Teq's Blog

07.12

Posted in Những con đường by Tequila on December 6, 2009

Mình ngồi hồi lâu, xem các trang web ba lăng nhăng, mãi mà chưa buồn ngủ. Gõ vài dòng vậy.

Mai nghỉ làm đi Hòa Bình chuộc xe máy, sáng mai sẽ là lần thứ 3 lên đó trong vòng chưa tới 10 ngày. Lần đầu đi bị bắt xe vì quá tốc độ, chả có giấy tờ gì. Lần 2 lên chuộc xe nhưng không được. Mai là lần 3. Mất thời gian quá. Chị cò bảo “xe của mày vứt mẹ đi chứ tiền lấy được xe ra khéo bằng mẹ nó tiền xe”. Mình bảo “xe em quý”.

Mình quý cái xe đó thật, mặc dù chẳng bao giờ chăm sóc nó cho tử tế và thường là nó bẩn như một con ngựa già mốc meo. Thế nhưng mà ngồi trên nó, nhất là đi đường xa thì nó ngoan và chạy nhẹ nhàng như một cái xe đạp. Một cái xe đạp nhưng cần có thể giật bốc bánh phi lên khỏi hố bùn. Vả lại nữa thì tại vì quen đi rồi, nên thích. Đó cũng là cái xe máy đầu tiên mà mình mua, thuộc sở hữu của mình, với giá 5 triệu bạc. (Theo logic của chị Cò, thì đúng thật, tổng chi phí dự kiến khéo cỡ 2 triệu chưa kể phát sinh). Mai lên lấy được xe về rồi, thì mình sẽ bỏ vào hiệu chăm sóc sơn sửa nó một tí, coi như là bù đắp 10 ngày nó phải đi tù, bị xích trong đồn cảnh sát.

Hôm trước để quên chùm chìa khóa của ông già trong tiệm ăn đêm trên phố cổ, tối nay phải đi lấy về. Mình đi một vòng, Hà Nội đầu đông lãng mạn quá, không khí đặc quánh khói ô tô xe máy. Lấy chìa khóa xong, trên đường về mình cứ tìm một cái quán nước vỉa hè nào đó để ngồi làm cốc chè đá hút điếu Vina cho sạch phổi tan mùi khói xe. Thế mà chẳng tìm được. Đành về quán nước gần nhà, thì gặp ngay mười mấy thanh niên tiên tiến vừa ở hàng game online ra, vừa chém gió vừa văng L B loạn xạ. Chán quá đành phi ra hàng bia, vắng vắng, coi nó là quán chè đá, làm cốc nửa lít rồi về.

Bỗng thèm lại được ở trong một ngôi nhà cũ nát như hồi trước, nằm dài ra, nghe một thằng bạn say kể chuyện cho một thằng bạn say khác. Hoặc là nó cầm đàn lên và hát cho mình nghe. Hoặc là hai thằng cùng chơi. Hoặc là hai thằng chơi guitar, một thằng thổi harmonica, một thằng khác hát. Lâu lắm mình chẳng chơi guitar với thằng nào. Thiếu vắng những thứ ba lăng nhăng với mọi người là vô bổ mất thời gian đó, mình cứ thấy mất thiếu thiếu làm sao. Mà hồi còn đầy những thứ ba lăng nhăng thì mình cũng có những cái mất cân bằng khác. Chả hiểu kiểu gì. Chắc lại lao đầu vào công việc, chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi vớ vẩn nữa.

Thôi ngủ, mai còn đi sớm, quá tam ba bận.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: