Teq's Blog

Entry 3/6/2012 Linh tinh

Posted in Linh tinh by Tequila on June 3, 2012

Tôi bỏ cuốn sách xuống đùi, nhìn ra xa. Tôi đang ngồi quán bia bên bờ hồ. Chúng tôi ở khu này đã hơn hai năm.

Quán bia này bây giờ vắng quá, hầu như không có ai. Khi chúng tôi mới về đây, nó là quán bia duy nhất và lúc nào cũng đông người. Bây giờ thì quán mới mở góc hồ phía kia, ngay lối rẽ vào, đã hút hết khách của quán này. Nó còn hút thêm khách ở những đâu đó về nữa, đông nghịt. Dù cũng là dân hay ngồi quán bia, nhưng cứ nhìn một quán bia đông người là tôi lại thắc mắc không hiểu dân tình làm cái gì mà lắm chuyện thế. Cứ như thể không có gì khác để làm và cuộc đời trôi qua bên những cốc bia.

Năm ngoái, chú em ở Sài Gòn, nói với tôi trong một quán bia:

– Anh ạ, sau một thời gian nghiên cứu thì em đã đi đến một kết luận. Rằng với các đô thị của chúng ta, sự hiện diện của các quán bia mỗi vỉa hè góc phố là rất hợp lý. Không gian công cộng thật sự cần có diện tích lớn, mà tấc đất tấc vàng, lấy đâu ra. Vậy là, chỉ cần có năm mét vuông, thậm chí ít hơn, ba mét vuông, ta kê ra vài cái ghế cái bàn nhỏ, bán mấy cốc bia, thế là đã có nơi sinh hoạt cộng đồng.

Phát kiến của chú em thật là chí lý.

Vậy là tôi đang ngồi ở quán bia, vắng, trên vỉa hè, nhìn ra hồ, ngày mát trời gió hiu hiu thổi. Hà Nội hiếm có khung cảnh này. Ở nhà lũ trẻ làm ồn quá, hai đứa con tôi, và ba đứa cháu ngày chủ nhật tụ về hò hét òm tỏi trong diện tích mấy chục mét vuông. Thế là tôi ra quán bia để đọc sách. Tôi đọc cuốn Đèn không hắt bóng. Nó là một cuốn nổi tiếng nhưng giờ tôi mới đọc. Mấy cốc bia và trăm trang sách trôi qua.

Tôi ngẩng lên nhìn ra xa, cảm giác thật thư thái. Những căng thẳng sau một tuần bận rộn, bỗng chốc tiêu tan.

***

Mấy bữa nay tôi lại hay ăn sáng ở quán bún móng giò. Chỗ làm của tôi ở phố, xung quanh rất nhiều quán ăn sáng, đủ mọi thứ trên đời, nhưng sao thứ nào cũng tệ. Không hiểu tôi trở nên khó tính hơn hay là vì người ta làm đồ ăn ngày càng tệ đi, cả café cũng tệ. Gần như tôi bỏ thói uống café sáng.

Nhưng quán này thì được, tuy hơi xa một chút, đi bộ qua một phố mới tới. Món bún không ngon, đạt năm điểm là cùng, nhưng sạch sẽ và quán này có hồn. Hehe. Ở bên ngoài chỉ có một tủ kính và cái bàn bé xíu, có thể ăn ở đó, nhưng tôi thường vào bên trong. Bên trong là căn nhà chẳng cổ chẳng kim, tuổi cỡ chừng 30 năm, có một gác xép, một TV, hai cái bàn cho khách ngồi ăn. Trên tường lúc nào cũng có một tấm lịch giải đấu bóng đá. Hai năm trước là lịch world cup, treo ròng rã đến năm nay, mới đổi sang lịch Euro 2012.

Chị chủ quán thì ngồi bên tủ kính ngoài đường. Trong nhà là ông chồng phụ trách. Ông ấy lúc nào cũng niềm nở, nhiều lời một cách vừa phải. Bao giờ ông cũng mở lời trước với khách về một câu chuyện nào đó, nếu khách không hào hứng thì ông thôi, nếu hào hứng thì chuyện chỉ dứt khi khách xong bát bún. Lần trước trong khi tôi ăn thì ông bàn về chuyện xe vespa, ông mô tả ngày xưa ông già của ông đi một cái xe như thế nào, mặc đồ trắng mũ trắng như thế nào… Nói chung ông ấy có vẻ gì rất là Hà Nội phố, một thứ Hà Nội nhưng năm cũ giờ chỉ còn phảng phất, như ông, một thanh niên Hà Nội hiện đã trung niên lui vào rửa bát và tiếp chuyện khách ăn bún chân giò.

Tôi vào đợi bún, trong nhà hôm nay có mỗi tôi, vì thế lời ông chủ quán nói dĩ nhiên là nói với tôi. Tôi vốn không hay chuyện, vì thế ông tự đối thoại một mình.

– Cái lúc bảo người ta đi thì nhanh thế, nào là nghĩa vụ với đất nước, nào là mấy năm xong giải ngũ thì về đi học chưa muộn. Bảy tám năm tuổi trẻ của người ta, khi về đã hai lăm hai sáu còn học hành đéo gì.

– Bây giờ lấy giấy tờ ra, đòi quyền lợi, thì sao mà chậm chạp phức tạp thế. Mà có một hai cái tiền huân huy chương đểu, không biết có được mấy triệu không.

– Anh mấy năm ở bên Lào đấy em ạ. Anh có tờ giấy này ghi rõ ràng là đủ điều kiện thưởng huân chương, dấu to đùng đây, mà mấy thằng ranh ấy còn bảo xét. Xét cái đéo gì mà xét, em công nhận không?!

Bây giờ bà vợ bước vào, hỏi ông chồng đi làm giấy tờ sao. Ông chồng phân trần này nọ. Thấy tôi ngước lên vừa nhai miếng móng giò vừa ngó, bà vợ lập tức diễn kịch cho tôi xem. Bà khuỵu một gối xuống, hai tay giương ra như thể bắn nhau.

– Đấy, người ta đi lính là đi cầm súng, cầm súng thật mà bắn nhau như thế này này. Còn các đồng chí, tiên sư các đồng chí, các đồng chí cứ ngồi ở bàn giấy, thằng nào cũng có ipad chơi, xong các đồng chí bảo là phải xem xét. Tiên sư các đồng chí!

Vừa dứt lời tiên sư các đồng chí, bà đổi ngay sang đề tài khác, kể ông chồng nghe chuyện rau cỏ thịt thà. Tôi trả tiền rồi đi ra, ông chồng như mọi khi chào khách rất thân ái.

Hẹ, tiên sư các đồng chí. Tôi chợt nghĩ có khi cuộc đời của người đàn ông tóc muối tiêu này, có thể gói gọn trong một câu. Thanh niên Hà Nội, mười bảy tuổi đi nghĩa vụ, hai mươi sáu tuổi giải ngũ, học hành đéo gì nữa, đi làm công nhân ở đâu đó, rồi nghỉ hưu sớm lĩnh một cục, phụ vợ bán hàng bún móng giò, yêu bóng đá và theo dõi đều đặn các giải đấu. Vậy thôi chứ làm sao mà phải phức tạp. Tiên sư các đồng chí.

***

Nắng tắt, tôi gấp sách lại trả tiền bia rồi đi về. Dĩ nhiên khi nãy nhìn ra hồ nhớ câu chuyện của vợ chồng ông bà bán bún, tôi có nghĩ linh tinh một số điều. Chẳng đâu vào với đâu.

Hà Nội mấy bữa nay cứ tối lại mưa. Làm cho người ta thức khuya chẳng biết làm cái gì lại ngồi gõ những thứ không cái gì ăn nhập với cái gì.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: