Teq's Blog

Guitar 1

Posted in Âm nhạc - Phim ảnh - Vẽ vời by Tequila on November 9, 2010

(Nhân đọc seri Guitar bên blog bạn Hiệp, tôi cũng bắt chước. Xin trình bày rằng chuyên môn về guitar của tôi theo một môn phái khác với các bạn chơi guitar chính thống, tạm gọi là Môn phái guitar vỉa hè).

Guitar là một nhạc cụ rất phổ biến, google hoặc wiki là ra nhiều thông tin về lịch sử và phân loại đàn guitar. Nhưng đơn giản thì người ta phân guitar thành hai loại cơ bản, guitar điện và guitar gỗ. Guitar điện nói sau, nói guitar gỗ trước. Guitar gỗ thì được phân thành hai loại chính là guitar Việt Nam và guitar ngoại.

Cách phân loại guitar gỗ như trên rất phổ biến ở Hà Nội những năm cuối 90. Guitar ngoại hiếm và đắt, trừ sinh viên trường nhạc và bọn con nhà ra, thì những thằng chơi guitar vỉa hè tuyệt nhiên không biết đến guitar ngoại. Guitar Việt Nam thì ai cũng có quyền sở hữu, phân loại Guitar Việt Nam thì phân theo mức giá: loại 300k, loại 200k, loại 70k… cá biệt có những con guitar chỉ 20-30k. Thông thường anh em ta hồi đó chơi loại 200k là hoành tráng, còn hầu hết là loại đàn vô giá do xin được cây cũ về đem sửa.

Sở hữu một con guitar Việt Nam, ta sẽ biết rất nhiều về cây đàn guitar. Thế nào là phím bị tẹt (phím tẹt chia làm 2 loại là phím tẹt những vẫn kêu được và phím tẹt hẳn không kêu), thế nào là phím lệch, thế nào là cần cong thế nào là cần thẳng, thế nào là ngựa đàn cao thế nào là ngựa đàn thấp (ngựa cao thì lấy dũa mài bớt còn ngựa thấp thì ta cần chèn thêm một thanh thép cho cao) vân vân… Một con đàn guitar chơi được, tức là tập hợp các lỗi của nó nằm ở mức chấp nhận được: phím tẹt một số chỗ ko quá quan trọng, dây hơi cao nhưng không đến nỗi quá đau tay, tiếng hơi phô ở mức nghe tinh thì mới biết. Vì thế, một tay chơi guitar Việt Nam kinh nghiệm thường được bạn bè nhờ đi chọn đàn. Cách chọn đàn khác hẳn cách chọn đàn ngày nay, hồi ấy chọn đàn có nghĩa là đánh giá các lỗi chi tiết và cho điểm tổng thể con đàn. Cuối cùng, giữa các con đàn coi là được, thì đánh thử con nào kêu to hơn ta lấy. Kêu to là tiêu chí quyết định. Bởi nếu thợ làm đàn làm cẩn thận, thì hạn chế được tương đối các lỗi. Riêng kêu to hay kêu bé thì thợ đàn Việt Nam tuyệt nhiên không làm chủ được, không hiểu sao!

Còn có thể phân loại chi tiết hơn là guitar dây sắt hay guitar dây nilon. Nhưng cách phân loại này không phổ biến, do đàn Việt Nam mà căng dây nilon thì khi đánh lên chỉ nghe thì thầm dịu êm như gió. Dây nilon chủ yếu chỉ căng cho đàn ngoại. Còn đàn Việt Nam, chơi quạt chả đệm hát hay chơi cổ điển, đều trên dây sắt.

Đàn guitar Việt Nam, với những tính chất nêu trên, có tính cá thể rất cao. Một con guitar Việt Nam là riêng, là duy nhất. Khi bạn sở hữu một con guitar Việt Nam tức là bạn có một thứ không ai khác có. Nói không ngoa, con guitar mà bạn sở hữu sẽ quyết định cách chơi đàn của bạn. (Nhân điểm này, tớ phỏng đoán rằng bạn Hiệp phò ngày xưa tập chơi đàn trên những cây guitar Việt Nam dây cao và đánh khá đau tay. Vì vậy cho đến nay bạn quạt chả hay chạy ngón đều hơi chặt tay và vì thế hơi thiếu mềm mại. Còn tớ, với năng khiếu trời phú, nếu cầm đàn lần đầu tiên mà đã được sờ vào con Yamaha thì giờ này chắc kỹ thuật đủ để chơi cover hết nhạc của Eric Clapton hay Mark Knopfler. Vấn đề khác biệt giữa anh em ta và bọn Eric, Mark… hị hị chỉ có vậy thôi).

Phải nói rằng, mặc dù guitar Việt Nam có nhiều phẩm chất quý báu như vậy, nhưng 100% các tay guitar vỉa hè khi đã có trong tay guitar ngoại thì chia tay luôn guitar Việt Nam. Guitar ngoại tiếng tốt dễ chơi và nói chung không có gì để chê cả. Thỉnh thoảng các tay guitar vỉa hè gặp được con guitar Việt Nam ở đâu đó, cũng chơi gọi là chào người cũ, nhưng khó lòng chơi lại được như xưa. Thôi thì mỗi thời kỳ mỗi khác.

Không rõ anh em sinh viên hiện nay đã nhiều người chơi guitar ngoại chưa. Nhưng tôi vẫn thấy ở Bách Khoa có ông già bán đàn guitar Việt Nam ở cổng ký túc, nên chắc chắn guitar Việt Nam vẫn có sức sống mãnh liệt. Giờ này, có lẽ đàn rẻ nhất là 500k, và có lẽ cũng ít lỗi hơn đàn hồi xưa. Chắc chơi cũng được không mất công chọn lựa nhiều lắm. Dù sao từ thời tôi sinh viên đến giờ đã 10 năm, mà nước mình phát triển tuyền 7-8-9%/năm, công nghệ làm đàn chắc cũng hơn trước nhiều rồi.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. dipblucee said, on February 25, 2011 at 4:52 am

    cây đàn đầu tiên của tớ là con guitar Nhật, second-hand, đàn hay lắm mà tớ chơi thì như cứt. Sau đó đc cho một em 12 dây, ko nhớ của gì, số phận em Nhật đi đâu ko nhớ. Em 12 dây thì bây giờ vẫn lang bạt nước Anh, tiếng è è nghe như thằng hen. Hiện giờ tớ lại chơi guitar Việt Nam vì cái đàn này được tặng và trước khi tặng chúng nó còn kỳ công vẽ vời choe choét lên đàn, đàn như cứt mà tự tớ thấy tớ chơi hay lắm. Thế là thế nào?

  2. giai01 said, on May 29, 2015 at 7:44 am

    Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    xem


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: