Teq's Blog

Huế

Posted in Những con đường by Tequila on November 24, 2011

Hôm nay vợ bảo, đầu tháng mười hai mình đi Huế. Tôi gật đầu ngay, bởi vì cũng có kế hoạch từ trước rồi. Tháng mười hai người bạn họa sỹ của vợ tổ chức một sự kiện, chúng tôi đã định là sẽ đến.

***

Nhớ đến Huế, hình ảnh đầu tiên mà tôi nhớ, không phải thành nội, mà là sông Hương. Mà đoạn sông Hương, gần cầu Tràng Tiền, lại làm tôi nhớ Hà Giang. Lần đầu tiên đến Hà Giang, chiều tối đặt chân đến km 0 sau cả một ngày chạy xe từ Hà Nội, tôi cứ thấy chỗ này quen quen. Nhìn lúc, thì ra là giống Huế. Cũng là một công viên bên sông, rồi có một cái cầu bắc qua sông. Rất là giống nhau, hoặc không giống lắm mà chỉ giống trong cảm tưởng của tôi.

Tôi có vài kỷ niệm nhỏ với Huế, dù thực ra là không thích thành phố này lắm.

***

Hồi trước ở nhà tôi có một anh người Huế. Anh ấy là con của bạn của bà già. Anh ấy ở nhờ nhà tôi, ở cùng chúng tôi đến mấy năm trời. Nhưng sau này thì chỉ khi nghĩ đến Huế thì tôi mới nhớ đến anh ấy, bởi dù ở nhà tôi lâu như vậy nhưng khi ra trường đi làm thì anh ấy chẳng quay về thăm cha mẹ tôi, dần dần cả nhà đều quên rằng đã từng có một người khách ở lâu thế trong nhà mình.

Năm tôi học năm hai đại học, kỳ nghỉ hè tôi và thằng em đi Huế, ở nhà của anh ấy. Chúng tôi ở đấy dễ đến cả mười ngày. Mỗi sáng chúng tôi ra đường ăn một bát bún bò Huế, tôi rất sướng món này bởi bát bún bò luôn có một cục chân giò rất to.

– Tôi đội một cái mũ của dân du lịch, đạp xe đi trên đường. Tôi hỏi đường một em gái Huế xinh xinh, và ngạc nhiên sung sướng bởi được đáp lời bằng giọng nói nhẹ nhàng mà rất lễ phép, đúng là ngọt như mía lùi.

– Tôi đi sang thôn Vỹ Dạ. Thôn Vỹ hồi đó nhìn không khác gì trong thơ Hàn Mạc Tử.

– Tôi đi thăm thành nội, không có ân tượng nhiều. Tôi chỉ thích cái cột cờ. Buổi chiều nào tôi cũng đến cột cờ, leo lên những bậc thang, rồi ngồi bó gối trên bờ tường, ngắm nhìn hoàng hôn dần buông xuống trên thành nội. Khi ấy mới vãn khách du lịch, màu hoàng hôn mờ mờ phủ xuống đền đài thành quách làm cho nó dường như không còn ở thời điểm này nữa mà đã lùi về quá khứ khi những ông hoàng bà phi còn ở trong đó.

– Tôi đi Thiên Mụ cùng với anh bạn Huế đó, vào một ngày nắng. Cũng là vào chiều tà, tôi đứng ở Thiên Mụ nhìn xuống sông Hương. Nắng chiếu xuống mặt sông xanh lóng lánh vàng. Anh bạn bảo tôi, nắng này chính là nắng thủy tinh ở trong nhạc Trịnh Công Sơn. Quả là nắng thủy tinh thật.

Gần mười ngày đó, tôi đi hầu như hết Huế, không chỗ nào là không tới.

***

Đầu năm 2005, một ngày kia tôi và thằng bạn cứt lục ví của nhau đếm được tổng cộng năm trăm nghìn, quyết định vào Nam chơi, tiền chỉ đủ hai ngày đường nhưng cứ đi tới đâu tính tới đó. Xe thả chúng tôi ở Huế sau một đêm đi từ Hà Nội. Chúng tôi dừng chân ở công viên cạnh sông Hương, chỗ mà sau này tôi thấy giống Hà Giang.

Rồi chúng tôi lên một chiếc xe khách để vượt Hải Vân sang Đà Nẵng. Lái xe là một anh ngọng líu ngọng lô. Anh này vượt đèo theo một lối rất kinh. Một tay quẩy vô lăng lượn đèo, một tay cầm điện thoại di động nói chuyện liên tục với giọng líu lô của mình. Lên tới đỉnh đèo Hải Vân cũng không thèm nghỉ như các xe khác, mà tiếp tục vừa gọi điện thoại ngọng vừa một tay vẩy quẩy vô lăng đổ đèo. Khách trên xe ai cũng mặt xanh như đít nhái. Anh Huế ngọng đó thật vãi đái. Anh ấy đưa chúng tôi an toàn sang Đà Nẵng, nhìn Đà Nẵng thoáng đãng hồi đó, tôi cảm giác như qua Huế sang tới đây, là một nửa khác của nước Việt.

***

Hè năm 2006, sau nhiều gian truân của tình yêu, tôi và người yêu tôi quyết định quay lại với nhau. Quyết định đó dù không dễ dàng nhưng mà nó là đương nhiên, bởi lần tình cờ gặp nhau ở quán chè đá, nhìn thấy nhau mà cả hai đều tim ngừng đập cảm thấy không thể thở nổi, phải chào thật nhanh rồi đi (sau này kể lại cho nhau nghe mới biết cả hai đều cảm thấy như nhau). Chúng tôi rủ nhau đi chơi Huế – Đà Nẵng – Hội An.

Ở Huế, chúng tôi nghỉ ở một khách sạn rất đắt tiền so với cái ví của chúng tôi hồi đó. Khách sạn có tên là Vỹ Dạ River Side. Đêm khuya, khi người yêu đã ngủ, tôi mò xuống sảnh khách sạn, vì ở đó có một cây guitar. Tôi mượn cái guitar, ra vườn, ngồi trên bậc thang xuống sông, ngắm những con thuyền lá đậu im lìm trên mặt sông, gảy đàn tưng tưng. Hồi lâu, anh quản lý khách sạn tới vỗ vai, bảo sao anh có tâm sự gì mà ngồi chơi đàn một mình ở đây, thôi có tâm sự thì nên nói ra, vào đây uống rượu với bọn tôi. Từ chối mấy lần không được, tôi đành phải vào uống rượu với anh quản lý và anh bảo vệ. Các anh cứ nài nỉ bảo tôi kể cho các anh nghe tâm sự, dù tôi cứ cam đoan rằng không có tâm sự gì, các anh cứ nhất định rằng phải có tâm sự thì mới đêm hôm ra sông ngồi đánh đàn. Tôi nghĩ mãi mà chẳng có tâm sự gì để kể cho các anh, bèn chơi vài bản đàn rồi uống rượu, các anh say xong thì tôi lại ra sông đánh đàn rồi mãi sau mới lên phòng ngủ.

Tình yêu đã ngủ trên phòng, ngồi bên sông gảy đàn hát nhỏ nhỏ, uống rượu với anh quản lý và anh bảo vệ, nhất định rằng phải có tâm sự thì mới thế, khách sạn Vỹ Dạ River Side… là kỷ niệm đẹp nhất của tôi với Huế.

***

Lần này quay lại Huế, thế nào tôi cũng phải bảo vợ quay lại ở Vỹ Dạ River Side. Chẳng có lý do gì đặc biệt để tôi lan man như thế này về Huế. Chỉ là năm tháng thì cứ lần lượt tiếp diễn, mà mỗi khi có gì đó gợi nhớ, ngồi nhớ lại những khoảnh khắc cũ đã đi qua, cũng là một điều thú vị.

Vậy nên tôi thường sống thật hết mình cho phút giây hiện tại, bởi biết rằng một lúc nào đó sẽ lại lấy ra nhìn lại, một ký ức có thể đẹp có thể không, nhưng mình đã từng như thế.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. trandinhvu said, on November 25, 2011 at 3:07 am

    Nhậu ngoài Huế rất vui, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc vượt qua đoạn đường ko dài nhưng đầy chông gai của đám bồ câu khát máu, mà nản.

    Đi Huế, thú nhất là thuê chiếc ghe, anh (ko có chị) em cởi hết quần áo, còn mỗi cái tà lỏn, leo lên, xúi lão chủ ghe đua ngược về thượng nguồn, trên đường bắt được tàu cá nào thì mua vài con tươi sống lên nhắm. Lúc nhậu, thả cho chiếc ghe trôi vô định, lôi lão chủ ghe vào sòng luôn. Vừa nhậu vừa ngắm cảnh 02 bên bờ sông, thức ăn tươi sống, nóng hổi, mắc thì thả cần trên đầu ghe, hứng thì nhảy xuống tắm, đêm thì nằm ngửa ra nhìn trời nhìn mây, …. hầy … nhớ lại cũng đủ phê 😀

  2. Goldmund said, on November 28, 2011 at 8:31 am

    Đổi cái backround đọc đỡ hại mắt hẳn. Nhạc phụ rất là tân tiến nhỉ:)


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: