Teq's Blog

9 Rota

Posted in Mặc cảm Nga lợn by Tequila on November 21, 2011

9 rota – 9th Company – Đại đội 9, là bộ phim Nga mà tôi đang xem. Đây là một bộ phim rất hay, mặc dù tôi mới xem đoạn đầu, còn chưa vào nội dung chính, chỉ mới đến đoạn đại đội sau khi trải qua khóa luyện tập và lên máy bay sang Afganistan. Tôi dừng lại ở đây để viết một entry, bởi thời gian không có đủ, chờ xem xong mới ngồi lọ mọ wordpress thì quá muộn. Xem phim đôi khi cũng giống xem truyện vậy, chỉ cần xem vài trang là biết hay rồi, để mai xem tiếp cũng không sao. Một cái phim như thế này, xem xong kiểu gì cũng mất ngủ.

Mới tra google thì Afghanistan là từ ghép của Afghan và stan, mà stan có nghĩa là vùng đất, vùng đất của những người Afghan. Afghanistan trong những văn bản cũ được dịch sang tiếng Tây là Afghanland.

Những chú trai trẻ măng được gọi đi lính, chuẩn bị sang Afganistan. Những thằng này trông mặt mũi y như những thằng choai choai tối tối thường tụ tập uống bia cạnh những cửa hàng hoặc cạnh bến xe buýt, thể loại mà khi đi đêm ở Moscow tôi phải căng mắt canh chừng và giữ khoảng cách ít nhất 50m để có gì còn kịp chạy. Các chú đến thao trường, gặp phải một tay chuẩn úy huấn luyện rất hắc. Tay chuẩn úy lại mê một em gái thôn nữ trông gở gở. Thế rồi, không hiểu ra sao, (phim mà, điện ảnh sành điệu thì không kể rõ), tay chuẩn úy quỳ trên thảm hoa đỏ giữa cánh đồng, đau đớn. Cảnh tiếp theo, là anh em trong đại đội chui vào một cái nhà kho và thay phiên nhau chơi em gái kia, cuối cảnh này thì em gái trần truồng đứng giữa phòng vui quá cười ha ha khi các chú trai nằm bẹp xuống nắm lấy gót chân em mà hôn những giọt mồ hôi. Tiếp sau đó là các chú lên máy bay sang đất của người Afghan. Chuẩn bị sang những màn bắn nhau máu me mất mát khóc thương điên loạn v.v thì tôi pause không xem nữa, để mai xem.

Phim này là một phim hay. Chắc chắn. Dù IMDB chỉ đánh giá nó ba sao rưỡi. Dù tôi cũng mới chỉ xem đoạn đầu. Xem một đoạn là biết điện ảnh Nga nhợn bây giờ đã bỏ cái kiểu đối thoại liên tục lảm nhảm từ đầu đến hết.

Phim này làm tôi nhớ đến những khi đứng trong toa metro, lục túi quần lấy ra hai ba đồng rúp bỏ vào cái mũ của mấy tay cựu chiến binh cụt chân hoặc cụt tay, ngồi xe lăn hoặc vừa đi vừa kẹp nách cái mũ, trên ngực có bảng ghi những từ kiểu như Chechnya, Afghanistan… Bọn hắn khi xin tiền thường hô to trong toa tàu, đại loại, chúng tôi đã chiến đấu cho tổ quốc, chúng tôi đã đổ máu, chúng tôi đã không còn khả năng lao động… hô xong là im lặng đi dọc giữa hai hàng ghế. Khi nhận được những đồng xu, bọn hắn chỉ gật đầu hoặc tay nào lòe loẹt thì nói thêm một từ “cảm ơn” ngắn gọn. Trong mắt bọn hắn lúc nào cũng là sự bất mãn và ghét bỏ. Bọn hắn không hề giống với những hình ảnh trên VTV mỗi dịp kỷ niệm Chiến thắng Phát xít, nơi mà trên Hồng trường bao giờ cũng có những ông già niềm nở chân tay lành lặn ngực đầy huân chương đỏ chói. Bọn hắn là những thằng mới choai choai đã được gọi vào lính, đi chiến đấu vì tổ quốc, tập luyện trong các thao trường, chơi gái trước khi ra trận, rồi nếu sống sót trở về thì cũng với một thân thể què quặt hoặc linh hồn què quặt. Bọn hắn chính là sắc tối lạnh ẩn trong cái ánh lửa mà tôi chắc rằng bọn hắn chẳng buồn đến nhìn, ngọn lửa bất tử dưới chân Kremli.

The Grieving Warrior – một người lính  Nga trong chiến tranh Afghnistan

Đầu năm nay trở lại Nga, trở lại Moscow, trở lại các toa metro quen thuộc, tôi vẫn gặp bọn hắn. Bọn hắn dĩ nhiên là già đi, còn những người ngồi trong metro thì vẫn vậy, cúi đầu đọc sách trong khi bọn hắn hô “chúng tôi đã chiến đấu cho tổ quốc”. Chỉ có điều khác biệt là, dân thường Nga thường chăm đọc, họ đã thay thế những cuốn sách nhỏ bằng những thiết bị đọc sách số. Ngoài sự khác biệt đó ra, thì vẫn là những người Nga êm đềm đọc sách trong toa tàu, là những đứa trẻ nhỏ mắt xanh như ngọc, là cô gái xinh đẹp đứng nép mình tựa vào chàng trai của cô, cả hai đều mặc đồ hiệu đắt tiền, chàng một tay đặt lên mông cô một tay bỏ đồng rúp vào mũ của người cựu chiến binh. “Cảm ơn, người anh em”.

***

Những người cựu chiến binh Nga, trở về sau chiến tranh ở Afghanistan.

Những người cựu chiến binh Mỹ, trở về sau chiến tranh Việt Nam.

Những người cựu chiến binh Nhật, trở về sau chiến tranh Đông Á – Thái Bình Dương.

Những người cựu chiến binh Việt Nam, trở về sau chiến tranh Cambodia.

Ông già tôi kể, chiến tranh mà, hồi đó bọn bố được lệnh xếp bom lên máy bay vận tải vì máy bay ném bom chuyên dụng không đủ cho số bom đầy trong kho mà Mỹ để lại. Máy bay vận tải được chế để cửa lấy hàng trở thành cửa cắt bom. Bom cứ xếp đầy trong khoang như xếp dưa hấu. Hễ mở cửa bụng là cứ thế tràn ra, chả cần ngắm nghía gì. Một đêm bố bay qua Campuchia, tới mục tiêu nhìn xuống thì là một bến phà, xe của quân Pôn pốt đậu sáng bừng cả một dọc đường, bọn bố được lệnh cắt bom, bom thả kiểu trút bừa bãi như vậy còn dày hơn cả B52 rải thảm, dội xuống cả một vệt người xe. Không biết bao nhiêu thằng dưới đó đã chết. Nhưng mình bay ở trên, không có cảm giác gì. Chiến tranh mà.

Đó là “Sự tầm thường của cái ác”, như một bài dịch của anh VNHL @TTVNOL ngày xưa.

Những câu chuyện chiến tranh của ông già tôi, tôi nhớ nhất hai câu, một là “mình bay ở trên không có cảm giác gì” như vừa kể. Hai là sau một câu chuyện về người lính VNCH chạy trốn không kịp, dám một mình trong bụi cây bắn nhau với đoàn quân miền bắc, và chịu chết sau một loạt trung liên… “Bọn lính ngụy miền Nam, chúng nó cũng là dân mình, dũng cảm lắm, nhiều khi bố không hiểu sao 1975 bọn hắn lại kéo nhau bỏ chạy”.

***

Cuối cùng, quay lại 9 Rota, một phim chưa xem hết, và tôi chắc sẽ xem nốt ít phút nữa. Chiến tranh lúc nào cũng tệ hại, nhưng nó không thể nào ngừng nghỉ. Lúc nào cũng có những vị tù trưởng, ngồi trong lều phủ bằng da thuộc, gọi người thanh niên anh hùng nhất của bộ tộc, trao cho cây gậy và nói rằng hãy chiến đấu vì danh dự và tình yêu, hãy mang lại cho ta da đầu của kẻ thù.

Anh hô to, mọi người, chúng tôi đã chiến đấu vì tổ quốc,… rồi anh lăn bánh chiếc xe lăn, bánh mỳ và vodka là những thứ anh đòi hỏi cho công lao ấy.

9 ROTA. Hình như chỉ còn một người trong đại đội sống sót trở về.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Huỳnh Ngọc Tuân said, on November 23, 2011 at 1:07 am

    Đọc blog của anh rất hay, nhưng mà lại nhức mắt không chịu nổi. Đọc hết một bài mà nhìn sang chỗ khác choáng cả mắt.

  2. teq316 said, on November 25, 2011 at 4:35 am

    Cám ơn góp ý của bạn Tuân.
    Hồi đăng ký wordpress do không quan tâm đến theme nên tôi chọn đại một cái rồi để đó đến nay. Bây giờ tôi đã chuyển sang nền trắng chữ đen như thế này cho dễ đọc.
    Thanks.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: