấy đi chứ chẳng có chuyện ném qua ném lại rồi thành ra chuyện hay thế.
– Bây giờ tao chỉ chạy qua chạy lại cày bừa thôi, hết thời tạo ra các câu chuyện rồi.
– Thì chạy qua chạy lại mười năm rồi bỏ việc đi chơi kể chuyện tiếp. "

" – Tao nghĩ có khi tao lấy vợ rồi, chuyển đi, thì anh em vẫn phải nghĩ cách giữ lại chỗ này.
– Cũng đéo cần phải thế đâu"

" – Bạn biết không, – bạn kỹ sư nói – tết rồi chỗ làm mới nó chưa trả lương tớ, tớ mới đến vay bạn Hiệp một triệu tám để vợ con ăn tết. Nhà tớ có cái tết vui vẻ, tớ thấy thoải mái, thế chứ còn đéo gì nữa!
– Ừ thế bọn nó đang chửi gì bạn?
– Mày đéo hiểu đâu – bạn Days xen vào – thằng này nó vất vả khổ sở lắm mà anh em nói đéo chịu nghe.
– Thôi để tớ kể bạn nghe – bạn kỹ sư trình bày – sau tết vợ tớ mở một sạp bán hoa quả. Thế là hàng ngày tớ thức dậy lúc 3h đưa vợ ra Long Biên mua hoa quả. Đến 8h thì tớ vẫn có mặt ở cơ quan làm việc.
– Thế thì mệt bỏ mẹ chịu thế đéo nào được lâu?
– Thì cứ tạm thế đã, vất vả tí, vợ con mình chứ ai.
Nghe đến đây bạn Hiệp giấu mặt vào cánh tay, thương bạn khóc lên ba tiếng, rồi nói "Bố say rồi, bố đi ngủ đây". Nói đoạn bèn vào nhà đi ngủ.
Năm xưa khi bạn kỹ sư yêu đương say đắm, muốn tiến tới hôn nhân, gia đình chống đối kịch liệt. Bạn Hiệp tới nhà, quỳ xuống chân mẹ bạn kỹ sư, cầu xin cho bạn kỹ sư được lấy gái mà bạn yêu. Chắc vì quá ngán ngẩm với mấy thằng sến lộ mà mẹ bạn kỹ sư không chống đối nữa. Đến nay bạn kỹ sư vẫn là thằng vất vả khó khăn nhất, chật vật cày cuốc nuôi vợ con, mà sự vất vả của bạn còn đến từ nhiều phương diện khác không chỉ là việc kiếm ăn. Song bạn vẫn là người đàn ông hồn nhiên yêu đời nhất, chưa nhìn thấy đã nghe tiếng cười. Hơn nữa bạn mà ra sân bóng bắt gôn thì tuyệt vời.
– Trước tớ vẫn coi bạn là "bạn của bạn Hiệp". Nay tớ xin được nâng cấp bạn thành "bạn".

***
Một đoạn mà bạn Days đã bôi ra trong một hôm nào đó:

Cuộc sống mãi mãi là ân sủng !
28 năm 9 tháng trước đây mình đã chiến thắng hàng tỷ đối thủ trong cuộc thi bơi về trứng mẹ , phần thưởng cho giải nhất là sự ra đời của mình .Đấy là sự ân sủng lớn nhất !Cho đến giờ mình vẫn nhớ câu nói của bé tinh trùng về nhì sau mình vài giây
"Chúc anh thành người tốt! "
Cho đến lúc này mình vẫn không hiểu hết được câu chúc ấy ."Tốt " thế nào là tốt ? là con tốt trong bàn cờ ? Là tên đểu cáng tốt ?là một nhà chính trị tốt ? Là cái gì tốt ? người tốt là cái gì đấy quá xa xăm và không thể hiểu được .
Sự ân sủng lại tiếp tục đến sau bao nhiêu sự ân sủng khác . Từ những con người đã được gặp , những bộ mặt được thấy. Những cuộc rượu được say và những cô nàng khóc lóc . Cuộc sống ân sủng mình bằng nhiều cách và từ nhiều hướng. Cách bạn bè mình chửi mình, cách gái chửi mình , cách mẹ mình đuổi mình đi , cách bố mình gọi mình là "đồ con chó ". Thật sự là ân sủng !
Có cả những sự ân sủng trong sai lầm . Mình không hối hận đâu ! mình chỉ công nhận đấy là sai lầm theo lý trý . Chính những quyết định trong tích tắc của mình đã mang mình đến đấy . Sự ân sủng đã đưa đường dẫn lối đến những quyết định để chỉ ra rỏ ràng rằng cuộc sống của mình là ân sủng. Mình sở hữu một bộ gan tốt cho rượu , một lá phổi vĩ đại cho những thùng thuốc mà mình đã hút , một bộ óc khiêm tốn đủ để nuôi sống tâm hồn tăm tối và bệnh hoạn của mình và cuối cùng là một trái tim đủ mạnh để bơm máu cho mổi lần mình làm chuyện ấy !

***
Tớ luôn nghĩ rằng có một điểm nằm sâu thẳm đâu đó, là nơi cất giữ nguồn sinh lực để sống, để yêu thương và làm những điều thành thật. Thật may vì có các bạn để cùng sống và cùng gìn giữ nó.

Written by Tequila

April 15, 2009 at 4:40 am

Posted in Linh tinh