Teq's Blog

liêng biêng

Posted in Linh tinh by Tequila on November 11, 2009

Dạo này, hay là do ảnh hưởng của việc làm nhiều quá, mình lúc nào cũng liêng biêng như thằng say. Làm việc thì vẫn như thường không có gì khác, nhưng tâm không yên được. Thèm gió, thèm nắng, thèm giá rét. Lúc nào cũng chỉ chực như muốn lồng lên nhảy lên xe phóng đi… hâm đến nỗi nhiều lúc đi làm về có đoạn đường 1,5km mà cũng rồ máy nhá côn rồi lượn nghiêng như thằng đú, cứ phải nghiêng sát đến ngưỡng đổ xe thì mới nghe.

Hôm qua bảo thằng bạn kứt, sau đợt bận rộn này, phải uống say một phát. Lâu lắm rồi tao đéo uống đến say, phải say một phát. Mà tầm này say được khó, say vì rượu thì dễ chứ sao mà được say vì vừa rượu vừa sến như những năm xưa.

– Ôi tao say quá rồi, đi ngủ phát.

– Tao thích leo lên đường này, mày bê cái thang (thang bê tông) sang bên này cho tao trèo!

– Bãi biển Đà Nẵng 2005 còn hoang, đêm tối, thằng Vũ đứng một góc gọi điện cho gái, điện thoại ánh đốm sáng xanh. Mày ngồi một góc gọi điện cho gái, điện thoại ánh đốm sáng xanh. Tao thì biết chẳng gái nào nghe điện thoại của tao, nhưng tao cũng ngồi một góc bật điện thoại để xuống chân cho có ánh đốm sáng xanh. Ba đốm sáng xanh ba góc, biển đêm dạt dào sóng.

– Mày là thằng lạnh lùng bạc bẽo nhất mà tao biết. Thật sự là rất chó chết!

– Đừng có buồn, thằng Báu nói vừa đặt tay lên tay tao, khi nào lạnh còn có bàn tay của anh em nắm tay mày.

Chai rượu này lạ, để trong tủ lạnh đóng một lớp băng bên ngoài, khi bỏ ra trên bàn băng tan ra, chảy xuống, màu đỏ như loang máu. Nhìn lại, hóa ra là phẩm màu trên giấy nhãn tan ra, loang xuống. Nhãn có tên “Domaca Rakua Od Kaisue” chả hiểu là cái tiếng gì ở đâu. Thật đúng chất một chai cuốc lủi tây, hôm nọ thằng bạn đi dẹo châu Âu về cho một chai, nắp nút bấc, buộc băng dính, rót ra có mùi đào, uống vào khá nặng, thơm thơm, ngon ngon. Chai bé tí, sẽ chuyên dùng để uống một mình mỗi lần đôi ly, mà hị hị đã hết ba bốn ly rồi.

Cô đơn quá. Tiết kiệm rượu nên xuống nhà lấy chai bia, thấy cô đơn quá chừng. Vợ con gia đình anh em bạn bè đầy đủ, sao mà cô đơn vậy? Ấy là vì chợt thấy cô đơn với chính mình. Mình liêng biêng luễng loãng không như mình. Đâu rồi I am the way, I am the light, I am the dark inside the night… trống vắng cái gọi là niềm tin. Trước mình có một đống thứ đập lên đầu, mà niềm tin thì sắt đá không gì lay chuyển được. Nay thì chả lẽ đặt niềm tin sắt đá vào khả năng thăng tiến hay số tiền trong tài khoản, thôi khỏi. Cái này có gọi là nghiệt ngã tuổi ba mươi @Scortum không nhỉ.

Mấy hôm nay mình không còn dám chắc là mình luôn biết mình muốn gì nữa.

Có cái entry lâu lâu, mình kể rằng đợt 2006 mình có email cho mình năm 2009, về những cái gì mình tin. Năm 2009 nhận được mail thấy mình đạt được cả, thật là vãi. Entry đó mình bảo rằng sẽ suy nghĩ để viết một cái mail mới, thế rồi nghĩ mãi chẳng thấy gì. He, chả lẽ lại xuống cấp đến mức viết một cái mail đề nghị với bản thân là ba bốn năm nữa thì namecard phải thế này, xe cộ phải thế này, tiền bạc phải thế này… Tất cả đều là phù du. Giờ chỉ vui nhất là chờ thằng ku con lớn lên tí, để mình cùng với nó làm đèn ông sao, nuôi cá, xây non bộ, làm ô tô làm súng đồ chơi, …

Có thể các bạn bảo tôi là thằng dở người. Tiền bạc danh vọng ai chả cần và hãy sống thực tế tí đi. Ok, nhưng bản thân tôi, bây giờ tôi đã quá khá so với những năm xưa, mà sao nhớ những năm xưa tiền không có đói như chó đến vậy.

Ôi, có anh bạn mấy tháng trước hỏi mượn tấm bằng kỹ sư của mình, để cho một anh bạn khác của anh ta đưa vào hồ sơ ma, đặng có tên thằng kỹ sư đưa vào hợp đồng bảo trì máy tính cho cơ quan nhà nước mà anh bạn đó của anh ta làm trưởng phòng kỹ thuật. Anh trưởng phòng kỹ thuật sẽ tự làm tất cả, hợp đồng ma đó khi lĩnh tiền thì ba tháng một lần sẽ đưa mình 2 triệu, tính cỡ đâu là 10-15%. Mình vui vẻ nhận lời “ok nếu anh cần”. OK xong, anh mới hỏi dạo này mình ra sao, thấy mình có vẻ ngon nghẻ rồi anh lặn tiêu luôn chẳng trả lời là có mượn tên mình hay không nữa. Ôi vấn đề đâu phải là giờ mình cần hay không cần số tiền cho thuê tên giá 2 triệu/ba tháng đó, mà là lời mình nói “ok nếu anh cần”. À mà căn bản, tại anh đéo cần.

Đã hết hạn mức đêm nay.

Sau đợt bận rộn này, mình sẽ uống say một phát. Sau đó phải buông ra đi đâu đó vài ngày, mình sẽ dành thời gian suy nghĩ về tất cả những chuyện này.

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. chuotnhat said, on November 17, 2009 at 3:44 pm

    Anh Teq dạo này cứ như là bị mất thăng bằng trong cs ấy nhỉ.
    Cũng có lúc em thấy mình có mọi thứ mình cần rồi, mà vẫn thấy hình như thíêu đi cái gì đó như nhiệt huyết, như 1 chút điên cuồng , dở hơi cám hấp của tuổi trẻ ( dù em vẫn còn trẻ :D)


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: