Teq's Blog

Vợ vắng nhà, con mực, cùi chỏ, ipod, ước mơ

Posted in Linh tinh by Tequila on March 7, 2012

Vợ vắng nhà. Vợ vắng nhà, cảm giác vừa thoải mái vừa bơ vơ như khi xưa những lúc mẹ vắng nhà. Chẳng có ai quản lý, bảo mình phải làm cái này làm cái kia, nhưng cũng vì thế mình cũng không biết làm gì cho hợp lý. Ru con ngủ từ lúc 9h30, con ngủ bố cũng ngủ luôn, thế rồi đêm lại tỉnh, trở dậy.

Thằng con trai tôi (như tất cả những thằng con trai của những thằng khác) rất dễ thương. Do mẹ vắng nhà, nó không cần phải cố gắng chống lại lệnh đi ngủ của mẹ, thế là nó ngoan ngoãn nằm gối đầu lên vai bố trò truyện một lát rồi ngủ. Tôi ôm lấy nó, lắng nghe hơi thở của nó trong lúc chờ nó ngủ say. Tôi thử tưởng tượng lớn lên nó sẽ là thằng như thế nào, trở thành những thể loại mà tôi ghét thì hỏng bét, mà trở thành giống như tôi thì một là không thể hai là nếu có thế thì cũng hỏng bét. Nó giống hay nó khác tôi, thì tôi cũng chỉ mong là tôi được như ông già tôi, đặt dấu ấn và trở thành một tượng đài, dù tượng đài đó khá lởm.

Nó sẽ lớn lên như thế nào. Tôi sẽ trở thành bạn bè thân thiết của nó, để nó có thể nói với tôi những trò bậy bạ của nó, để tôi có thể có ảnh hưởng và ngầm uốn nắn (chuyện này quá lý thuyết và hầu như không thằng bố nào làm được). Hoặc tôi sẽ phải tẩn nó tới số để nó phải sợ tôi dù nó vẫn làm những chuyện bậy bạ, như cách ông già tôi làm với tôi. Tôi sẽ tẩn nó mọi lúc nó hư? Năm 18 tuổi ông già tôi bảo tôi, mày thấy mày lớn rồi, tao nói mày không nghe nữa hả, mày ra ngoài sân đánh nhau với tao, nếu mày thắng thì tao sẽ không nói gì mày nữa. Lúc đó tôi bảo, con làm sao mà dám đánh nhau với bố, thôi con nghe lời bố. Đúng, một là tôi không sao mà dám đánh nhau với bố, hai là nếu có dám thì tôi cũng không tin chắc vào cửa thắng, lúc đó ông già tôi vẫn còn tại ngũ, năm mươi tuổi những vẫn đầy sức mạnh cơ bắp. Ông già thể hiện sự quyết liệt thách thức buộc tôi phải đầu hàng như thế.

Từ lúc đó trở đi, ông trở thành tượng đài của tôi. 

Tôi cũng thích trở thành tượng đài của thằng con tôi. Nhưng chắc là không thể. Cá tính của tôi không đủ mạnh. Khí chất cương cường của tôi không đủ mạnh, nếu có chút gì thì cũng chỉ là sự học theo ông nội và ông già, không phải là bản chất tự nhiên có. Giống như cài hệ điều hành Windows lên máy Mac vậy. Tôi không thể được như ông già tôi, tao là đúng, luôn đúng, kể cả khi tao sai. Ông tin chắc vào điều đó một cách tự nhiên, tự nhiên đến nỗi ông không cần phải tin chắc và chả bao giờ thèm băn khoăn.

***

Năm tôi mười hai mười ba tuổi, cái tuổi mà sau này tôi mới đọc sách bọn tây viết, là cái tuổi trẻ con hay sinh ra tật ăn cắp tiền bố mẹ. Tôi ăn cắp tiền của mẹ để đi chơi điện tử.

Rồi mẹ tôi cũng biết được. Tôi chuẩn bị sẵn sàng việc sẽ bị ông già tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết, tội bé đã bị tẩn rồi còn tội to thế này sao thoát. Nhưng ông già không làm thế, ông ngồi hỏi tôi tại sao. Tôi, với bản chất hèn kém vốn có, không dám thú nhận là đi chơi điện tử, tôi bảo vì con thèm ăn mực nướng. (Nhà tôi hồi đó còn khá nghèo và cha mẹ cho tôi rất ít tiền tiêu vặt, quả thực tôi cũng thèm ăn mực thật, gần bằng thèm chơi điện tử).

Ông già dẫn tôi ra quán bia ở Bạch Mai, gọi một con mực to, cho tôi ăn. Ông già không rao giảng gì cho tôi cả, lại còn xin lỗi tôi vì mực là món đắt bố mẹ cũng ít có dịp cho các con được ăn, mặc dù bố thì được ăn nhiều vì đi làm cũng hay ăn uống cùng các chú. Tôi nhai hết con mực, ông già vẫn không mắng mỏ gì, chỉ bảo từ sau có muốn gì thì cứ nói thẳng với bố. Sau này tôi vẫn không thể nói những gì tôi muốn với ông, ông vẫn tẩn tôi đều. Nhưng tôi không bao giờ quên con mực đó. Và từ sau khi ăn con mực đó, mỗi lần phải lựa chọn nói dối và nói thật, tôi đều nhớ đến con mực và thường chọn nói thật. Tôi vẫn đôi khi nói dối, những khi mà tôi không đủ can đảm và tự nhủ là “chọn cách nói một cách khôn ngoan hơn”, đó là những lúc mà việc qua đi thì tôi thấy mình không xứng đáng với con mực và thường hối tiếc.

Ông già tôi là như vậy. Ông là một tượng đài. Ngay trưa nay tôi đã phải chuẩn bị tham chiến vì tượng đài của tôi quá máu. Có thằng taxi đái bậy trước nhà, ông già hùng hổ vác gậy ra đòi phạng nó. Thằng em tôi ngó ra cửa, bảo không sao đâu thằng taxi này hiền. Quả nhiên thằng taxi hiền thật và dù sao bị bắt lỗi đái bậy thì cũng xấu hổ. Nhưng tôi vẫn phải chạy ra ngó. Thằng em tôi tin vào nhận định của nó chả thèm ra ngó với tôi.

***

Nói đến thằng em, ông già tôi còn phải sợ nó. Nó mắc nhiều tội hơn tôi nhưng bị ông già tẩn rất ít. Vì nó có cái can trường trong máu, thật sự đéo bao giờ biết sợ là gì. Nó không sợ ông già, trong khi tôi trải qua bao nỗi sợ nhưng sợ ông già vẫn là sợ nhất. Tôi rất giống ông già tôi, đến 90% như mọi người hồi này bảo, nhưng cái căn cốt can trường thì thằng em tôi nó hưởng mất. Tôi khác, mỗi khi cần phải bưởng nhau thì tôi vẫn phải mất thời gian suy nghĩ, rằng cần phải làm thế nếu không thì không được. Thằng em tôi chả bao giờ cần nghĩ gì.

Lần gần nhất, ông già tôi cãi nhau với một ông cũng già (nhưng ít tuổi hơn khá khá và còn tráng kiện) vì tội đỗ xe mà ông già cho là rất láo. Thực tình ông già tôi láo hơn. Ông già nhảy vào tẩn người ta, bị người ta quai cho hai phát. Tôi nháo nhào chạy từ trong nhà ra, kịp can ông già khi ông ấy chạy vào nhà vác gậy ra định đập nhau tiếp. Nhưng tôi cũng chỉ can thế.

Thằng em chạy ra sau tôi mấy bước. Lập tức chỉ mặt ông kia “ai cho ông đánh bố tôi”, rồi lên một quả cùi chỏ. Cùi chỏ dừng lại trước khi ông kia tóe máu mắt, chắc vì thằng em tôi thấy ông kia cũng già rồi. Ông kia được tha quả cùi chỏ, lập tức đổi thái độ từ hung hăng sang trình bày. Tôi khâm phục chú em quá. Tôi không làm được như thế.

Vụ đó ông già tôi sai lè. Nhưng nếu chỉ có mình tôi, thì sự việc chỉ là được dàn xếp, chứ không thể làm cho những người hiếu kỳ đứng xem phải nể ông già tôi vì có hai thằng con trai.

Cơ bản thì tôi cũng không tệ lắm. Khi lang thang bên Nga lợn, tôi từng phải lựa chọn đưa mình vào ít nhất hai cuộc đấu, mà hễ đấu là tôi chết chắc. Một là thằng người Việt, tay chém gãy được ba bốn chai bia, tôi nhìn thế xong vẫn máu lửa bảo hắn ra ngoài tuyết chiến nhau, tự nhủ mình toi ở đây, may sao có người can được thằng kia không thì giờ này ít khả năng tôi còn ngồi đây viết nhảm. Hai là một cái tovit tôi quyết định đấu với ba thằng choai choai Nga lợn, tiên sư bọn Nga lợn, may sao chúng thấy thế nào lại bỏ đi. Những lần lẻ tẻ khác không tính. Nhưng đấy vẫn chỉ là Windows cài trên máy Mac, sau khi sự việc qua đi tôi run bấy từ chân lên đầu. Tôi khoe vậy để chứng tỏ rằng khi cần thì tôi cũng có thể, chỉ có điều tôi không tin chắc vào mình.

Nhưng hễ có thằng em tôi bên cạnh, thì tôi chả phải lo lắng gì, sự can trường của nó kéo tôi lên như thể tôi cũng can trường như thế vậy. Những trận đập nhau lẻ tẻ trên sân bóng, tôi đập nhau nhiệt tình hễ có nó là đồng đội. Khi không có nó, tôi thường phải làm chân đàm phán. 

Thế mới thấy là cùng là con của ông già, cháu của ông nội, lại có thằng thế này thằng thế kia. Hay tại mẹ tôi, bằng cách nào đó, khi thằng em tôi còn chưa ra đời, khi bà còn cái chất của gái Hà Nội thời ấy, tình cảm của bà bằng cách nào đó đã làm cho tôi trở nên ủy mị. Tôi không bao giờ biết được.

***

Vợ tôi không ưa em tôi, và ngược lại. Nhưng hai người ấy đối xử với nhau ok, là vì tôi. (Mẹ tôi và vợ tôi cũng ở tình trạng ấy, nhưng đó lại là đề tài khác).

Tôi có một thói quen, hễ đi đường, xa hay gần, đều cắm tai phone nghe nhạc. Trước thì tôi bao giờ cũng có cái ipod trong túi quần. Dạo này chuyển qua dùng smartphone của Samsung, nghe nhạc tốt, tôi không dùng đến ipod nữa. Thằng em hỏi mượn nhưng tôi thoái thác một số lần.

Cái Ipod đó, tôi mua 2 triệu second hand cách đây 5 năm, hồi đó là một khoản tiền lớn của tôi. Tôi dùng được vài ngày thì đến lúc thằng em tôi rời nhà đi Trung Quốc. Tiễn nó ra ga, khi nó lên tàu, tôi thương nó quá bèn đưa nó cái Ipod ấy để nó nghe trong lúc xa nhà. Máy nghe nhạc là thứ mà tôi có thể so sánh với thanh kiếm của hiệp khách trong truyện trưởng. Vợ tôi biết điều đó.

Khi nó trở về trong thất bại, vẫn giữ cái Ipod, tôi lấy lại vì nó không dùng tới mấy, tôi lấy lại và dùng cho tới gần đây. Vợ trách tôi, anh thích món đồ ấy như thế, mà cũng đem cho em trai, rồi nó quăng quật có coi ra gì, giờ lại đòi lấy lại, em không đồng ý đâu. Vợ cứ thương tôi bảo rằng cái gì anh cũng nghĩ đến bố mẹ với em trai, mà họ chẳng bao giờ thật sự hỏi đến anh đang sống thế nào. Tôi cũng gật gù, quả tình tôi quý cái món đồ ấy lắm, dù là bây giờ thì nó không đáng giá gì cả. Đáng giá là lúc mà nó đáng giá về cả vật chất và tinh thần với tôi, có thể nói là tài sản duy nhất của tôi lúc đó, thì tôi đã đưa nó cho em tôi, và nó giữ gìn rồi đưa lại cho tôi, cả máy cả vỏ và cả những bản nhạc trong đó. Tôi biết vì cái Ipod ấy là tôi cho nó, nên nó mới giữ được vậy, trong khi sau chuyến đi, trở về, mọi thứ nó đều đánh mất, kể cả mong muốn của nó trước khi đi, kể cả cây đàn của nó, kể cả đàn bà của nó.

Bây giờ thì cái Ipod vẫn để trên giá sách của tôi. Tôi không dùng đến, cũng không đưa lại cho thằng em. Cái Ipod lỗi thời và nhỏ nhoi đó đã thành một kỷ vật. Thành một biểu tượng.

***

Tình yêu không thể nào mà rành rọt và định lượng lập kế hoạch được. Không thể lập kế hoạch là sẽ yêu ai đó từng nào.

Tôi thấy ông già tôi đã thành một người già thật sự. Ông ấy cần tôi. Tôi ước chừng chỉ có bảy – mười năm để tôi báo hiếu. Nhưng không thể năm này dành cho ông già, năm kia dành cho bà già, lúc này dành cho vợ lúc khác cho con.

Thực ra tôi biết rằng tôi đang tự coi mình là quan trọng, là trung tâm của vũ trụ, đâu ai cần tôi phải thế. Vấn đề là giữa những mối bâng khuâng này, tôi không đoán định được. Tôi không có niềm tin sắt đá rằng tôi là đúng, đéo care kẻ khác, như cách của ông già tôi.

Năm tháng nào rồi cũng qua đi, từng ngày từng giờ một. Kệ mẹ nó thì nó cũng qua, mà không kệ mẹ nó thì nó cũng qua.

Nhưng tôi luôn bị xung đột, tiếng tây trong máy tính gọi là conflic. Vợ, con, bố mẹ, bố mẹ vợ, anh em, anh em vợ, bạn bè, bọn em út, sếp, đồng nghiệp… Ai cũng có những conflic ấy, nhưng như tôi thì tôi không điều chế được. Tôi không có một công thức tốt, tôi quá cảm tính, tôi muốn nhiều quá.

***

Tôi có một cuốn sổ tay, là blog đầu tiên của tôi, là những thứ đầu tiên tôi viết ra, một cuốn sổ tay năm 18 – 19 tuổi, hiện giờ nó vẫn đang nằm trên giá sách. Tôi không bao giờ giở ra đọc lại vì nó sến và nó buồn cười. Tôi không đọc lại vì tôi thuộc nó.

Đã bao năm nay, tôi viết nhiều trên mạng, trên blog, email… nhưng cũng vẫn là cuốn sổ ấy. Tôi yêu quá nhiều và cái tôi của tôi vì thế mà quá lớn. Ai cũng bảo rằng tôi ích kỷ, nếu đủ thân với tôi. Bố tôi, mẹ tôi, những người phụ nữ từng yêu tôi, vợ tôi, em tôi, các bạn tôi, và sau này sẽ là các con tôi… Mỗi một người trong số họ, dù cách này hay cách khác, đều để lại dấu ấn. Cái tôi mà tôi có hôm nay, không nguyên sơ là tôi, như cách mà ông già và em trai tôi giữ được, mà là tổng hòa của những người xung quanh ấy.

Và vì thế, ai cũng cảm thấy không đủ, ai cũng chê trách và tôi là kẻ ích kỷ.

Và vì thế, ước mơ của tôi mới là, một mình chạy xe xuyên chỗ này hoặc chỗ nọ không quan trọng, và một mình một chỗ ngồi viết.

Vậy nói cho đúng, ước mơ của tôi là được một mình, ước mơ một ngày nào đó đủ điều kiện và dũng khí để một mình. 

***

Tôi không ước mơ tiền bạc danh vị. Tôi không ước mơ kiến thức. Tôi không ước mơ làm người tốt. Tôi chỉ ước mơ một mình đi đâu đấy. Một mình, rũ được hết, đi đâu đấy, không quan trọng bất cứ điều gì,… nghe đã thấy kinh rồi, đời này không làm nổi. Vậy mới là ước mơ sâu sắc của tôi.

Hay đúng ra ước mơ của tôi là tôi không tồn tại?

***

Tôi không biết nữa. Nếu vợ tôi ở nhà thì nàng sẽ không để tôi ngồi lảm nhảm đến giờ này.

Nàng sẽ thức giấc và ra bảo rằng, anh ơi muộn rồi sao còn ngồi thế, vào đi ngủ đi. Rồi tôi sẽ nằm xuống bên cạnh nàng, mỗi đứa một ý nghĩ sao biết được, chúng tôi sẽ nắm tay nhau để chìm vào giấc ngủ. Chúng tôi thường trêu nhau rằng sao mình không giống như trên phim, không ôm lấy nhau để ngủ, mà mỗi đứa nằm thẳng cẳng, chỉ nắm tay nhau.

Vợ không có nhà, tôi ngủ sớm rồi thức dậy giữa đêm rồi ngồi đến giờ này lảm nhảm, không có cô ấy nắm tay tôi khi tôi trở vào giường. Tôi không tin là ngày mai tôi làm tốt các việc.

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. Duyen Nguyen said, on March 11, 2012 at 9:10 am

    tớ cũng rất ngại đọc lại những cuốn nhật kí tuổi 20s, hehe, vì sến quá 🙂


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: