Teq's Blog

Trên đường 27/8/2012

Posted in Linh tinh by Tequila on August 28, 2012

Entry trước tôi nhân một lúc thèm uống nên ngồi uống say rồi gõ. Sáng ra không thèm đọc lại cũng biết là những gì mình viết là rất nhảm, thậm chí giờ cũng không muốn đọc lại, đáng phải xóa đi. Song lại nghĩ, mình sao thì mình vậy, cái lúc uống say nói nhảm cũng vẫn là mình thôi, và vì mình thích uống rượu cho nên mình phải tôn trọng cái thằng mình lúc say, bất kể là hay hay dở, cũng vẫn phải tự tôn trọng. Chả việc gì mà xấu hổ.

Blog này của tôi vắng vẻ. Nhưng tôi cũng biết có những bạn mà tôi quen hoặc không quen, vẫn đọc nó. Tôi rất vui, rất cảm ơn các bạn đã đọc, cảm ơn các bạn vì thậm chí còn comment và follow. Nhưng tôi hiếm khi trả lời các comment. Thật là bất lịch sự. Đơn giản là tôi không biết trả lời các comment như thế nào. Chỉ biết rằng tôi cực kỳ vui khi các bạn, quen và không quen, của tôi, có đọc và có nói với tôi.

***

Vậy là ngôi nhà đã được dựng lên.

Nó hoàn toàn khác với những gì tôi mường tượng trong những lúc lãng mạn. Nó xấu xí giống như thực tế nó phải là như vậy.

Chúng tôi, tôi và vợ, ngồi ở bậu cửa, phía đằng sau các anh em H’mong vẫn đang hì hụi dựng nốt những tấm vách. Chúng tôi hài lòng vì ngôi nhà đã được dựng lên, dù nó thật sự xấu. Chúng tôi biết rằng còn quá nhiều việc phải làm. Một ngôi nhà H’mong đẹp là ngôi nhà chỉ còn hiện diện trong tâm trí. Thật hiếm có những nhà cột và vách bằng pơ mu. Hầu hết là “gỗ linh tinh” như lời các anh nói. Tất cả các nhà H’mong bây giờ đều lợp pro-xi măng, xấu lắm. Chứ nếu là nhà H’mong xịn, thì phải là gỗ pơ mu toàn bộ, qua năm tháng ám khói đen bóng, mái nhà là những phiến gỗ đuổi nhau từ trên cao xuống thấp tới chạm đầu, đi đến gần là ngửi thấy mùi khói, chưa bước vào đã thấy say rượu ngô.

Nhà như thế khắp vùng không còn. Cho nên khi chúng tôi mua một căn nhà cũ về dựng, thì nó chỉ là cái nhà như người ta đang sống, gỗ là “gỗ linh tinh” mái pro-xi măng, xấu xí như các ngôi nhà khác. Với hai mươi triệu, thì làm sao có cái nhà hơn thế. Tôi nhớ khi tôi lấy vợ, một cái giường một cái tủ, đã cũng chừng đó tiền. Đây thì, công chuyển từ trên núi cách đó 2km, chỉ bằng sức người, chừng đó cái cột, dầm xà, mái pro – xi măng, vách gỗ… tiền ăn uống và tiền công thêm mấy triệu, thế là rẻ lắm. Chúng tôi biết rằng để có cái nhà như chúng tôi muốn, còn cần nhiều công sức và tiền bạc. Và thời gian nữa. Tháng sau tất cả bọn đàn ông sẽ lên rừng tới sáng xuân mới về.

Nhưng dù sao cái nhà dù còn xấu xí cũng đã được dựng. Lần sau chúng tôi lên, sẽ ở trong nhà của mình, chưa tiện nghi thì ngủ trong nhà bằng túi ngủ.

***

Đêm chúng tôi ngủ trong nhà anh Chư. Tôi xác định sẽ uống say, và tôi cũng đã uống say. Như thường lệ, sáng ra tỉnh dậy chả nhớ đéo gì.

Theo lời vợ tôi kể lại, thì tới cuối buổi rượu, tôi say lắm. Tôi chỉ còn nhớ đoạn gần cuối, khi các anh lớn đã say cả, tôi ra bếp lửa nghe thổi khèn và cũng tập thổi khèn. Tiếng khèn buổi đêm trên núi nó làm say còn hơn rượu. Sáng ra vợ tôi kể, hôm qua anh say lắm, nói năng lung tung cả, cứ anh thế này em thế nọ, chúng ta là anh em, lặp đi lặp lại tới cả hai chục lần cùng một nội dung. Tôi bảo, dù hơi xấu hổ, là em cứ thử uống vào chừng đó rượu đi, kim đồng hồ nó sẽ quay như chong chóng và lời nói thì nói hai mươi lần vẫn tưởng là một lần.

Tôi bảo, biết là uống say là nói nhảm, người tỉnh nghe rất buồn cười. Nhưng phải thế. Sau cuộc rượu chả ai còn nhớ gì, chỉ cái chân tình còn đọng lại (dĩ nhiên nếu chân tình). Đang trình bày với vợ thì thằng điên hút thuốc lào bên cạnh, hắn là thằng H’mong điên thật, là người bị điên, quay sang bảo, uống rượu nói chuyện mới vui. Không uống rượu thì chán.

***

Còn quá nhiều việc để làm. Chúng tôi sẽ còn phải bỏ công sức rất nhiều. Tôi nghĩ rằng nếu làm để kiếm tiền thì sẽ không làm được, làm để từ thiện cũng sẽ không làm được, làm để vì cộng đồng cũng sẽ không làm được, chỉ có một cách là làm như làm việc của mình. Coi nó như công việc của mình. Coi những người đó như những anh em của mình.

Một lũ đàn ông đang làm việc, dựng vách, trèo lên làm mái, chỉ đạo sai phái nhau om sòm. Còn bà cụ thì ngồi xuống ghế cạnh tôi, cùng xem mọi người làm. Mảnh đất này là sở hữu của bà cụ, bà mẹ anh Chư, ông chết rồi nên bà là chủ trên giấy tờ đóng dấu đỏ to tướng. Chính bà đã đồng ý để nhượng cho chúng tôi, anh Chư phải xin phép bà. Bà đến ngồi để coi xem bọn con cháu làm ăn thế nào. Bà không biết tiếng Kinh, vợ chồng tôi trao đổi với bà qua âm sắc giọng nói và cử chỉ.

Hồi đầu tôi cứ tưởng chúng tôi được chấp nhận, được làm việc này, là vì tôi giao tiếp tốt với các anh em H’mong. Sau tôi mới thấy, được như vậy là nhờ bà già. Mà bà già tin cậy chúng tôi, là vì vợ tôi. Những người đàn bà họ không tin cậy mấy thằng đàn ông lúc nào cũng vỗ ngực hoành tráng với nhau nhưng làm thì như cứt, họ có những kênh riêng để tìm hiểu và tin cậy lẫn nhau. Và rồi thì dù bàn nhậu bày ra, theo phong tục H’mong thì họ không bao giờ ngồi vào, họ sẽ ngồi ăn bên trong, mặc kệ bọn này uống rượu nói nhảm. Sáng ra, tỉnh rượu, người đàn bà sẽ nhắc nhở là chúng mày đã nói với nhau cái gì và vì thế sẽ phải làm cái gì.

Khi chúng tôi còn là khách, vợ tôi ngồi cùng mâm uống rượu với tôi và các anh. Sau này vợ tôi né, rồi gần đây thì vợ tôi xuống bếp ăn cơm với đám đàn bà, gọi cũng không ra ngồi cùng. Từ khi vợ tôi làm thế, bọn đàn ông tôi nói cái gì cũng nghe. Bọn đàn bà thật ảo diệu.

Bà già, mẹ anh Chư, không nói lời nào, tay vẫn cầm mảnh vải thổ cẩm đang làm dở, bỏ chỗ ngồi quen thuộc của bà trong bếp nhà bà, ra đứng ngó hồi lâu rồi ngồi xuống cạnh tôi, trong ngôi nhà đang dựng dở. Bà ấy chả nói câu nào, mà tất cả đều hiểu, là bà tin cậy chúng tôi và đồng ý cho chúng tôi làm mọi thứ trên khoanh đất này của bà. Hành động đấy còn giá trị hơn tất cả những gì mà chúng tôi, tôi và bọn đàn ông H’mong, đêm trước say rượu nói nhảm với nhau 20 lần cùng một nội dung để mong nhau nhớ.

***

Thái độ và hành động của bà già ấy làm tôi xúc động vì nghĩ tới mẹ tôi.

Một công việc rất nhỏ và vợ chồng tôi làm cùng em tôi. Tất nhiên em trai tôi là một thằng đàn ông và kệ xác nó nó vẫn cứ sống đều, bất kể. Nhưng vì một việc liên quan đến nó, mà khi tôi đang đánh xe ra khỏi ngõ, nhìn lại thấy mẹ vẫy tay rồi chạy theo. Chạy, chứ không đi, một người đàn bà chạy. Tôi dừng lại, mẹ hỏi là thế em con có làm được việc không, tôi cười xòa bảo mẹ đừng lo, bọn con lớn rồi mẹ lo gì nhiều thế. Mẹ tôi cười cười như thể có lỗi, nói là mẹ chỉ quan tâm thôi, rồi quay về. Tôi ước gì em tôi nhìn thấy mắt mẹ khi mẹ chạy theo để hỏi về việc của nó. Điều đầu tiên lúc đó là tôi thấy ghen với thằng em mình.

Tôi cũng nghĩ tới vợ tôi.

Tôi muốn ca ngợi vợ tôi, nhưng chẳng bao giờ cô ấy thèm đọc những gì tôi viết, cô quá bận và cô có những mối quan tâm khác. Cô chẳng bảo giờ buồn đọc, hoặc nếu có đọc cũng bỏ qua không để tâm, tất cả những gì tôi viết trên mạng, trên TTVN, trên Thăng Long, trong những email gửi riêng… Cô ấy bỏ qua tất cả những lời nói và cảm xúc vớ va vớ vẩn của tôi, cô ấy chỉ quan tâm xem tôi thực-chất-in-đậm rằng tôi có vui không, có buồn gì không, có được sống như là tôi muốn không, chỉ thế, và là quá nhiều.

Đàn bà thật là đáng nể và gần đây tôi bắt đầu trở nên không thể yêu được những thằng nào không yêu và không kính trọng phụ nữ. Có lẽ là tôi đã trở thành một thằng đàn bà chăng.

***

Tóm lại là chúng tôi đã dựng được một căn nhà xấu. Chúng tôi sẽ còn phải làm nhiều việc để nó đẹp lên như chúng tôi mong muốn.

Nhưng ngay bây giở, có ai muốn nghe thổi khèn dưới trăng không?

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Huong said, on August 29, 2012 at 6:07 am

    ban viet rat co tinh, rat cam dong. Rat tich nhung cau ban viet ve “vợ tô”. iChuc ban hanh phuc.

  2. Trangpt16 said, on August 30, 2012 at 5:24 pm

    E cũng định nói như bạn ở trên, E thích vợ anh quá, E thích cách A viết và tôn trọng vợ nữa, E lại còn thích cả “cái thằng đàn bà” khi nói “tôi bắt đầu trở nên không thể yêu được những thằng nào không yêu và không kính trọng phụ nữ”. Chúc Anh Chị bình an và hạnh phúc bên nhau mỗi ngày!

  3. winlinh10 said, on August 31, 2012 at 9:23 am

    – Tôi thích những “blog vắng vẻ”, vì khi mình đến thăm một ngôi nhà vắng, cảm giác của mình thanh tĩnh hơn. Và theo chủ quan của tôi, khi blog của người ta không có quá nhiều bước chân ghé đến, họ sẽ tự do viết, viết cho chính họ, không bao giờ bị chi phối bởi ý nghĩ viết cho người khác đọc. Nếu có quá nhiều cmt, chủ nhân blog sẽ khó có thể dung nạp hết, sự trân trọng dành cho những cmt ấy tuy không giảm đi, nhưng không thể nói là được thấm thía trọn vẹn khi cả một rừng cmt cứ ngồn ngộn trước mắt. “Vắng” ở đây không hẳn là vắng người đọc, quan trọng là đối tượng đọc (những người đọc cẩn thận, sâu sắc, để lại cmt hay không cmt một cách lịch sự, chân thành, thì nhà bạn bao giờ cũng sẽ đem lại cho người đến thăm sự bình yên). Để có được điều đó, lại bắt nguồn từ chính những entry bạn viết. Suy ra, chủ nhân chính là người quyết định không khí căn nhà của mình 🙂

    – Trong thế giới hỗn độn này, để một blog có thể thuyết phục mình ngồi lại đọc không đơn giản. Phải có một sự đồng điệu nào đó. Rất may tôi đã tìm ra được một blog như thế, để mỗi khi trong inbox của mình hiện lên thông báo có entry mới từ “teq316”, thì tôi lại thấy một niềm vui nho nhỏ, như đó chính là nấc khám phá mới về thế giới nội tâm con người. Sự khám phá không có mục đích đôi khi cũng đem đến cho mình những bất ngờ thú vị.

    • khanh ngoc said, on January 10, 2013 at 10:01 pm

      winlinh10 đã nói rất hay về blog của teq316 thay tôi rồi. Từ khi tình cờ lọt vô đây, tôi đã đọc một mạch một loạt bài của teq316 và thấy thú vị về cách anh viết, cách anh nhìn cuộc đời. Nếu có một người bạn như anh thì rất đáng quí. Tôi mạo muội đưa link của anh lên status facebook của mình và trích đoạn một số cách nhìn cuộc sống của anh cho bạn bè tôi. Hy vọng có dịp ghé thăm nhà của anh ở Sapa! – Khánh Ngọc

  4. Zylni said, on September 4, 2012 at 12:00 pm

    Có, ngay bây giờ, em rất muốn nghe thổi khèn dưới trăng.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: