Teq's Blog

Những câu chuyện kể

Posted in Linh tinh by Tequila on February 14, 2012

Đầu xuân mà năm mới đã cũ rồi. Những ngày tết chỉ thong thả ở nhà với vợ con, đêm ngồi máy tính viết ra vài dòng vài đoạn rồi lại bỏ. Bởi vì chẳng có chuyện gì để viết. Lanh quanh những thứ vụn vặt hàng ngày. Đã lâu lắm tôi chẳng có chuyện gì để kể.

Cuộc đời là những chuyến đi. Cuộc đời là những trải nghiệm. Cuộc đời là tình cảm. Cuộc đời là những câu chuyện. Tôi hài lòng về cuộc sống của mình, nói vậy cũng đúng, mà nói vậy cũng sai. Sai vì tôi ngày càng ít đi những câu chuyện kể.

Mọi người thân của tôi đều nói tôi ngày càng giống cha tôi. Nhiều lúc tôi cũng giật mình vì thấy mình có một cử chỉ nào đó giống ông y hệt. Giống cũng là đúng thôi, tôi chịu ảnh hưởng nặng nề của ông, một chuỗi dài phản kháng và bao cuộc khởi nghĩa mà tôi đã thực hiện, từ năm 16 tuổi tới nay, lúc thành lúc bại, cũng chỉ là hai mặt của đồng xu.

Nhưng có một điều mà tôi không muốn giống, hoặc dù có giống thì nhất thiết phải là mặt bên kia của đồng xu, tức là những câu chuyện kể. Đã hai mươi năm nay cha tôi không có chuyện gì mới để kể, ông toàn kể những chuyện cũ mà chúng tôi đã nghe hàng nghìn lần. Có hay có dở mặc dầu, cha tôi vẫn là người mà tôi rất kính trọng và nể phục. Những gì mà tôi không phục và phê phán ông, đều là những sự kiện của hai mươi năm trở lại đây, khi ông không còn những câu chuyện mới, phải kể lại những câu chuyện cũ với nhiều phiên bản khác nhau và những câu chuyện vừa cũ vừa tam sao thất bản đó kéo ông vào một không gian chật hẹp, độc đoán, nhiều vô lý và sai lầm. Tới nay thì không điều gì có thể kéo ông ra khỏi không gian đó nữa.

***

Trước tết tôi cãi nhau to với một người bạn rất thân thiết. Cãi nhau to đến độ thằng đó không muốn nhìn thấy mặt tôi nữa, làm lành cũng không được, tôi tặc lưỡi bỏ qua. Đôi khi cũng phải mất cái gì đó, kể cả là thứ quan trọng.

Đêm mùng bốn tết, 11h khuya, có tiếng chuông cửa. Mở cửa thì ra là một người bạn chung của hai thằng tôi, người mà tôi rất mực nể trọng. Tôi vẫn coi anh là người thầy của tôi, dù tuổi tác hầu như không chênh lệch. Ngược lại, anh coi tôi là một thằng học trò đặc biệt, một phản đồ, bởi tôi luôn phản kháng và kiêu căng tự phụ. Tôi mở một chai rượu để tiếp anh. Một cuộc nói chuyện dài, chậm rãi điềm tĩnh và sâu sắc. Bằng chứng là chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau tới 5h sáng, hết cả chai Chivas, mà tỉnh queo như sáo sậu, không mệt mỏi. Giữa câu chuyện chúng tôi nói với nhau về vụ cãi cọ nặng nề kia.

– Mày sai rồi.

– Em không thấy em sai gì cả.

– Hai thằng chơi với nhau từng ấy năm, mà cãi cọ đến thế, thì thằng nào cũng có cái sai cả.

– Em đã suy nghĩ cặn kẽ nghiêm túc và bình tĩnh, vẫn chẳng thấy có điều gì sai. Dẫu là mỗi người có một hệ quy chiếu, song với bộ nguyên tắc của em thì em không có gì sai và không có gì phải xấu hổ hay nuối tiếc.

– Mày không thể tự soi mình. Ngay cả khi đứng trước gương thì cái mặt mày cũng chỉ là cái mày thấy, cái mày muốn thấy và cho rằng đó là mày. Với người khác, chưa chắc.

– Ờ… Liệu có phải như hồi nhỏ em vẫn nghĩ, như màu đỏ này, đưa cho ai thì người ta cũng bảo đây là màu đỏ. Nhưng cái sự “đỏ” đó với em và với người khác có tương đồng nhau không, hay “đỏ” của người ta lại chẳng giống gì với “đỏ” mà em nhận thấy, dù vật thể vẫn là như thế và quang phổ vẫn là như thế.

– Vậy đấy. Đôi khi phải đứng xa ra và nhìn mình như một thằng xa lạ ngoài đường.

– Em sẽ suy nghĩ về việc này.

Rồi chúng tôi chuyển qua những đề tài khác.

Tôi chẳng phải suy nghĩ lâu. 5h sáng kết thúc chai Chivas tôi lấy xe máy đưa anh ấy về. Quay trở lại nhà, trước khi leo lên giường ngủ, tôi nhắn tin cho thằng bạn của mình, “… ơi, cho tao xin lỗi mày”. Như nhắn tin cho gái. Rồi ngủ.

***

Ba ngày sau thằng bạn nhắn tin lại. “Mày có lỗi đéo gì với tao đâu. Tao cũng nghĩ rồi, đã gọi nhau là bạn rồi thì nghĩ mãi cũng không tìm ra cách gọi khác”.

Tôi với nó uống rượu với nhau buổi tối hôm đó. Trầm ngâm, rời rạc. Gió hun hút qua ô cửa sổ, lạnh ở trên ngực mà nóng ở chân vì cây quạt sưởi. Tôi mở lời trước:

– Ngay cả lúc này, tao vẫn thấy tao đéo có gì sai với mày. Nhưng như Y nói với tao hôm trước, tao không thể tự soi gương mà nhìn thấy mình. Tao xin lỗi mày vì cái sai mà tao không tự biết được.

– Tao cũng không thấy mày có lỗi gì với tao. Tao chỉ thất vọng vì mày có lỗi với chính mày.

– Y.. có nói với tao, trong trường hợp của tao và mày, tiếng Anh có một từ rất đắt, là under-estimate.

– Mọi sự diễn ra với mày quá nhanh. Mày từ Nga về, đi làm , lấy vợ, đẻ con hai đứa, theo đuổi công việc… mọi thứ quá nhanh và dồn đập. Mày xử lý quá nhiều vấn đề một lúc và cuối cùng thì nó cuốn mày đi, chứ không phải là mày kiểm soát nó.

– Tao thấy tao sống ok đấy chứ.

– Đành rằng ok, nhưng không phải là sự kiểm soát.

– Đã lâu lắm tao không trầm tư…

***

Tới lúc đó thì câu chuyện đã kết thúc vì chúng tôi sa đà vào những diễn giải khác, rất không quan trọng về đề tài nhưng đặc biệt quan trọng vì đã lâu mới lại nói chuyện với nhau như vậy, trong bối cảnh tưởng như chẳng có gì để nói với nhau nữa.

Khi từ nhà nó trở về, tôi không vui vì chúng tôi lại làm bạn với nhau, (như thằng ấy nói thì dẫu sao đi nữa cũng khó mà đổi được cách gọi nhau), cũng không buồn vì những sứt mẻ dẫu sao đi nữa vẫn là những sứt mẻ. Trên con đường trở về nhà, tôi chỉ thấy mình thiếu vắng những câu chuyện kể. Tôi cảm thấy cô đơn rất mực trên con đường trở về nhà mình.

Tôi vẫn cảm thấy nỗi cô đơn quặn lên trong từng mét đường, từng cái cột đèn xanh đỏ, từng tiếng nổ của chiếc xe vespa pạch pạch yếu đuối và kiêu ngạo. Tôi cảm nhận nỗi cô đơn của người cha tôi, khi ông không giữ lại gì cho mình cả ngoài những thứ nhảm nhí mà anh em tôi luôn phê phán chê bai ông. Rất có thể những thứ ông đã đưa ra cho chúng tôi và ngày nay không ai còn nhớ nổi, kể cả ông, có thể đó là những điều tốt đẹp nhất mà ông từng có.

Lúc đó tôi bỗng hiểu rằng nỗi cô đơn phiền muộn mà tôi đang cảm thấy, là sự thiếu vắng những câu chuyện kể.

Khi anh không có những câu chuyện để kể nữa….

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. winlinh said, on July 3, 2012 at 10:31 am

    Lâu rồi tôi mới đọc được những thứ làm tôi có thể khóc. Tất nhiên không phải khóc hu hu, mà nước mắt tự nhiên cứ rịn ra nho nhỏ một cách lạ lùng. Teq thường xuyên có những câu mà tôi thấy tôi có thể trích ra cho nó đứng độc lập và mình nhìn vào đó mà suy ngẫm.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: