Teq's Blog

Life in a day

Posted in Linh tinh by Tequila on September 11, 2012

“Life in a day” là tiêu đề một cái phim mà thằng bạn tôi, tức thằng Kỳ, tức thằng Daysleeper, đặt link rồi cười rõ to trên facebook. Tôi bấm thử, đó là một cái phim quay trong một ngày, quay ở khắp nơi trên thế giới về cuộc sống bình thường của ngày đó, ghép lại thành ra một cái phim. Đầu phim có thằng ngồi trên ghế công viên, uống bia. Hết, vì tôi mới xem đến đó thôi. Mai tôi sẽ xem, vì thằng bạn này khen hay thì phim chắc là phải hay, cũng có thể tôi chẳng bao giờ xem bởi vì cho rằng tôi hiểu được cái gì làm cho nó thích và nó thích những cái kiểu gì, xem hay chưa cũng vậy. 

Nhưng cái phim Life in a day này khiến tôi lại ngồi thêm ở máy tính và viết về a day in my life, là ngày hôm nay.

***

6am.

Chuông báo thức reo trên điện thoại, tôi đứng dậy cầm điện thoại, rồi bấm tắt đi, ngủ tiếp. Hôm nay không phải ngày thích hợp để tập thể dục. Đầu và da mặt tôi nặng trĩu, tối qua vừa phải uống một viên thuốc Decolgen, để dập ngay cơn cảm cúm vừa mới manh nha do lây vợ. Vợ tôi vốn bị cúm nhẹ nhẹ từ cuối tuần trước. Và sau show diễn rất hoàn hảo của chúng tôi vào trưa ngày Chủ nhật hôm qua, thì vợ tôi cúm nặng hơn còn tôi thì bắt đầu bị chảy nước mũi. Tối thì cậu ấy cho tôi uống thuốc, bảo tôi là già đầu rồi còn dại gái. Viên thuốc có tác dụng tốt, tôi dập được ngay cơn cúm, nhưng sáng dậy người như đi mượn, ngủ thêm chứ không dậy tập thể dục.

Tôi mới dậy sớm để tập thể dục từ hơn tháng nay. Một sự điều độ và chỉn chu làm chính tôi cũng phải ngạc nhiên. Chuyện dậy sớm tập thể dục buổi sáng đã gián đoạn hơn 10 năm kể từ khi tôi còn là sinh viên. Để có thể dậy sớm, tôi phải ngủ sớm hơn thường lệ và phải bỏ đi một phần thời gian riêng tư của mình, thời gian sung sướng của tôi dù chỉ để chơi dò mìn.

Có một trận bóng, tôi xoạc bóng rất cố gắng nhưng quả bóng vẫn chuội đi ngay trước mũi chân mình. Chuyện này cỡ hơn năm nay thường gặp, cứ nghĩ là làm được nhưng sức lại làm không tới. Nhưng quả đó quá tệ và sau trận bóng tôi nghĩ rằng, chết mẹ, đúng là mình đã chảy đi nhiều. Sáng sau tôi dậy sớm hơn một chút, thử tải hai cẳng chân của mình bằng cách đứng lên ngồi xuống bằng một chân, chân kia giữa thẳng song song với mặt đất. Chân trái ok nhưng chân phải thì kêu răng rắc, tôi ngã bệt ra nhà. Tôi quyết định phải tập lại, một trận bóng một tuần là quá ít và phải tập thể dục sáng. Vì tôi vẫn thể thao đều đặn cho nên việc lấy lại sức không khó lắm, sau một tháng bụng tôi gọn hơn, cơ khỏe hơn và đã có thể đứng lên ngồi xuống mỗi bên 5 phát mà không ngã. Phong độ trên sân bóng cũng cải thiện rõ rệt.

7am.

Tôi ra khỏi nhà, chở vợ con đi. Lịch trình sẽ là đưa con về nhà ông bà nội để ông nội cho đi học, đưa vợ tới công ty và sau đó thì tôi đến chỗ làm của tôi.

Tôi đỗ xịch xe bên vỉa hè, ông già thì đang ngồi uống chè đá, cách tôi chưa đầy 3m. Nhưng ông không nhìn thấy chúng tôi dù mặt vẫn hướng về, vẫn còn mải chém gió với ông bạn già, cửa xe mở ra và cháu ông gọi ông mới nhận thấy. Gần đây ông già tôi như vậy, phản xạ nhận biết không gian xung quanh của ông rất kém. Có khi tôi đi bộ ngược lại ông, hai bố con trên một con ngõ, đi qua nhau (tôi ko chào để thử ông) nhưng ông cũng không nhận ra tôi. Lần nào khi tôi đưa thằng nhóc tới quán chè đá, để giao cho ông đưa vào lớp, ông cũng là người nhận thấy chúng tôi cuối cùng, bao giờ các ông bạn già cũng phải nhắc. Thế mà ông từng là phi công và mới nghỉ bay chưa tới chục năm.

Ông già tôi 65 tuổi mà đã già quá. Từ khi nghỉ hưu ông không chịu tập thể dục thể thao gì cả. Bạn bè cũng ít dần bởi lẽ thật tình thì nói chuyện với ông không phải là điều hấp dẫn gì cho cam. Ông chỉ yêu thích quán chè đá, xem TV và phán xét vợ con theo lăng kính của ông. Nói ông ích kỷ chỉ yêu bản thân ko để ý đến người khác thì hoàn toàn không đúng. Nhưng tại sao ông lại như thế thì tôi không thể hiểu được. Đành giải thích rằng vì ông không có sở thích nào, và giải thích rằng ông không yêu mọi người như họ vốn có mà lúc nào cũng chỉ nhìn qua lăng kính của ông, không bao giờ đổi góc nhìn. Ông già là một phi công, về sau là một dẫn đường trực thăng xuất sắc, mà trên trực thăng thì dẫn đường là cơ trưởng, có lẽ đó là bệnh nghề nghiệp của ông, chỉ tin vào bản đồ và kinh nghiệm của mình.

Hiện giờ thì ông rất yêu cháu nội nhưng tôi ngờ rằng đó là ông yêu hình mẫu đứa cháu trong cái bản đồ của ông.

Trao thằng ku con cho ông già, tôi chở vợ đến chỗ làm của vợ, nơi cậu ấy sẽ làm việc vất vả cả ngày điện thoại liên tục đỏ nòng khi đang cơn cảm cúm. Rồi tôi đến chỗ làm của tôi.

8am – 12am

Tôi làm công việc của mình. Công việc không phải thứ để giải bày ở đây. Ngay cả facebook của tôi, tôi cũng rất hạn chế sinh hoạt vì trót lỡ add khá nhiều đồng nghiệp làm friend.

Tuy vậy cũng có thể nói chút chút là gần đây công việc ở cơ quan không làm tôi phấn khởi lắm. Tôi thuộc dạng sến nên tôi luôn nghĩ rằng người ta đi làm là để cho vui, để phấn khởi, để say đắm chiến đấu vì một mục tiêu chung nào đó, đặt danh dự và mơ mộng của mình vào đó, vào cái sản phẩm mà mình làm ra, vì tổ chức, đại loại là một thứ mà mình không biết nó để làm gì cả giống như chơi game vậy. Tôi đã làm việc như thế 5 năm, cho đến khi thấy mình trở nên lạc lõng, cho đến khi nhìn quanh tôi không thấy ở đâu niềm say mê và lòng tự hào, chỉ còn lại thăng tiến và đồng lương. Những thứ đó là tốt là cần nhưng nên là phần thưởng chứ không phải là mục đích. Tôi thậm chí cũng không thích phần thưởng đó. Tôi làm chỉ vì tôi thích thôi. Năm 2005 khi dặt dẹo từ Nga lợn trở về, sau khi lao động vất vả và vất vưởng với những điều bụi bặm nhất, tôi đã thấy mình không là ai cả và chả cần phải là ai cả. Tiền bạc thì tôi rất giỏi sống không tiền và nhu cầu tiền chỉ thực sự hiển hiện khi có con cái. Mà nuôi cơm cho con, thì là việc có cao siêu gì, thằng bố nào chả làm được, chả có gì để tự hào.

Thế nên gần đây tôi làm việc rất vớ vẩn. Tôi vẫn mẫn cán và vẫn làm đúng vai trò trách nhiệm của mình, nhưng chỉ với không đầy 30% năng lực. Ai cũng hiểu là nếu chỉ làm đúng chức trách thì dễ bỏ mẹ. Vậy nên ngược lại tôi cũng thấy cảm ơn cái chỗ làm của mình, người ta trả lương tôi dù bèo nhưng vẫn quá cao so với mức cống hiến.

Đôi khi tôi, một cách phiến diện và tinh tưởng, lấy làm ái ngại cho các đồng nghiệp, đồng cấp và cấp dưới thậm chí cả sếp, là không hiểu rồi các bạn sẽ đi về đâu. Chắc chắn các bạn sẽ đi về đâu đó, sẽ đạt được cái gì đó, nhưng để làm gì thì tôi tinh tướng mà trộm nghĩ rằng ít người nghĩ đến.

Các bạn đồng nghiệp tôi tuyệt đại đa là không đọc sách (riêng sách thậm chí tôi chưa gặp ông nào đọc), không quan tâm lịch sử văn hóa, không quan tâm chính trị (dĩ nhiên chém gió phân tích lãnh đạo thì ngon), không biết chơi nhạc cụ nào, không nghe rock không nghe jazz không nghe giao hưởng chỉ nghe karaoke, không xem phim (chỉ xem phim rạp rất vớ vẩn hoặc xem phim Hàn Quốc), không nghiên cứu tôn giáo mà chỉ đi lễ và xem bói, không biết chơi môn thể thao nào (chơi tennis là còn rất khá mặc dù trò đấy khó thì khó thật nhưng ông văn phòng bụng bia nào cũng chơi cũng đấu nhau như thật thì tôi quá ngờ vực chất lượng môn tennis ở VN)…

Riêng sách, cái thằng bạn tên Báu ở Đà Nẵng của tôi uống bia bảo “Đéo gì, sách ở VN in bây giờ toàn 2000 – 3000 bản, tính ra anh em biết mẹ hết tất cả những thằng những con có đọc sách ở VN.” Công nhận là với những đường link các nhân vật từ TTVN năm xưa, Thăng Long sau này, facebook bây giờ, lanh quanh có khi biết mẹ hết dân đọc sách ở VN thật!!! Nhà thơ Goldmund vừa rồi dịch cuốn sách, khéo lượng người mua và có đọc sẽ đúng bằng lượng fan trên blog của anh!

Tôi thật sự thấy lạc lõng với những con người như vậy ở xung quanh. Và tôi cảm thấy cô đơn. Với sự cô đơn này, tôi tập trung vào gia đình, vợ con, bố mẹ, thằng em trai, dăm thằng bạn cứt. Và đó là cuộc sống của tôi, có làm gì cũng lanh quanh từng đó người.

12am – 13.30 pm

Tôi ăn trưa với thằng Kỳ. Chúng tôi ngồi ở một quán cafe văn phòng nhạt nhẽo chẳng hay chẳng dở, vơ vẩn và hụt hẫng như bất kỳ chỗ nào ở Hà Nội này. Vừa ăn vừa nói chuyện nhưng chúng tôi chẳng nói chuyện gì cụ thể cả. Cứ lơ vơ vậy. Chúng tôi đã mệt mỏi với những đề tài cũ. Đề tài mới thì chẳng có gì. Cần phải uống rượu để nói nhảm, hẹn một đêm nào đó trong tuần này hoặc tuần sau, nhưng chúng tôi cũng không thu xếp được thời gian.

Thời gian lúc nào cũng có, nhưng thời gian cho những lúc ngồi thâu đêm nói nhảm thì giờ không còn nữa. Gần đây nếu có tụ tập nhau, chúng tôi chia tay rất sớm, uống chưa đến bốn tiếng đã về. Vợ tôi rất hài lòng, cho rằng tôi tiến bộ. Nhưng tôi không vui chút nào, đâu phải tôi ngoan ngoãn mà về sớm. Ngay những thằng bạn cứt này, những thằng mà xưa kia chỉ một cái lá rơi từ trên cây xuống sân cũng có thể trình bày cả bữa rượu, mà nay đổi đến 20 đề tài vẫn chỉ giữ nhau được bốn tiếng, thì quả là đáng buồn. Chúng tôi không buồn chia sẻ nữa, bởi đã chia sẻ quá nhiều cả thời thanh niên, và nay thì thời tìm hiểu thế giới và chứng tỏ bản ngã đã qua, chúng tôi còn quá ít những chuyện để nói với nhau, mày thế đéo nào bố mày lạ cái đéo gì nữa đâu.

Tuy vậy nếu không chơi với nhau thì chơi với ai. Những người bạn mới đáng quý vẫn liên tục xuất hiện, nhưng thật khó để có một người bạn thân mới. Khi một cái lá rơi xuống sân đã trở thành điều bình thường, thì còn điều gì là quan trọng. Không còn điều gì là quan trọng, thế đéo nào cũng được cả, lâu lâu nhớ nhau thì chúng ta gặp nhau vậy thôi.

Nếu bây giờ mới gặp nhau, thì tôi và thằng bạn thân của tôi là thằng Kỳ, đéo thèm chơi với nhau. Hiện nay chúng tôi còn yêu mến và quan hệ với nhau vì chúng tôi có hai thằng bạn chung, là tôi của hồi xưa và Kỳ của hồi xưa. Chúng tôi đều yêu mến hai thằng đó, nhiều lúc nhớ chúng nó quá mà không thể gặp lại, buồn lắm.

13.30 pm – 17.30 pm

Giờ làm việc buổi chiều. Toàn những việc nếu không làm thì người ta sẽ không biết trả lương cho mình vì cài gì.

16h anh Chư gọi điện, đang bận không nghe máy.

17.30 pm – 21.30 pm

Đón vợ con về.

Ăn cơm.

Online đọc facebook. Dạy cháu học.

Vợ tôi có một thằng cháu. Thằng này được đưa vào tầm ngắm là nó sẽ lớn lên thành đứa không gia gì. Năm nó học lớp 5 lên lớp 6, tôi đã đón nó về nhà để dạy nó học. Thằng Kỳ bảo tôi là mày ôm nhiều giá trị quá, khổ bỏ con mẹ còn ôm rơm nặng bụng. Nhưng tôi vẫn dạy cho thằng ku học được để lên cấp 2, dù trước đó thì nhân chia cộng trừ còn sai. Đến nay, chỉ vì một bữa ngồi uống bia với ông anh đồng hao, tức bố thằng bé, tôi lại nhận nó về dạy với hy vọng nó lại lên cấp 3 ổn thỏa. Dù, chúng tôi không rảnh rang gì và nhà tôi quá bé để có thêm một thằng 15 tuổi đến ở. Nhưng tôi vẫn làm. Cũng hơi hơi hối tiếc vì trong lúc uống bia mình bốc đồng lên tuyên bố là anh lại giao nó cho em năm nay.

Nhưng có một lý do khác. Năm xưa, khi tôi mới quen vợ tôi, nàng mới 17 tuổi, đến nhà nàng chơi thì đã thấy nàng chăm đứa cháu này, lúc đó nó mới 3 tuổi bằng thằng ku nhà tôi bây giờ. Có lẽ tôi bắt đầu yêu vợ tôi vì thấy cái cách mà nàng chăm đứa cháu. Từ đó tôi đã biết là nàng chăm trẻ con thì nhất hạng. Hồi đó tôi thích một bài nhạc sến của Bryan Adams, có câu “when you can see her unborn children in her eyes you know you really love a woman”. Có lẽ tôi bắt đầu thấy yêu nàng khi nhìn nàng chăm thằng cháu, tôi hình dung thấy những đứa trẻ chưa ra đời của tôi.

Rồi thằng bé lớn lên, nó không còn dễ thương như xưa nữa. Nó là một đứa trẻ sinh ra bị hở môi và bà nội nó không muốn nhận nó về, nó lớn lên trong tình yêu thương của nhà ngoại, nó cũng không giống những trẻ em khác, thậm chí khi đã được phẫu thuật gần như bình thường thì nó vẫn còn mặc cảm. Năm nay nó 15 tuổi, lún phún râu và tôi thấy nó cố gắng để râu tơ mọc dài, hòng che đi vết sẹo ở môi trên.

Nó thần tượng tôi. Chỉ tôi có thể nói được nó. Tôi nhận dạy nó tiếp, cho nó lên cấp 3, vì tôi cảm ơn cái tình cảm ấy của nó với tôi. Dù rằng bây giờ dậy sớm tập thể dục, tối phải đi ngủ sớm, lại còn dạy cháu học, thì thời gian của tôi dành cho tôi là quá ít. Nhưng tôi thấy cần phải làm vậy, để đáp lại tình cảm nó dành cho tôi, một sự quý mến và tôn trọng vô điều kiện (ngoài bọn trẻ con ra thì làm đéo có ai quý mến tôn trọng ông vô điều kiện?!)

Bố nó chắc sẽ không dám để nó bỏ lớp học thêm của cô chủ nhiệm. Mai tôi sẽ thử nói với anh ấy, nếu không được thì đành tìm cách khác. Nó là một điển hình rằng một đứa trẻ thông minh có thể trở nên dốt và tự ti như thế nào chỉ vì người lớn. Tôi nghĩ nó khó có thể trở thành một giáo sư bác sỹ, nhưng để trở thành một tay lái xe tải đường dài, hay chủ gara xe, hay là một người lính hoặc chủ quán bia… đều ok. Nó thích âm nhạc, thích lịch sử văn hóa, thích đọc sách (là vì nó thấy tôi làm thì nó làm theo), vậy còn đòi hỏi gì ở nó nữa đây?

Và nhiệm vụ mà tôi nhận kèm cặp nó năm nay, dưới vỏ bọc giúp nó vào cấp ba, thực ra là tôi muốn nó có thời gian để nghĩ được rằng nó muốn cái gì. Hiện nay có cạy răng nó, nó cũng không nói được là nó muốn cái gì. 15 tuổi không biết mình muốn gì, muốn thịt gà hay thịt bò, hoặc tệ hơn là muốn mà không dám nói ra, thì sau này nó sẽ ra sao.

***

21pm – 23.30pm

Tôi xem phim, vừa xem vừa tập đàn, gián đoạn bằng việc ru con ngủ.

Ru được con ngủ là một việc rất vui, giống như thắng một màn game vậy. Thằng ku nhà tôi 3 tuổi, nhà chật nên hiện tại buộc phải để nó ngủ với vợ chồng tôi. Nó là đứa rất tình cảm và vì thế tôi buộc phải hạn chế, hạn chế tẩn nó những lúc nó hư, dù tôi cho rằng trẻ hư là cần phải tẩn. Tôi kể chuyện, gãi lưng cho nó để nó ngủ. Trước khi ngủ thì nó rúc vào lòng tôi, tôi thấy mình mềm như bún. Tôi ôm nó vào lòng và hầu như có thể cảm nhận được tình cảm của một người mẹ. Ngay lúc đó tôi thấy nhớ mẹ mình da diết. Khi tôi lớn lên, mẹ tôi chỉ ôm tôi những lần tôi chia tay bà để đi xa, nhưng tôi nhớ vòng tay ôm đó. Bây giờ thì tôi lộc ngộc thế này, ba mươi ba tuổi, một vợ hai con, bà thậm chí trở nên kiêng dè tôi chứ biết đâu rằng đôi khi mệt mỏi, tự hỏi tất cả những chuyện này là cái gì nhỉ, tôi lại thèm được bà ôm vào lòng, xoa đầu rồi đi nấu cơm cho tôi ăn. Quả thực thì năm tôi 5 tuổi, em tôi ra đời, tôi ngủ riêng trên cái giường xếp, mẹ tôi đã không còn ôm tôi nữa, cho đến năm 22 tuổi tôi ra sân bay bà mới lại ôm tôi.

Nhưng thay thế cho việc đó, những đứa con lại rúc vào lòng tôi. Tôi hạnh phúc vì biết rằng thế giới của chúng nó là tôi và vợ tôi. Chỉ có thế thôi. Đôi khi tôi nghi ngờ tình yêu của mình dành cho những đứa con. Có phải thật mình yêu chúng đến thế không, hay là tôi yêu chúng vì đó là những người thật sự yêu-tôi-vô-điều-kiện-bất-kể-tôi-là-ai.

23.30 pm đến giờ

Tôi viết entry này, dài và lung tung.

Bây giờ tôi đi ngủ.

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. winlinh10 said, on September 14, 2012 at 3:18 pm

    Bạn có những từ quen thuộc mà người đọc sẽ nhớ lâu (kiểu như “Nga lợn”, “bạn cứt”, “bia”, “dò mìn”, “ông già tôi”,…), tất cả với tôi đều không vấn đề, trừ từ “nói nhảm”. Bởi bạn hay dùng nó để kết một entry trước khi đi ngủ. Tôi đang đọc và thấy tâm đắc chẳng hạn, bỗng thấy cái từ “nói nhảm” hiện ra, rất ghét (vì nếu entry của bạn là “nhảm” thì những entry của tôi chẳng biết bao giờ mới đạt đến đẳng cấp “nhảm” nữa cơ). Tôi nghĩ tất cả những điều mình nghĩ và viết ra chân thật, đều không phải là “nói nhảm” và “lung tung”. Sự sắp đặt, rồi kết cấu, rồi logic gì gì đấy chỉ dành cho truyện ngắn, tiểu thuyết và những thứ để xuất bản (ngay cả những thứ xuất bản cũng có nhiều thứ viết không cần tính toán), còn viết cho mình, cho bạn bè mình và những người muốn đọc mình, thì cứ thế tự nhiên, cứ thế mà tuôn thôi. Cũng có thể vì tôi thích những thứ “lung tung” nên nói thế này. Viết mà khi gõ chữ đầu chưa biết chữ kết thúc sẽ ra sao, đôi khi hay hơn nhiều đúng không bạn?

  2. Tequila said, on September 14, 2012 at 3:50 pm

    Hello Winlinh,

    “Nói nhảm”, nằm trong cụm từ “uống bia nói nhảm”, là một từ cửa miệng của tôi và vài thằng bạn. Chúng tôi quan niệm những gì nghiêm túc gồm có: công việc kiếm tiền, gia đình vợ con, và vài thứ nghiêm trọng khác. Khi chúng tôi uống bia với nhau rất ít khi bàn về những đề tài nghiêm trọng này, bàn vào là rất đau đầu đôi khi còn cãi nhau, vì thế chúng tôi chỉ bàn về những gì đó không nghiêm trọng, cho vui, chả để làm gì cả để uống bia cho ngon,… và gọi đó là nói nhảm, tán nhảm. Thực ra hoàn toàn không mang nghĩa tiêu cực.

    Ngoài ra, nhảm và lung tung là cảm giác thật của tôi mỗi khi post một entry linh tinh không mục đích.Thỉnh thoảng hâm lên vì một lý do gì đó, bèn thức khuya và ngồi vào máy tính gõ một hồi dài ngoằng xong không biết để làm gì cả. Tôi thường băn khoăn không biết có nên bấm post hay không, nói nhiều quá đâu phải là việc tốt. Vì thế tôi thường tự coi những gì tôi viết là nhảm nhí, để đỡ đi cảm giác bất an vì nói nhiều quá hơn mức cần thiết.

    Cho nên, dù không cố tình nhưng chắc là tôi vẫn sẽ dùng từ này, xin lỗi bạn trước. 🙂

  3. winlinh10 said, on September 14, 2012 at 4:34 pm

    Hihi, rất vui vì nhận được reply của bạn. Thực ra những gì tôi cmt không nghiêm trọng đến thế. Có thể là vì cách tôi viết nghe có vẻ nghiêm trọng thôi. Tóm lại vì những gì tôi đọc ở bạn thấy hay, nên khi bạn tự nhận là thế này thế kia thì tôi bất bình hộ bạn một tí thôi 🙂 Vì những lúc thấy một cái entry dài của bạn, tôi chưa bao giờ có cảm giác ngại đọc. Trước đây tôi cũng toàn tự nhận những gì mình viết, những việc mình làm là v.v… và v.v… như là “rào trước” để cảm thấy bớt đi “cảm giác bất an” giống hệt như bạn nói. Nên tôi hiểu. Có lẽ điều tôi cmt cho bạn bắt nguồn từ việc một người bạn khác của tôi hay trách tôi là toàn tự nhận về mình cái này cái kia trong khi thực sự nó không đến mức như thế. Hic, nhưng nghĩ lại thì chuyện người khác nghĩ thế nào về những gì mình làm không quá quan trọng, nên cmt của tôi chắc chắn vẫn chỉ là một cái cmt, còn bạn đương nhiên vẫn viết như bạn thích. Và điều đó cũng chả ảnh hưởng đến việc tôi vào thăm nhà bạn đều 🙂

  4. Tôm said, on November 8, 2012 at 1:44 pm

    “Khi một cái lá rơi xuống sân đã trở thành điều bình thường, thì còn điều gì là quan trọng”

    Bác nói câu này hay vãi 😀

  5. Tôm said, on November 8, 2012 at 1:57 pm

    Nhưng truyện của bác viết đúng là nhảm thật. Lúc đang đọc thì thấy vui vui, cười toe toét. Nhưng đọc xong rồi thì lại thấy chán chán :))

    Cái cmt này của em cũng là cmt nhảm thôi 😀


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: