Teq's Blog

Thực ra không tệ đến vậy

Posted in Linh tinh by Tequila on May 13, 2011

Tớ vừa mới định tắt máy tính đi ngủ,

Cơ bản giờ này chưa ngủ, là vì tớ về muộn, đá bóng xong uống bia về muộn, vợ đương nhiên giận, tiếng tây nó gọi là of course. Và nhân thể tớ viết một entry ngắn miêu tả vì lý do gì mà tớ lại về muộn nửa tiếng. Ấy là vì tớ cãi nhau với chúng nó, hai thằng trẻ và một thằng già bằng tuổi đã đá bóng với nhau 17 cái mùa đông 17 cái mùa hè với biết bao tình yêu đã qua đi, cãi nhau xem quả đó tớ đá vào bàn là (tức là lòng bàn chân, thằng hậu vệ chơi xấu giơ bàn chân ra kê cú sút của mình, khá hiểm) hay là đá vào đít thằng hậu vệ. Không hiểu sao chúng nó cứ nhất quyết là mình đá vào đít thằng hậu vệ chứ không phải là bàn là. Chả lẽ xuất chiêu lại không biết là vào bàn là hay vào đít đối phương hay sao! Xong entry thì tớ thấy rằng cái chuyện bàn là hay đít nó thật là vớ vẩn và vì thế tớ theo thói quen tắt luôn chả post nữa.

Thế rồi tớ vào facebook và thấy entry của một người yêu, à thì tức là bạn, bạn Will, viết về Sân bay toàn cứt, người toàn cứt. Công nhận đọc cũng vãi cứt. Thực ra chuyện này tớ cũng đọc rồi và cũng có châm biếm rồi. Mà thực ra nữa (thế chó nào mình rất hay dùng cái từ “thực ra”) nếu tớ là blogger chuyên điểm báo câu views thì chuyện này cũng hay, chỉ cần làm một bài với giọng đanh đá so sánh hai sự kiện đáng quan tâm là Rùa nổi ở Hồ Gươm và Cứt nổi ở sân bay quốc tế Nội Bài, kiểu gì chả được bài hay. Tuy vậy không cần phải châm biếm quá. Lãnh đạo sân bay đéo ai lại quan tâm đến cứt, thế thì thối như cứt. À mà bài về cứt nổi ở sân bay, mà bạn Will viết, có chuyện đáng chú ý hơn, là chuyện một bà già Tây bị đột quỵ ở sân bay và chết ở đó mà không ai cứu được, mọi người chỉ đứng xem.

Bạn Will tớ là công dân quốc tế, lấy chồng tây, các cụ xưa gọi là me tây đấy, bạn sành điệu quá không hiểu về quần chúng cần lao nữa. Quần chúng cần lao nhà mình, lớn lên từ nhà trường XHCN, tuyệt đối không quan tâm gì ngoài chuyện cơm áo và không có kỹ năng gì ngoài chuyện áo cơm. Chúng ta mà thấy tai nạn, hay thấy người bị nạn, do tương thân tương ái nên lập tức vây quanh vòng trong vòng ngoài, cũng muốn giúp lắm chứ nhưng 99% là đéo biết gì mà giúp.

Thực ra, lại thực ra, anh em ta không tệ đến vậy mà chỉ vì không biết làm thế nào để giúp. Biết gọi cấp cứu là giỏi rồi, ông bác sỹ chạy ra cũng biết gọi cấp cứu là cũng giỏi rồi.

Như tớ, tớ không biết phải làm gì nếu bình ga bị xì. Tớ không biết nên thế nào nếu động đất. Tớ không biết làm thế nào nếu bị mất máu. Tớ không biết hô hấp nhân tạo để cứu người khác. Tớ không biết làm thế nào nếu bị rắn cắn. Hôm rồi tớ đi bơi, tớ có biết bơi chó đâu, nhưng vẫn cố làm một dọc bể. Xong thở vài phát, làm dọc quay về, mẹ ơi tí nữa thì chết đuối ở giữa bể, may bình tĩnh uống vài ngụm để cày về đến chỗ chạm được chân. Tí chết nhưng mà xấu hổ cũng chẳng kể với ai. Hồi bé tớ với thằng bạn đi học bơi, đang bơi ếch thì thằng bạn tí nữa nuốt phải cục cứt đang nổi, thế là hai thằng kinh quá bỏ tập bơi. Đến giờ hai thằng đều không biết bơi.

Tớ cũng thấy hơi sốc khi đọc entry FUCK của bạn Will, bạn than trời chửi bới um xùm vì một con voi bị đâm chém đến chết. Mẹ, có mấy triệu mà chúng nó lừa gái bán qua biên giới, chúng nó giết người hiếp dâm tè le, còn là chuyện thường. Đây có mỗi con voi.

Thôi lằng ngoằng thế thôi. Không lại thấy vớ vẩn lại tắt luôn không post. Có lần cũng lâu rồi tớ ngồi với một thằng già, thằng ấy chắc say rồi tự nhiên thốt ra một câu làm tớ cứ nhớ mãi: “Tao thấy chúng ta đang sống như một bầy dã thú”.

Nhiều lúc nghĩ cũng kinh thật!

Advertisements

4 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. dipblucee said, on May 13, 2011 at 9:17 pm

    Bạn nhắc đến chuyện ko ai cứu bà già kia, mà bạn lại chả nhắc chuyện thằng khốn nạn nó ăn cắp cái nhẫn của người chết rồi nó vòi tiền người nhà nó mới trả, chuyện đới mới là chuyện tởm, chứ còn cái đoạn vây quanh chỉ là chuyện mắm muối. Nghĩa tử là nghĩa tận cơ mà, cả cái đất nước này vẫn dạy tớ thế và tớ vẫn rất là nhớ.

    Tuy nhiên, chuyện người dân ko biết làm j để cứu người nó chỉ là chuyện ít học (ý là học những kỹ năng tồn tại cần thiết), còn một nhà ga quốc tế mà ko có đc bộ phận cấp cứu cho ra hồn thì nó lại là chuyện quốc gia đại sự chứ chả chơi, phỏng bạn.

    Tớ gây sự trên tnxm về vụ con người không hơn con vật tí đek nào, để chọc tức các vị học giả cho vui, nhưng thực ra là cũng là ý kiến của tớ. Cái này tớ ko nghĩ bạn hiểu được, là tớ coi trọng con vật hơn con người. Bạn nuôi con thỏ xong đến lúc cho thỏ đi và nghĩ rằng có thể nó sẽ bị rô-ti mà bạn vẫn cho đi được, nên về cơ bản tớ với bạn khác nhau về chuyện này. Tớ cuối tháng hết tiền, tớ mua đồ ăn cho chó nhà tớ để đảm bảm em có đồ ăn đến cuối tháng trước khi nghĩ đến chuyện mình sẽ ăn bằng gì. Vì nuôi một con vật, là chịu trách nhiệm cho cả cuộc đời nó khi đã lấy mất của nó sự tự do mà mẹ thiên nhiên ban tặng.

  2. dipblucee said, on May 13, 2011 at 10:39 pm

    còm-men phát nữa là “bác sĩ mà biết gọi cấp cứu là cũng giỏi rồi” là bác sĩ kiểu đéo gì?

    Nói thế thì khéo là bạn đá vào đít thằng kia thật rồi chứ bàn là đâu ra

  3. teq316 said, on May 14, 2011 at 3:46 am

    Hí hí bạn Will tớ đáng yêu vãi chưởng.
    Y rằng, biết ngay mà, động đến mấy con voi con cầy đại loại mấy con thú hoang dã của bạn là sẽ nổi đóa tế cho một trận ngay.

    Tớ vô cùng đồng ý với bạn là con người không hơn con vật tẹo nào, đại loại tư cách con người cũng giống tư cách ốc bươu vàng, sinh sản tràn lan ăn tàn phá hại. Bạn là nhà bảo vệ động vật hoang dã, bảo vệ môi trường, dĩ nhiên tớ với bạn không thể giống nhau. Đại khái tớ cũng giống một con vật hoang dã rất cần được người như bạn bảo vệ. Điều khó là muốn bảo vệ động vật hoang dã ở nước ta (thôi nước khác tớ đéo rõ lắm), thì cần trang bị cho bạn một trung đoàn biệt kích, càn trên núi, thấy thằng nào săn bắt thú vật là tiêu diệt luôn. Để một số động vật sách đỏ của VN còn có thể tồn tại được 100 năm nữa, trung đoàn biệt kích của bạn cần tiêu diệt khoảng 3 triệu thằng người hoang dã, đặc biệt là những thằng người đi xe đẹp nhậu thịt thú rừng.

    Chuyện này nói thì dài, cãi nhau thì cũng có thể rất dài mất thời gian, cốt yếu là về cơ bản tớ trân trọng việc làm của vợ chồng bạn.

    ***
    Chuyện cứt nổi ở sân bay, chuyện vòi tiền lấy nhẫn, chuyện bác sĩ không biết cấp cứu,… là những chuyện quá thường ở cái xứ này. Làm gì mà quốc gia đại sự! Sân bay quốc tế chẳng qua là cái sân bay cho cả bọn máy bay quốc tế đáp xuống bay lên. Máy bay hạ cánh chưa bị sập hố là mừng bỏ mẹ rồi. Chứ bác sỹ, hehe, ở sân bay mấy khi có ca cấp cứu, cho nên anh bác sỹ nhiệm vụ chính là có tên ghi trong hồ sơ đánh giá tiêu chuẩn sân bay. Bố tớ mà làm sếp ở sân bay, tớ sang Nga lợn mua con bằng bác sỹ đa khoa giá chưa tới vạn Mỹ kim, tớ về làm bác sỹ sân bay cho bạn xem. Ứng xử của ông bác sỹ trong chuyện bạn kể là rất hợp lý, đã là bằng mua đéo biết cấp cứu đột quỵ, thì gọi cấp cứu bệnh viện là đúng rồi, còn có hy vọng cứu người, chứ sờ vào cấp cứu chết mẹ người ta luôn chứ hy vọng gì.

  4. dipblucee said, on May 14, 2011 at 1:58 pm

    Chẹp, nói cũng có lý.

    Thôi mình lại yêu nhau nhá :-X


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: