Teq's Blog

Vạn Yên. Suzdal

Posted in Những con đường by Tequila on September 30, 2011

Hôm qua lên thăng long (tnxm.net) chơi nổi hứng viết hai bài du ký. Thấy tiếc tiếc bèn cóp về treo ở nhà vậy.

Vạn Yên

Bến nước đẹp lắm, cái tên cũng đẹp nữa, bến tên là Vạn Yên.

Trên bản đồ ta kẻ một đoạn thẳng nối hai điểm, Tp Sơn La và Tp Hoà Bình, rồi lấy trung điểm của đoạn thẳng đó, sẽ trúng vào một vùng nước xanh. Ở đó có bến Vạn Yên. Nói nghe đơn giản vậy nhưng tôi nghĩ là ít dân du lịch đi qua bến này, vì nó không nằm trên tuyến người ta hay đi. Chặng Hoà Bình – Sơn La người ta hay đi quốc lộ mới, qua châu Mai châu Mộc. Tôi thì ham đường, qua vùng nào là cứ muốn vòng vèo hết các tỉnh lộ huyện lộ, thì mới sướng, thì mới gặp bến nước này.

Đường tới Vạn Yên cực kỳ đẹp. Từ Sơn La xuôi quốc lộ 6 về Hoà Bình, tới ngã ba Hát Lót có quán dê núi rất ngon thì nhớ rẽ trái lên núi, lên đường đi Bắc Yên. Bắc Yên trên núi, đi quá Bắc Yên đường hạ dần xuống sông Đà. Bên phải là núi, bên trái là sông, bên kia sông lại núi, đường đi cứ quanh co dưới những tán lá xanh ngắt, lúc nắng thì lấp lánh màu lá màu vàng rơm rạ màu nước thẫm lá mạ, lúc mưa thì mù giăng kín sông dập dềnh lảng bảng. Lúc lúc tới khúc quanh lại có xóm chài, xóm nào cũng giăng vó cá tràn mặt sông, mà vó thì ánh sắc đỏ soi bóng cả một vùng nước.

Cứ ngắm cảnh chạy xe miết sẽ tới Vạn Yên.

Lần vội, chúng tôi qua đò ngang, sang tới bên kia thì chạy gấp đêm tối để về tới Mộc Châu rẽ về Mai Châu nghỉ đêm.

Lần không vội, tới bến Vạn Yên mới quá trưa. Tôi chạy xe máy lên đồi đất nhỏ cạnh bến, luồn lách qua đàn bò đang đi xuống, tới ngôi nhà lớn trên đồi. Ông già không chịu đi thuyền dọc sông, gọi thằng con trai đi, thằng nhóc lại gọi con em gái nhỏ đi cùng, ra đến giữa sông nó mới bảo em toàn chở khách qua ngang chứ chưa bao giờ đi dọc. Không sao, có mỗi một đường xuôi về bến Nánh mà chú, cứ đi đi bọn anh xem bản đồ rồi.

Đi thuyền trôi theo sông bao giờ cũng vui thú, lại là một đoạn sông đẹp như thế này. Giữa mây trời non nước, giở cuốc lủi ra uống, bắn vài điếu thuốc, nói cười hỉ hả, chúng tôi quên cả theo dõi bản đồ. Sông ở trên núi, ngách nhỏ chưa chắc là ngách cụt mà nước rộng chưa chắc là nước thông, thằng nhóc dẫn chúng tôi lạc vào đâu đó, chịu chẳng biết là đâu, đành nhìn mái nhà xa xa mà đến. Thế mà cũng đã gần chiều.

Chúng tôi táp vào bên bờ, giữa vùng lau sậy, nhảy lên mấy gốc gỗ để lên. Có mấy đại hán, chính xác là ba anh, đang ngồi xổm trên một thân gỗ, như ba con sẻ đậu. Các đại hán hỏi đi đâu, đến đây hết đường rồi, có mua gỗ chúng anh bán mà có ăn cơm chúng anh nấu. Trên ngôi nhà sàn, lấp ló thấy bóng đàn bà, chắc nghe thấy cơm nước bèn ra ngó. Các đại hán sơn tràng này, gấu thì vẫn gấu mà lành thì vẫn lành như đất. Chúng tôi mời các anh hút thuốc, lôi thêm mấy lon bia ra mời, hỏi đường đi sao cho kịp về đâu đó trước khi trời tối. Lời chỉ đường mỗi anh nói một vài từ, chắp lại thì thành câu. Trước khi đi chúng tôi hỏi thêm là nếu lần sau quay lại có được ở một đêm uống rượu với các anh không. Ba anh nói thành một câu gồm ba từ “có”. Chúng tôi chào các anh trở lại thuyền, trước sau các anh vẫn đậu trên cây như ba con chim sẻ.

Đi thuyền ngược lại một lúc thì thấy có cầu thang đá để lên đường trên cạn. Từ thuyền lên đường cao phải hơn chục mét, thang dốc mà mấy chiếu nghỉ. Lại có một con thuyền khác cập vào, mấy mẹ ăn mặc hội hè từ đâu trên đường tới, thì ra các mẹ sang sông để mai ăn đám cưới. Chúng tôi giúp các mẹ xách giỏ xuống thuyền, rồi mới thở dài động viên nhau vác xe máy từng bậc thang để lên đường. Vác bốn năm cái xe từ thuyền xuống đất, rồi lại hè nhau bê qua từng bậc, có vài chỗ còn khuyết bậc, để lên đến đường. Thật chính xác là cảnh hò kéo pháo. Cả lũ mệt chưa bao giờ mệt thế.

Chia tay chú em và cô bé lái thuyền, chúng tôi lên đường. Chạy một đoạn vài trăm mét thì sững người lại, dở cười giở khóc khi nhìn thấy ngay chỗ này có đường xi măng thoai thoải từ sông lên, sao nãy mình phải vác xe khổ nhục vậy. An ủi nhau là đen, sông chia nhánh như xương cá bố ai mà nhìn thấy trước được. Mấy đại hán sơn tràng bảo có đường lên chắc là đường này chứ có phải bậc thang kia đâu. Mà sao mấy mẹ đi đám cưới không bảo mình?

Rồi chúng tôi chạy một mạch về Đà Bắc, trời mới xẩm tối lại chạy luôn về Hoà Bình. Mới hơn tám giờ thôi chạy cố luôn về Hà Nội uống bia.Uống được cốc bia vào người, nhớ chặng ban chiều lại mê say cảnh Vạn Yên bến Nánh, hẹn nhau hôm nào đi lại tìm khúc sông cụt đó uống rượu với mấy bác sơn tràng. Từ đó đến nay, qua Vạn Yên một hai lần nữa nhưng cũng chưa có dịp ghé.

Nhánh sông ấy là nhánh nào, nhìn bản đồ không sao biết được. Chỉ biết từ Vạn Yên ngồi thuyền uống hết hai chai cuốc lủi thì mới tới. Nếu may gặp trúng lúc chú em lái thuyền ấy ở nhà, chịu đưa đi, có thể tìm lại.

Nếu không, thì lại lạc sang chỗ mới cảnh mới người khác. Đấy là niềm vui đi đường.

Suzdal

Đầu năm nay, tháng hai, bấy giờ bên Nga lợn trời khá lạnh, có ngày -15 có ngày -25 lại có ngày dưới -30 tùy theo cảm hứng của nhiệt kế. Mấy ngày trời được trả thù quá khứ, quay lại Moscow tuyền cãi nhau với mấy thằng mấy con Nga lợn qua bàn họp, ăn nhà hàng, uống bia tươi, vào bar ngắm teen Nga xinh phát sợ, tôi bỗng nhớ tới một mơ ước xưa.

Năm xưa, cái thời lang bạt vỉa hè và chui rúc trong các chợ các ốp người Việt, tôi được nghe các anh già kể chuyện nếu mà đi xa xa tí khỏi Mát, tới quê, thuê cái nhà quê rẻ bèo, rồi bỏ ra một hai tờ là có một em teen Nga bỏ học trốn nhà tới ở với mình cả tuần, nghe đã phê mẹ rồi. Cộng thêm ít lãng mạn sến sến tưởng tượng cảnh như trong phim Dr Zhivago, phòng xép nhà thờ bên ngoài tuyết trắng đồng, mơ mộng về một ngôi nhà làng quê Nga kiểu mẫu lâu lâu lại quay lại với tôi. Tôi bảo chú em, đêm nay mày đéo được đánh pocker nữa, tốn tiền toàn bị chúng nó chăn, sớm mai anh với mày đi Suzdal.

Suzdal là một thị trấn nhỏ rất đượm bản sắc lịch sử Nga lợn, lại gần Moscow, bác nào quan tâm có thể google. Tôi chọn đi chỗ này vì vào mùa đông bọn Nga không ai về quê, nhà quê chỉ để hoang tuyết, chỉ có xứ du lịch là có nhà thuê, hỏi cả đống Nga mà chẳng thằng nào tư vấn được địa điểm, bỗng lại có chị béo văn thư cho địa chỉ liên hệ tại Suzdal.

Check lịch tàu rồi, sáng sớm hai thằng dậy từ rõ sớm, tinh mơ bò ra metro đến ga Kievski, thế mà đến nơi chỉ kịp chửi bậy vào giữa mặt thằng lái tàu đang cho tàu chạy qua trước mũi mình. Chậm 3 phút.

***
Chúng tôi chạy nháo nhào lên tìm các chỉ dẫn, vô phương. Chán nản ra ngoài ga hỏi xe buýt cũng chẳng có, cùng đường hỏi dân chúng, ai cũng lắc đầu, cuối cùng hỏi trúng được một thanh niên chừng 45 tuổi đang đứng hút thuốc cạnh một hộp các-tông to. Thanh niên bảo hai chú mày xách hộ tao cái điều hòa này, nặng đéo chịu, anh em cùng đường cả, cùng mua vé tàu chậm rồi tao chỉ đường cho chúng mày đi.

Thanh niên 45 tuổi đút tay túi quần đi trước tiến đến quầy vé, bảo chúng tôi trông cái điều hòa, rồi nói chuyện với bà bán vé. Nói chuyện xong chúng tôi trả tiền mua hai vé của chúng tôi. Ba thằng ra cửa hút thuốc chờ tàu, nói chuyện. Cửa ra tàu có ba thằng đầu đen lực lưỡng bặm trợn đứng canh, chặn không cho ai có ý định trốn vé nhảy qua máy soát vé. Tỷ lệ thành công của bọn hắn là 60%, 40% còn lại có cả thanh niên cả ông bà già, cứ thế nhảy qua. Đúng là bọn Nga lợn!

Trời lạnh kinh, trúng hôm -30, tôi cứ thập thò đứng ngoài với thằng em và thanh niên tên Misa 45 tuổi mấy phút, rồi lại phải trốn sau cửa kính, lâu không gặp lạnh không trâu chó như xưa. Mãi khi lên tàu rồi, mới hiểu sao anh Misa tốt bụng vậy. Chẳng là anh vớ được hai thằng bọn tôi xách hộ anh cái điều hòa, thế là anh chỉ mua vé tiễn, coi như tiễn hai thằng tôi với cái điều hòa ra tàu. Lên tới tàu thì anh đợi soát vé, soát vé gần đến thì anh ra giữa hai toa hút thuốc. Soát vé đến giữa hai toa thì anh dập thuốc điềm nhiên vênh mặt đi vào, soát vé đằng nào cũng ăn lương tháng, tỉ lệ soát được vé tầm 60% là ok. Đúng là bọn Nga lợn!

Anh Misa phân trần, tao có một vợ hai con ở thành phố Dmitri, thất nghiệp ở nhà lên Moscow làm bảo vệ. Tuần tao về một lần để yêu vợ tao. Nếu mà tao mua vé tử tế thì hết mẹ một phần ba lương. Chú em tôi ở Nga đến nay cũng ngót nghét chục năm, học hành trong trường thì tử tế, nhưng ra đường toàn gặp Nga lợn ba que ở Moscow, giờ có thằng Nga lợn tử tế với mình, lấy làm mừng lắm tán chuyện rối rít, còn hẹn nhau sẽ tìm gặp uống vodka. Anh Misa thì bảo sẽ chia tay ở Dmitri còn chúng mày sẽ đi tiếp đường này đường này, có vấn đề gì cứ gọi tao tao sẽ giúp. Tôi thì chán nản với lại vốn tiếng Nga bồi cũng chả đâu vào đâu, bèn giở ipad ra xem cái điểm xanh chạy dần trên bản đồ google, đối chiếu với khung cảnh ngoài cửa sổ.

Thật là tôi yêu nhất tuyết và núi, nay lâu quá mới gặp lại những cánh đồng tuyết trắng, mở to mắt mà ngắm cố sao cho lưu thật nhiều hình ảnh vào bộ nhớ. Thoắt đã đến đâu đấy địa danh nhất thời không nhớ.

***

Chia tay anh bảo vệ Misa, chúng tôi chuyển tàu và đi tiếp. Ghi nhớ tên ga cần xuống, ngắm tuyết đã no mắt bởi nơi nào cũng là tuyết, tôi thiu thiu ngủ. Chú em cũng thiu thiu ngủ cạnh. Đang ngủ thì chú em giật tay bảo xuống ngay xuống ngay, tới ga cần xuống rồi. Tôi nghe loa đọc không giống lắm, nhưng thôi tin tưởng chú em đã ở lâu hơn mình, vội xách đồ đi theo. Ngờ đâu chú em quá gà, ở Nga lâu mà chỉ ở thành phố, ngủ lừng chừng nghe loa giật mình cuống lên, xuống đến ga, tàu đi rồi mà có phải đâu. Ga đó tôi quên tên rồi, có ghi đánh dấu trong ipad, ghi là “ga lạc đường”, phải giở ipad ra mới nhớ tên.

Ga đó là một ga xép, một ga rất xép, đường tàu ở giữa hai bên là hai hàng ghế như bến xe buýt, tuyệt không có chỗ nào trú gió. Chúng tôi đứng mười phút, mười lăm phút, ngó nghiêng nhà quản lý ga nhưng chỉ thấy một căn nhà gỗ đóng kín cửa, lại gần thì không có người. Chân tôi ấm nhưng người lạnh cóng. Cái áo khoác mới mua, chỉ là loại để mặc trong vòng nửa tiếng ngoài trời, vì thân áo có lông nhưng tay áo không có lông.

Bỗng đâu thấy tàu đến, mừng húm, rồi tàu đến gần chột dạ sao mà tàu đến ga lại chạy nhanh thế. Nó đến nơi, mới hóa ra một tàu chở xăng dầu. Nga lợn là cường quốc năng lượng, sức mạnh năng lượng của nó thể hiện một cách dọa nạt ở đoàn tàu chở xăng dầu này. Đầu tàu lao đi vùn vụt, kéo theo những toa téc xăng tròn vành vạnh, cắt gió lồng lộng hắt cả tuyết dưới đường lên. Đoàn tàu có lẽ dài đến mấy cây số, chạy tốc độ như vậy mà mãi không qua hết, nó như một con rắn mà đầu ở chân trời bên phải đuôi ở chân trời bên trái.

Tàu chở dầu đi qua, chợt có mấy anh thợ đường sắt phía xa xa bò ra làm gì đó trên đường tàu. Chúng tôi lại hỏi thì anh nói là sắp có tàu khách anh nói là đéo phải, phải tầm một hai tiếng nữa, hai anh lầu bầu cãi nhau, chửi bậy như thanh niên xa mẹ thăng long. Ở cái xứ này, đồng không mông quạnh này, không thể tin ai. Giả dụ các anh mà không lành hiền, các anh cho mình ra sau bụi cây, thì đến sang xuân tuyết tan mặt mình mới hiện ra dưới mặt trời. Tôi bảo chú em thế. Chú em cũng hãi hãi. Tôi chủ định dọa chú em tí đặng nó nghĩ cách nào tích cực hơn, thế mà nói xong cũng thấy hãi theo.

Đợi thêm mười phút mười lăm phút thì quả tình tôi hết chịu nổi. Lạnh đã thấy vào đến bụng. Tôi bảo, thôi từ đầu đến giờ mày hướng đạo, từ giờ trở đi anh hướng đạo, chờ không biết bao giờ lạnh cóng rồi, xa xa kia có làng, phải tới đó cái đã. Thế là chúng tôi lội tuyết đến làng, làng chả có nhà nào mở cửa, chúng tôi đi qua làng, mừng húm vì hết làng là đường cái.

Chúng tôi đứng vẫy taxi. Ở Nga lợn có ít taxi mà không ai đi, ai cũng ra phố vẫy xe, thằng nào dừng lại sẽ hỏi đi đâu, thuận đường sẽ cho quá giang tính phí. Chúng tôi đi ba chặng quá giang ấy thì tới được Suzdal.

***
Suzdal Kremli

Suzdal là một nơi thật đẹp, quá đẹp. Góc góc đều là nhà thờ cổ, dân chúng nhìn ai cũng hiền hòa, trừ mấy thằng choai choai bặm trợn thì cứ kệ chúng là xong. Chỗ này chụp ảnh mùa nào cũng đẹp, góc nào cũng đẹp, đang mùa đông cảnh tượng không khác gì phim Dr Zhivago.

Cái nhà mà chúng tôi thuê, là một khách sạn chứ không phải nhà quê cổ truyền. Nhưng không sao, từ cửa sổ phòng chúng tôi nhìn xuống được một nhà quê cổ truyền với vườn táo trĩu tuyết trên từng cành khô, ngoài ngõ cũng đầy nhà quê cổ truyền, góc nào cũng có nhà quê cổ truyền, nhà nào cũng băng treo dài dưới mái như thạch nhũ. Mỗi tội chẳng có chỗ nào có vẻ như có thể đàm phán với một hai em teen Nga sẽ trốn nhà theo cùng như các anh già chém gió năm xưa.

Chúng tôi đi dạo, chụp ảnh, uống một cốc bia trong quán quê, ra khỏi quán còn có ông già chủ quán mặc vest đeo cà vạt đỏ ôm hôn thân thiết, cái hôn có mùi thơm dưa chuột muối. Chúng tôi ăn tối trong một quá ăn quê, người ra vào lịch sự, nam kéo ghế mời nữ ngồi, nữ ngồi xuống rồi hai bên tình nhân mới nhìn nhau như muốn nhảy vào nhau. Em phục vụ teen teen không xinh mà rất duyên, tôi ngắm em nhiều quá khiến em làm dáng hơi nghiêm trọng mỗi khi chúng tôi gọi đồ, tôi chụp với em một bức ảnh kỷ niệm, rồi em nhoẻn cười duyên đọc số tiền thanh toán.

Mà trước khi ăn tối, quên không kể, chúng tôi còn được một em cỡ 17 -18 ngoại hình quá cả siêu mẫu nhà mình, đánh con ngựa đốm kéo xe chở chúng tôi đi một vòng xa, cũng chụp ảnh trước khi tính tiền. Chúng tôi định mời em ấy ăn tối nhưng mà vừa xuống xe thì có thằng hộ pháp cao gần bằng con ngựa không biết là em trai hay bạn trai của em ra hỏi là chúng tôi có đi đâu nữa không, bèn thôi.

***

Của đáng tội, ăn tối xong uống xong chai vodka, chúng tôi cũng định kiếm chỗ massage xông hơi. Kiếm mãi rồi cũng có, tới nơi hỏi han rồi gõ cửa phòng massage thì có ông bác sỹ râu xồm mở cửa ra quát “khách tiếp theo”, chúng tôi bảo nhau thôi lượn đéo phải kiểu nhà ta rồi.

Chúng tôi về khách sạn hỏi bà chủ khách sạn. Bà tươi cười đi ra rồi hai phút sau quay lại, chúng mày sang bên kia đường. Bên kia đường là một ngôi biệt thự, vườn rộng thênh thang, bấm chuông cổng xong có bà già đi ra mở cửa, bà già dẫn chúng tôi vào căn nhà gỗ biệt lập nơi góc vườn. Lò đã nổi lửa. Rượu hai chai cầm theo, nước hai chai bỏ ngoài cửa cho lạnh, chúng tôi bước vào.

Đây là một cái banhia cổ truyền Nga lợn. Dưới tầng là khu tắm, khu xông hơi, trên tầng là phòng uống rượu, phòng ngồi chơi,… góc góc đều biệt lập, có thể nhét vào năm đôi mà không đôi nào cảm thấy mất tự nhiên. Căn nhà quá sexy mà anh em chúng tôi chỉ có hai thằng đực, thật là đáng tiếc. Nhà này phải đi cùng gái, cái vẻ hòa hoa dâm đãng của nó trần đời này không ai đỡ được. Chúng tôi, khoác áo tắm, đội mũ xông hơi, ngồi uống rượu với nhau, phải qua mấy chén mới hết cảm giác mình như hai thằng pê đê với nhau. Uống tới qua chai thứ hai mới bắt đầu chém gió đời anh đời mày, sao giờ mới biết sao anh không dẫn vợ con đến chơi những chỗ thế này sao mày không đầu tư mời bạn gái đến những chỗ như thế này. Qua hết hai chai mà đầu vẫn toàn gái, nói chuyện đàn ông với nhau không được mà ngồi chơi không cũng không vào nữa, uống nữa cùng vậy, đành là thôi đi về ngủ mai còn về Moscow, đầy tiếc nuối.

***

Hôm sau chúng tôi về gấp Moscow. Tôi phải có việc. Chú em còn phải đi làm, mới nhận được việc làm giám sát xây dựng cho chủ người Việt, hứa lương cao đủ để chi trả học phí làm tiến sĩ và ăn ở. Tôi dặn dò là mày phải cẩn thận đừng đếm cua trong lỗ.

Về tới nhà mấy tháng sau hỏi lại, chú em bảo mẹ kiếp đéo gì cuối cùng bị quỵt chả được đồng lương nào, pocker thua mẹ một đống, đói quá lại quay tiền nhà. Thôi thì cái kiểu nó như thế. Mặc dù tôi không biết là thằng đấy làm tiến sỹ Nga lợn làm cái gì, về nhà thằng nào nó tin là đi Nga mà học hành tử tế, mà có thằng tin thì cũng hai tám ba sọi rồi về làm ở đâu… nhưng ngẫm lại tôi vẫn thấy là mỗi thằng mỗi kiểu, chả biết hay dở sao nhưng cứ theo đường mà đi rồi cũng đến đâu đấy.

Lại nghĩ bụng chửi nó ở Nga bao năm mà đường cũng không biết mà đi, gặp khó lại anh mày hướng đạo. Rồi lại nghĩ nếu không có nó đi cùng thì tôi cũng chả được đến Suzdal. Lại nghĩ thêm rằng vì chỉ có hai thằng với nhau trong căn nhà vừa sexy tuyệt hảo khi đi cùng gái vừa hoành tráng tuyệt hảo khi đi cùng bạn bè ấy, cái sự thiếu hụt mới khiến mình nhớ mãi, mới thấy là gặp khung cảnh đẹp mà không có gái không có anh em thì mình bâng khuâng biết nhường nào.

Suzdal Suzdal.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: