Teq's Blog

… cho đến ngày nay

Giờ này là 1h sáng mà phòng đọc sách của tôi – tức cái bàn máy tính kê cạnh cửa ra ban công – vẫn còn mở cửa. Buổi đêm thời gian trôi nhanh. Mà thời gian lúc nào chả nhanh. Vèo cái hết buổi sáng, vèo cái hết buổi chiều, vèo cái hết buổi tối, đêm ngủ vèo cái đã đến giờ phải dậy.

Hôm qua đi đám tang ông cụ. Tôi gọi thêm 2 thằng đi, là  thằng em tôi và một thằng bạn tôi. Hồi xưa, xem nào, hồi xưa là hồi tôi học lớp 8, tức là 14 tuổi, tôi đi học đàn cùng hai thằng này, đã 18 năm. Nếu mà tính thời điểm đầu tiên tôi gặp ông cụ thì là tròn 20 năm. Hôm qua ba thằng cùng nhau đi đám ma ông cụ, được nghe một bài điếu văn thật hay.

– Ông sinh năm… ông lớn lên trong một gia đình… Sau ngày toàn quốc kháng chiến, như các thanh thiếu niên khác cùng thời, ông gia nhập thiếu sinh quân và sau đó thì vào bộ đội. Hòa bình lập lại, ông trở thành một giáo viên dạy nhạc, cho đến ngày nay…Mọi người, người lớn và trẻ em trong khu phố, không ai không yêu quý hình ảnh một ông già với nụ cười hiền hậu và tiếng hát hồn nhiên.

Một bài điếu văn không có những từ “gương mẫu” “chân chính” “cống hiến” “sự mất mát to lớn” “lòng tiếc thương vô hạn”… Chỉ là một giáo viên dạy nhạc “cho đến ngày nay” với nụ cười hiền hậu và tiếng hát hồn nhiên. May thay, chúng tôi không phải nghe một bài của các tay thợ viết điếu văn của phường hay của nhà tang lễ, mà được nghe một bài điếu văn giản dị như vậy về một con người giản dị đáng yêu của chúng tôi.

Hơi lệch sóng vì sau không khí chân thành của bài điếu văn ấy, lại có một bài thơ do một cụ tiến ra đọc. Bài thơ thì khá leng keng nên hơi phản cảm chút, nhưng ý nghĩa của nó cũng không tồi, ý của bài thơ nói rằng “tại sao thằng anh hàng xóm này của chú đã 89 tuổi mà vẫn còn sống để đọc thơ điếu, mà chú mới 78 tuổi thì đã chết rồi, thế là cái kiểu gì hả chú ơi?”.

***

Chúng tôi ra về với tâm trạng vui tươi. Được biết ông cụ ra đi thật gọn gàng và nhẹ nhõm, đám tang không có những thể loại đến viếng vì nghĩa vụ. Mọi thứ đều phù hợp với ông cụ, cầu cho linh hồn ông cụ an lành. Trong tâm trạng vui tươi ấy, chúng tôi đi ăn trưa uống bia hơi. Thằng bạn bảo “đéo hiểu sau này mình chết thì điếu văn như thế nào”. Mấy thằng cười hihi, có khi sẽ là “sau khi tốt nghiệp phổ thông thì ông vào đại học, ra trường thì như bao thanh niên khác cùng thời, ông đi xin việc và làm việc kiếm tiền, cho đến ngày nay”.

Sau đó chúng tôi vừa uống bia vừa nhắc về những kỷ niệm xưa, xung quanh thời gian làm học trò học đàn của ông cụ, như một cách tưởng nhớ đến ông. Đám tang chốt lại một hình ảnh hoàn hảo về ông cụ, giản dị và chân tình cho đến cuối, khiến cho chúng tôi tạm thời quên đi những vòng đua hàng ngày. Bàn với nhau về hình ảnh các bạn bè chiến hữu của ông cụ ngồi hàng ghế dài chờ lễ truy điệu, chúng tôi đếm xem cuộc đời có mấy dịp lớn để bạn bè tụ họp nhau. Một đợt là đi đám cưới nhau. Đợt thứ hai là đi đám cưới của con cái nhau đi dự đám tang của cha mẹ nhau. Cuối cùng là đi dự đám tang nhau.

Tính ra thật đơn giản như vậy thôi. Đâu có gì đâu, nước chảy dưới chân cầu, cho đến ngày nay.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: