Teq's Blog

Mai châu

Posted in Những con đường by Tequila on November 30, 2009

Chiều, với một bài hát cũ, tôi đi bộ dọc con đường về nhà. Niềm bâng khuâng run rẩy và ngọt ngào nhẹ nhàng lướt qua tôi, chầm chậm, như có như không, tưởng như dừng lại mà rồi tan dần vào đám đông.

Is there any body going to listen to my story. All about the girl who came to stay…

“Girl “ của Beat, năm xưa trong một đêm Mai Châu hai mươi tuổi.

Tám năm về trước, năm thứ tư đại học, tôi lên Mai Châu lần đầu theo chuyến dã ngoại của khoa, không quên bày trò lừa đảo mấy bạn đoàn thanh niên, để kéo thêm mấy thằng bạn bựa đi lậu không đóng tiền. Mai Châu năm đó khác xa bây giờ, đẹp như một chuyện cổ tích. Tôi còn nhớ cái hồ nằm cạnh ngã ba (một lối rẽ vào Mai Châu – một lối đi Sơn La) vào buổi chiều tà có vẻ đẹp khiến người ta phải lịm người đi, tôi còn nhớ chú bé chăn trâu nhoẻn miệng cười rồi đi xa dần hòa vào màn sương và khói lam chiều bay tỏa xuống từ mái rạ ven triền nước.

Chúng tôi cắm trại ở sân vận động, việc cắm trại đã có các bạn chăm chỉ tích cực lo thể hiện, tôi và anh em lo uống rượu. Trại dựng xong, uống cũng tạm đủ, thay vì đi chơi với chúng nó vào bản Lác ăn thịt dê, thì tôi lấy đâu ra được một tấm bạt, trải ra giữa sân vận động nằm ngửa mặt ngắm sao trời, rồi ngủ, như một chàng ăn mày. Tới khuya các bạn sau khi đã no thịt dê và say thêm một cữ lượt khượt về, các bạn mới đá tôi dậy. Anh em cắm những con loa ghẻ lên, những con đàn điện ghẻ được vác ra, và bắt đầu những giai điệu mà hồi đó gọi đơn giản là rock, đè nát những bài hát tập thể lành mạnh của những bạn đoàn thanh niên đang ngồi quây quanh bếp lửa. Không có Hà Nội, không có nối vòng tay lớn tay bé, không có anh em thanh niên ta… mà phải là The man who sold the world, Don’t cry, The Unforgiven, Have you ever seen the rain, và nhiều quá hết cả đêm mà, và Beat, Let it be, Hey Jude, và Girl, girl, girl…

“Girl” của Beat, chúng tôi đã hát nó với niềm da diết của những thằng trai trẻ hầu hết chưa yêu bao giờ. Chưa một ai lúc đó biết tình yêu là cái gì, nó đến với mình như thế nào và có thể đi như thế nào, có thể đốt cho cháy lên rồi dập đi như thế nào, có thể đến như một cơn gió lạnh qua khe núi rồi khiến người ta phải lánh đi như thế nào, và nó đan xen khuấy đảo như thế nào. Chẳng ai biết cả, chúng tôi chỉ hát thôi.

Về sau tôi qua Mai Châu nhiều lần nữa, như một chặng nghỉ chân cuối ngày trong các chuyến đi. Chẳng có gì đặc biệt cả. Hôm vừa rồi cũng qua, đêm bản Lác trăng vẫn sáng và vẫn yên tĩnh trước khi gà gáy canh đầu tiên. Tôi nhấp nháp cho hết chai rượu táo mèo, (những) bạn đường đã ngủ, bỗng ước có được một cây guitar. Rồi tôi ngủ trong một giấc ngủ đầy mộng mị, những yêu thương và mất mát, những kỷ niệm xưa cũ, những lỗi lầm và những ngọt ngào, giữa những canh gà gáy và chó sủa đêm, là tôi của những nhớ nhung và những điều đã quên mất và những điều của ngày hôm nay.

Sáng ngủ dậy tôi đạp xe ra phố chợ mua đồ ăn sáng. Không biết bao lâu rồi mới đạp xe. Chẳng còn nhớ cái sân vận động hồi xưa nằm ở góc nào. Chẳng còn nhớ triền núi năm đó đã leo, về, rồi lại leo lên tìm chiếc ví bị rơi, chiếc ví có in logo Liverpool, quà tặng của gái của thằng bạn, thằng duy nhất năm đó có người yêu. Hồi đó tôi đã thật vui mừng bao nhiêu khi tìm lại được ví không tiền của mình ở trên núi, hồi đó nghĩ núi là cái gì hóc hiểm lắm.

Mai Châu giờ với tôi chỉ như trạm nghỉ chân giữa chặng đường. Nó quá gần Hà Nội để làm một đích đến. Nó cũng chẳng có gì đặc sắc nữa. Thế mà nhớ nao lòng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: