Teq's Blog

Nửa đêm

Posted in Linh tinh by Tequila on February 16, 2012

Tôi đã khá mệt mỏi. Thế mà tôi vẫn còn thức là bởi vì không muốn bỏ dở bộ phim đến tối mai mới xem tiếp, ngồi xem nốt. Một bộ phim nhẹ nhàng vui vui có tên là Midnight in Paris. Trong phim có một thằng Mỹ đi Paris chơi và lạc vào một năm tháng xưa nơi hắn gặp Hemingway Picasso và một lô những nhân vật khác. Toàn những nhân vật tôi thích và có biết đôi chút về họ, phim này làm tôi nhớ ra họ. Tôi cũng rầu rĩ hiểu rằng mình chẳng có đủ thời gian để đọc hết họ và xem hết họ.

Nhưng không sao, entry này tôi nói về bóng đêm của tôi.

***

Bây giờ là đêm ngày Thứ tư và tôi khá mệt mỏi. Đã hai đêm tôi thức khá khuya, hôm nay tôi đã định ngủ sớm, nhưng như thường lệ hễ đến đêm là tôi lại tỉnh táo, nhất là khi lại mở một chai bia uống. Định mức thường lệ của tôi là sẽ thức đến 1h30 hoặc 2h. Tôi thường dậy lúc 7h45, 8h ra khỏi nhà hầu như ngày nào cũng đi làm muộn. Tôi là một người làm công cần mẫn chăm chỉ và kỷ luật, trừ việc ngày nào cũng đi làm muộn 15 – 20 phút. Cũng vì thế tôi là một người làm công vô kỷ luật.

Báo lá cải có nói rằng người ta chia làm hai loại, một loại sống ban ngày và một loại sống về đêm.

***

Tôi bắt đầu chuyển sang thức khuya từ mùa nghỉ hè đầu đại học. Khi đội bóng tạp nham mà tôi sinh hoạt vào mỗi buổi sáng sớm, 5h30 sáng bắt đầu đá, vì lý do nào đó bỗng tan đội. Tôi không còn lý do dậy sớm nữa.

Thời đó không bao giờ tôi đi chơi muộn. Đi đâu 10h cũng về nhà. Rồi tôi thường alo cho thằng bạn vào lúc 1h30, khi cả nhà đã đi ngủ, rồi len lén mở cổng, đến nhà nó. Rồi hai chúng tôi đi dạo đêm. Hà Nội ban đêm thời đó thật yên bình và lãng mạn. Chúng tôi không có tiền nên không phải lo dính vào những thứ phức tạp hơn. Chúng tôi chỉ uống chè đá ở ga, ở góc phố, ở bất kỳ đâu có quán chè đá. Hôm nào sang thì uống rượu, hôm nào không có tiền thì cứ đi lang thang. Sáng tôi trở về nhà, nhỡ may gặp bố thì bảo là vừa đi thể dục về, rồi ngủ cho tới trưa.

Thói quen thức đêm đó kéo dài cho tới giờ. Nhớ lại những nơi mình đã đi qua, tôi ít khi nhớ ngay tới hình ảnh ban ngày của nó. Hình ảnh đầu tiên gợi về bao giờ cũng là ban đêm.

Vợ tôi thường phiền trách tôi vì tội không chịu đi ngủ sớm. Nhưng nếu không ngủ ngay từ lúc 10h hoặc 11h thì kiểu gì tôi cũng thức đến rất khuya. Cũng may tôi ngủ rất giỏi, hễ đặt lưng quyết định ngủ là ngủ ngay, ngủ sâu không mộng mị, thậm chí ngủ trưa 15 phút tôi cũng ngủ sâu gáy o o.

***

Có những lúc tôi muốn thay đổi để lành mạnh hơn. Nhưng không thể. Tôi đã thử ngủ sớm và dậy sớm một số ngày. Tôi thấy những công việc trong ngày, rồi gia đình vợ con, cuốn mình đi theo một vòng quay khép kín không còn chỗ nào để thở nữa. Tôi thử dậy thật sớm, để có thể ngồi một mình nghe nhạc khi chưa ai ngủ dậy. Nhưng chỉ được mười lăm phút yên tĩnh rồi thì bà giúp việc trở dậy bắt đầu đi qua đi lại. Thế là tôi bỏ dậy sớm, quya về thói thức khuya, để giành lấy 1-2 giờ yên tĩnh mỗi ngày.

Một hai giờ đồng hồ yên tĩnh ấy rất quan trọng với tôi, dù nhiều khi tôi dùng nó để chơi dò mìn. Hoặc viết những thứ chẳng có ý nghĩa gì, như entry này. Hoặc như vô vàn những đoạn viết rồi vứt đi. Những ý nghĩ và những chủ đề liên tiếp đến rồi đi. Đôi khi tôi bắt gặp một chủ đề khiến mình muốn tập trung vào nó, nhưng rồi lại tiếc rẻ bỏ đi, bởi ngày mai tôi còn phải đi làm và không thể dành 3 giờ cho nó được. Có những thứ thậm chí tôi định viết hẳn thành một truyện ngắn, nhưng mà tôi chẳng thể thức cả đêm liền mạch cho nó như hồi còn lang thang. Và tôi cứ bỏ đấy.

– Một cây cầu ngày mai sẽ khánh thành thông xe. Những người lái phà tụ tập với nhau đêm cuối cùng để tiễn đưa những chiếc phà của mình, đồng loạt những con phà sẽ kéo còi lần cuối…

– Một người công chức đàng hoàng tử tế bỗng ngày kia bị hỏng con chuột máy tính ở nhà, anh ta lấy một con chuột ở cơ quan về nhà…

– Một người đàn bà mãi mãi nhớ nhung người tình cũ và mãi mãi không hiểu sao mình lại bỏ anh ấy để lấy người chồng tuyệt vời bây giờ… mười năm nay cô lý giải điều đó và người chồng thì vẫn tuyệt vời và nỗi nhớ vẫn dày vò cô.

– Một người đàn ông đần độn kém cỏi, ngẩn ra nhìn và chấp nhận chia tay vợ vì những xung khắc của vợ với bố mẹ mình. Anh mỗi sáng tới quán phở cạnh trường học, với ước muốn gặp và chào đứa con, nhưng nó không bao giờ chào anh cho tử tế bởi bố nó là một thằng đần, như mọi người đều bảo thế, và anh cũng biết đích xác là như thế. Anh không biết mở lời thế nào với người tình mới của vợ cũ mình.

– Một người đàn ông mực thước bởi anh không bao giờ đủ dũng khí làm điều gì sai quấy. Anh phát rồ vì điều đó, nhưng anh cũng đầu hàng và chạy trốn cơn rồ dại.

– Một nghệ sỹ bỗng có một tác phẩm thành công, hắn trở nên nổi tiếng. Một ngày hắn bắt gặp một sinh viên làm ra một tác phẩm nhiều điểm tương đồng với mình. Hắn xoa đầu cậu sinh viên nhưng cũng từ đó hắn dấy lên một mối nghi ngờ là tác phẩm kiệt xuất của hắn thực ra không phải của hắn, mà hắn ảnh hưởng ở đâu đó. Mối nghi ngờ càng ngày càng lớn nhưng hắn không tìm ra. Hắn từ bỏ điều tra và bắt đầu tâm niệm làm ra những cái đích thực là của mình, chỉ riêng mình có. Chỉ Tôi. Với tâm niệm ấy, hắn rơi vào mạng nhện của các danh nhân.

– Một ngày giống như mọi ngày của người sửa xe máy góc ngã ba.

… rất nhiều những gạch đầu dòng như thế.

***

Tôi nói với vợ tôi, anh có hai ước mơ. Một là, lúc nào đấy khi anh có điều kiện và anh còn khỏe mạnh, anh sẽ thực hiện hai chuyến đi, từ Vladivodstok mùa đông anh chạy xe tới Moscow, từ Mỹ anh chạy xe tới Nam Mỹ với các bãi biển đầy mông của nó. Hai là tới năm bốn mươi hay bốn nhăm tuổi, mình có đủ tiền để anh nghỉ hưu, sẽ chỉ viết, anh sẽ viết các truyện ngắn từ các gạch đầu dòng cũ hoặc những gạch đầu dòng mới liệt ra trong nửa tiếng, thậm chí anh sẽ viết tiểu thuyết theo thể loại lỗi thời nhất của nó là một câu chuyện kể chân phương. Với anh tiểu thuyết hay nhất là một câu chuyện kể.

Ước mơ thì xa lắm, đã gọi là ước mơ thì hầu như sống hết một đời không thực hiện được. Nhưng mà anh có ước mơ, và vì thế mỗi ngày của anh đều đẹp.

Và mỗi đêm anh lắng nghe ước mơ của mình, hai giờ mỗi đêm, anh hiện thực ước mơ của mình mỗi ngày.

Gạch đầu dòng nữa vừa phát sinh:

– Một người, rất bình thường, hắn có một ước mơ. Hắn mơ tới nó nhiều năm. Một ngày bỗng ước mơ sẵn sàng thành hiện thực. Hắn mừng quá, hắn chuẩn bị mọi thứ và bắt đầu hiện thực hóa ước mơ. Nhưng rồi hắn từ bỏ, hắn không muốn mất đi mơ ước của mình. Hắn còn quá trẻ để đánh mất ước mơ. Hắn quyết định delay và tập trung tìm ra ước mơ mới, khi có rồi hắn mới thực hiện ước mơ này. Hắn tìm ra và đánh mất cả hai giấc mơ cũ mới. Giấc mơ thì không thể lập kế hoạch được, hắn ngu quá.

***

Những buổi đêm thức khuya, tôi dùng vào những việc nhảm nhí như là đêm nay.

Advertisements

12 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Goldmund said, on February 16, 2012 at 8:17 am

    cũng không đến nỗi nhảm nhí lắm đâu:)

  2. trandinhvu said, on February 16, 2012 at 8:22 am

    Tôi cũng thường thức khuya, bắt đầu từ lúc hay ngồi ở Effe The Best với Irish, Daysleeper, … Àh ko, có lẽ là từ trước đó nhiều, lê la các quán nhậu, quán net, vật vờ ở một số lề đường, … và Effe The Best là điểm dừng chân lý tưởng. Mà thỉnh thoảng tôi lại ngủ từ 6 giờ chiều đến 1 giờ sáng rồi mới dậy đi uống cafe, thế có được xem là thức khuya ko nhỉ 😀 !?

    Gần đây vẫn thức khuya, nhưng “nề nếp” hơn, bắt đầu từ lúc vợ con đi ngủ, đó là khoảng thời gian tôi dành riêng cho mình, thường bắt đầu từ 10 giờ tối cho đến lúc nào tôi muốn đi ngủ (nếu bữa đó có muốn ngủ :D)

    Dù cũng mang tiếng là hay làm đi trễ, nhưng chính tôi mới biết là do đưa con đi học, chứ tôi thường dậy khá sớm (nếu bữa đó có ngủ), từ 6 giờ sáng (khi trước đó có thể vừa xem xong trận banh kết thúc lúc 5 giờ).

    Và cuối cùng, khi nhìn lại những đêm thức khuya đó, tôi thấy mình thậm chí chẳng viết được 1 dòng gì dù vớ vẩn, chả nghĩ ra được 1 ý gì dù bá láp, … Thế có được xem là nhảm nhí ko nhỉ 😀 !?

  3. sonata said, on February 16, 2012 at 9:24 am

    mình cũng đồng bệnh, nghĩa là thức khuya và nghĩ ngợi nhảm nhí :)) nhưng không dám chăc sự nhảm nhí của mình hay ho như bạn, hì, bạn viết gì mình đọc cũng thấy thích.

  4. Tequila said, on February 16, 2012 at 3:50 pm

    Cảm ơn các bác Goldmund và Sonata đã ghé chơi. Em rất vui.

    @Vũ: bác như vậy là nhảm nhí hơn tôi. Thời buổi này mà còn xem bóng đá! Để tối về tôi post quả draft phân tích hiện trạng nền bóng đá thế giới và sự phá hoại bóng đá một cách khả ố của thằng khốn Messi.

  5. trandinhvu said, on February 16, 2012 at 10:28 pm

    Tôi tự biết mình tài hèn sức mọn, có cố làm phim cũng chẳng ai xem, bóp cho nát sọ cũng ko ra được cuốn sách nào, … mà vợ con thì nheo nhóc, ko có đường nào xoay sở kiếm thêm, tôi mới cố gắng thức khuya để vớt vài con cá, chứ cũng chả ham banh bóng gì đâu pác ơi. Nhưng dù sao cũng lót dép ngồi đây xem thèn Messi mà pác mô tả khốn nạn đến cỡ nào, dầu gì tui cũng đã thắp hương cho nó nhiều, còn nó tặng quà cho tui cũng ko ít, mong lắm 😀

  6. Long said, on February 25, 2012 at 8:40 am

    Rất đồng cảm với bạn về đoạn “một hai giờ đồng hồ yên tĩnh ấy rất quan trọng với tôi, dù nhiều khi tôi dùng nó để chơi dò mìn”. Đó là thời gian để mình được kết nối với con người thật của mình, không có thời gian một mình đó, có cảm giác như mình không còn là mình nữa.

  7. Cần Một Chữ Duyên said, on March 2, 2012 at 1:38 am

    “Những buổi đêm thức khuya, tôi dùng vào những việc nhảm nhí như là đêm nay.”
    Thưa anh, không hề nhảm nhí chút nào 🙂
    Những bài viết của anh rất tuyệt. Ước gì được ngồi uống cafe với anh một lần 🙂

  8. Tequila said, on March 5, 2012 at 12:06 am

    Cảm ơn các bạn quen và các bạn còn chưa quen biết, đã đọc và chia sẻ với tôi.

  9. Ivan Tùng said, on April 3, 2012 at 5:16 pm

    Mình cũng hay thức khuya, nhưng chẳng biết để làm gì cả. Thường hay vào web sex, ngắm đi ngắm lại mấy cái ký sự cũ kỹ, rồi chơi mấy game văn phòng, nông trại, quán ăn. Đúng là những chuyện nhảm nhí.
    Có thằng em mình quen, ở nhà là công tử bột, đi Nhật du học, ngày nó đi bố mẹ khóc hết nước mắt, lo nó chết ở xứ người vì nó quá bột. Về Hà Nội, nó qua nhà chơi, hỏi anh dạo này chơi trò gì?Mình thú nhận là chơi Farm Frenzy, nó vỗ vai mình và lắc đầu “Anh làm dân văn phòng thật rồi”. Tự dưng thấy mình còn bột hơn nó.

  10. winlinh said, on July 3, 2012 at 10:14 am

    Không hề nhảm nhí, nó thực sự có ích với tôi lúc này.

  11. Gean said, on November 16, 2012 at 2:03 am

    Cảm ơn anh vì những bài viết, cứ chậm rãi, rải rác mà đậm đà quá. Nửa đêm vô tình đọc được, quả thực là không nhảm nhí tẹo nào.

  12. Nguyen Hai Hien (@haihien_mars) said, on May 20, 2013 at 6:53 pm

    Bác khỏe quá, thức thế có ngày nào trong tuần bác thấy mệt không??


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: