Teq's Blog

zippo và xe chip

Posted in Gia đình by Tequila on September 23, 2009

Hôm qua dậy từ hơn 5h sáng, anh chở ông già đi thi lái xe. Ông già đã thi trượt 2 lần rồi, lần này thằng con trai quyết tâm tháp tùng ông già đi để động viên. Với lại, hai người đàn ông thì chắc dễ thắng lợi hơn là một. Hà Nội buổi sáng tinh mơ có vị đúng kiểu Hà Nội, lại có mùi đầu thu thanh thanh mát mát.

Ông già lần này là thi lần thứ ba, phải thi lại lý thuyết. Đến nơi là ông vào ngay hội trường điểm danh đợi thi. Anh đứng ngoài cứ bồn chồn, đảo mắt kiếm tìm anh béo chủ xe chip số 16, đúng cái số mà anh yêu thích không rõ nguyên nhân. Anh béo này, ngoài bụng béo ra chả có gì đặc biệt. Chỉ là hôm trước chở ông già đi tập xe chip thì hai bố con thuê xe 16 của anh này, ngồi cùng ông già trên xe, rơi mất cái bật lửa zippo trong xe, về nhà mới biết. Anh muốn hỏi để xin lại, nếu được.

Nhìn thấy anh béo, thì anh ta đang châm lửa hút thuốc, thấy anh ta cầm bật lửa ga hai nghìn, không phải zippo. Vậy chắc anh béo không nhặt được hoặc đã cho người khác. Anh cứ lần khần định tiến tới hỏi, rồi lại thôi, bởi biết chắc câu trả lời “không có”. Bật lửa zippo ấy, anh mới dùng được hơn tuần, là của anh Hà, anh đồng hao, chồng chị cả của vợ, tặng. Anh Hà là người rất tốt bụng, và vì thế rất đơn giản. Anh đã làm mất rất nhiều món quà mọi người tặng anh, nhưng mất quà của anh ấy thì chả hiểu sao cứ thấy làm sao không yên lòng.

Có những thứ rất rất nhỏ nhặt, mà cứ làm mình lăn tăn.

Ông già tới lượt lên xe rồi. Anh nín thở, nhìn theo cái xe bò chậm chậm, dừng, bò chậm chậm, dừng. Hồi hộp và hy vọng. Chả hiểu năm xưa khi ông già chở anh đi thi đại học, ngồi ngoài quán bia chờ, ông có hồi hộp và hy vọng vậy không. “Tôi lạ gì anh, chân anh như chân ngựa, thi đại học thì anh cần gì tôi đưa đón, nhưng tôi muốn đi cùng anh”. Hôm ấy anh miễn cưỡng nghe lời, để ông đèo đi, và hết môn thứ nhất hai bố con ngồi quán bia làm hai vại, anh bảo là anh không thể nào mà trượt nổi.

Cuối cùng ông già cũng về đến đích thành công, anh thở phào nhẹ nhõm. Ông già bước ra khỏi xe thi, mỉm cười hoành tráng và tự hào. Anh rút điện thoại gọi ngay cho bà già “đỗ rồi, mẹ!”, rồi chạy ra bắt tay ông già.

Buổi chiều đi làm về, anh rẽ qua Zippo Vietnam 48 Tuệ Tĩnh, hỏi mua một cái zippo vuông trắng trơn không hình vẽ, giá 320 nghìn. Anh bảo cô em bán hàng bơm luôn xăng, rồi lập tức vứt hộp, đút vào túi quần. Nó, tuy không phải là chính nó, nhưng anh thấy nó đúng là cái zippo mà anh Hà cho, còn đúng hơn cả chính nó.

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. meobeobung said, on September 25, 2009 at 4:46 pm

    Vậy là đã đỗ rồi sao? Phải ăn mừng thôi anh nhỉ?
    Mai sinh nhật em đấy! 26/9


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: