Teq's Blog

Sinh nhật 31 tuổi

Posted in Linh tinh by Tequila on May 11, 2010

(bài viết cả tháng nay rồi)

Tôi tròn 31 tuổi được vài ngày. Các cụ nói, tam thập nhi lập. Tôi thì đã 30 được một năm rồi. Cũng đã từ lâu nay, tôi biết rằng mình đã là một người đàn ông, không còn là một thằng trai lơ cái gì cũng tớn lên cái gì cũng loay hoay cái gì cũng là cái tôi to đùng.

Ngày sinh nhật của tôi, một người bạn nhắn tin hỏi xem tôi mong ước điều gì nhất trong ngày sinh nhật. Tôi nghĩ mãi, chẳng biết mình muốn gì. Dĩ nhiên là tôi muốn nhiều thứ, nhưng không phải theo kiểu một cậu bé mong ước được có một cái xe đạp nhân ngày sinh nhật. Những gì tôi muốn, thì tôi phải làm ra nó, bất kể là sinh nhật hay không. Dạo lâu lâu trước, ngồi uống bia vỉa hè Lý Thường Kiệt, một người bạn – người anh của tôi bảo “người xưa nói làm thằng đàn ông sống trên đời nên sinh ra một đứa con, trồng một cái cây và viết một cuốn sách”. Tôi đã có một thằng con, tôi còn thiếu một cái cây và một cuốn sách.

Ngày sinh nhật, sáng ngủ dậy tôi và vợ đi về quê, chỉ có hai vợ chồng. Chúng tôi sửa một cái lễ và thắp hương đốt vàng mã trước khu mộ dòng họ, nhân tiết thanh minh. Chưa bao giờ tôi làm việc này, mọi việc cúng giỗ đều do ông già lo liệu. Năm nay tôi cảm thấy đã đến lúc, bố tôi đã già, giờ đến lượt tôi. Dù sao tôi cũng là trai trưởng của một dòng họ, và tôi lại đã có một đứa con trai sau này cũng sẽ là đích tôn. Phong tục nó là như vậy. Khi ông già đi làm giấy khai sinh cho con trai tôi, ông già thắc mắc tại sao người ta không để nó là quê quán Hà Nội, bố nó đã sinh ra và lớn lên ở Hà Nội mà. Tôi bảo như thế là đúng, bố là người Diêm Điền – Thái Bình, con cũng vậy, thằng bé này cũng vẫn là người Diêm Điền – Thái Bình, mỗi năm nó sẽ phải về quê vài lần thắp hương mộ tổ. Tôi thắp hương lên bàn thờ và thắp hương lên hơn bốn mươi ngôi mộ, chẳng thế biết hết cụ nào là ai. Tôi chỉ nhớ ông nội tôi. Tôi đã có mặt ở ngay miếng đất này khi ông nội đứng ra chủ trì quy tập mộ phần cả dòng họ về một nơi. Ông đã đứng cười thật tươi ở ngay cái chỗ này, chỗ mà bây giờ là tấm bia mộ của ông, cạnh đó là tấm bia mộ của bà.

Thăm mộ xong chúng tôi đến chào hỏi vài ba người họ hàng, rồi đi.

Từ Diêm Điền vợ chồng tôi chạy qua Đồ Sơn, có hai ông em đang chờ tôi ở đó để uống bia. Chúng tôi đến khá muộn so với giờ hẹn, hai ông em đã phải ăn tạm cơm bụi trong khi chờ tôi. Không sao, tôi đến rồi thì chúng tôi sẽ uống bia, ăn hải sản. Ngồi vào bàn thì tôi bảo là chúc mừng sinh nhật, hôm nay sinh nhật anh.

Hai ông em này ở với tôi bên Nga lợn năm xưa. Ngồi uống bia, hẹn nhau sang năm hay sang năm nữa hay sang năm nữa nữa, sẽ nhắn cho nhau cái tin. Giả dụ đúng 9h sáng ngày 1/8 sẽ gặp nhau ở vườn hoa cạnh chợ Cherkyizov, metro Aviamotornaya, uống bia Baltika. Chúng tôi thấy rất thú vị với ý tưởng đó, chi phí sẽ chỉ là mỗi thằng hơn nghìn bạc tiền vé máy bay, sang đó rồi thì mình rành đường lối, cần gì nhiều tiền. Biết rằng vấn đề chẳng phải tiền, mà là thời gian, khó lắm, nhưng nhiều khi cứ có một cái hẹn là thấy vui rồi.

***

Hôm sinh nhật, tôi cứ lẩn quẩn mãi ý nghĩ là mình muốn cái gì nhân ngày sinh nhật. Không còn là thời của những ước mơ nữa, mà là thời thực hiện những ước mơ. Tôi truy vấn những ký ức và những ước mơ xưa cũ của mình, hóa ra chẳng có gì thay đổi dù tôi đã thay đổi rất nhiều. Tất nhiên là những ước mơ giản dị của tôi cũng cần có kha khá tiền.

Tôi thích khi tôi già bằng ông già tôi bây giờ, tôi sẽ sống ở một ngôi nhà dưới chân núi, nếu mà trước nhà có hồ nước thì càng tốt. Tôi sẽ đọc sách, nghe nhạc, chơi game, có thể sẽ viết một cuốn sách của mình và trồng một cái cây ở đó. Thỉnh thoảng có bạn bè tới, chúng tôi sẽ uống rượu và nói nhảm. Để sống như thế, thì tôi phải làm từ bây giờ, ngoài tiền ra thì mọi việc phải cần ổn thỏa.

Tôi thích khi con tôi lớn lên, tôi sẽ có một phòng làm việc với một cái bàn lớn và một giá sách thật to, hoặc là một cái bàn nước ngoài vườn. Tôi sẽ ngồi đó và trả lời cho con tôi những vấn đề mà nó hỏi ý kiến tôi. Có nhiều cái khó, mà điều khó hơn cả là tôi phải như thế nào thì con tôi mới đến hỏi tôi.

Có ước mơ khác gần hơn mà tôi muốn thực hiện. Một là ngồi trên thuyền trôi dọc từ thượng nguồn xuống biển. Hai là chạy xe hàng nhiều nghìn km dọc theo một tuyến đường nào đó ở một vùng nào đó.

Đấy là những ước mơ của tôi, những ước mơ lãng mạn. Khi anh hai mươi tuổi thì hễ thích là anh thực hiện những điều lãng mạn. Khi ba mươi tuổi thì anh sẽ phải làm việc thật nhiều và lo liệu thật nhiều để làm được một điều lãng mạn. Có nhiều người cần anh và anh cần nhiều người.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: