Teq's Blog

Trên đường 18/9/2012

Posted in Những con đường by Tequila on September 18, 2012

IMG_20120916_094757

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hey Jude! Tại sao lại là Hey Jude nhỉ? Chắc là thằng này cũng thích Beatles, như cái hồi mình 20 tuổi. Lần đầu nghe điện thoại của nó xong, tôi lầm bầm thành tiếng “bố sư cái thằng dở người, tiền chả lo kiếm, gái chả lo tán, trải với chả nghiệm!”

***

Chiều hôm đó, tôi đang chuẩn bị từ chỗ làm về nhà, thì thằng Câu, thằng con trai thứ hai của anh Chư, gọi:

Chú, nhà chú có thằng đang ở rồi?

– Thằng nào thế?

– Thằng người Kinh, tên là Trọng.

– Nó là ai?

– Hôm qua nó đến. Nó bảo nó dạy học. Bố cháu tưởng người của chú cử lên, nên nhận cho ở lại, cho ở trong nhà của chú. Sáng nay hỏi lại mới biết là không phải. Chú có cho nó ở nhà chú không, không thì để bố cháu bảo nó đi.

– Cho chú số điện thoại của nó. Hoặc bảo nó gọi điện cho chú.

Lát sau, điện thoại gọi tới:

Alo. Em chào anh.

– Chú là Trọng à.

– Vâng. Chú Chư cho em ở nhà anh.

– Chú ở được cái lán ấy cũng tài thật. Ngủ bằng gì, đêm qua có rét không.

– Dạ không. Chú Chư cho em mượn chăn để đắp rồi.

– Bla bla

-..

– Ờ cuối tuần anh lên rồi gặp nhau.

Thì ra chú em 20 tuổi tròn tên Trọng này là dân quê Vĩnh Phúc, ra Hà Nội học. Vừa học vừa đi dạy tiếng Anh kiếm tiền, ra trường cũng đã có việc làm ngon lành. Bỗng quyết định bỏ ra 3 tháng hoặc hơn thế để lên núi tìm trẻ con dân tộc để dạy học chữ và dạy tiếng Anh. Gọi là để trải nghiệm. Nói chuyện xong với nó, tôi lầm bầm thành tiếng, bố sư cái thằng dở người, tiền chả lo kiếm, gái chả lo tán, trải với chả nghiệm.

***

Cuối tuần thì tôi lên, đi cùng vợ, thằng nhóc, và ông anh đồng hao. Đi lên qua đường Mù Căng Chải xem ruộng bậc thang. Đi từ tối hôm trước mãi tối hôm sau mới tới nơi. Chiều tối được đứng trên Ô Quy Hồ ngắm hoàng hôn, mây bay vần vũ cảnh sắc huyền hoặc như trong Tây Du Ký. Nhập nhoạng mới vào đến bản.

Trọng là một chú chàng khỏe mạnh đẹp giai. Đầu húi cua, ria cạo sạch nhưng để râu cằm lún phún, chỉ thiếu cái máy ảnh. Gặp nhau là vào việc luôn, những việc đã trao đổi qua điện thoại, rồi ra Sapa ăn cơm, chia tay, chúng tôi ra khách sạn ngủ. Kể cũng muốn ngủ ở cái “nhà của mình” nhưng nhà đó chưa đủ điều kiện để trẻ con ở, và còn 2 ông thợ xây mà chúng tôi cũng mới điều từ Hà Nội lên. Sáng sau tôi vào bản, vào “nhà của mình”.

Trong nhà, các cuốn vở học sinh xếp trên xà ngang. Trên xà nhà còn có dòng chữ nguệch ngoạc “nhà của chú Đức cô Mai ở Hà Nội”, chắc chữ thằng Câu, nét chữ đúng kiểu của một học sinh học hết cấp 2 nhưng trình độ lớp 2. Tường nhà có cái bảng, là cái hình tôi post trên kia. Ảnh chụp không rõ hết chữ, trên bảng có một dòng chữ, cụm từ thì đúng hơn mà tôi thấy rất phê: moutain – Sin Chai – village – house – sapa town – good class! Trọng kể hôm đầu chỉ có con nhà anh Chư đến học, hai hôm sau thì trẻ con cả bản đến học, dưới ngọn đèn tối thui và trong căn nhà còn xơ xác chưa đáng gọi là nhà.

Trong lúc tôi đang ngắm tấm bảng và các nét chữ, thì ông anh đồng hao ngồi với ông thợ xây để thiết kế và tính vật liệu cho cái toalet và cái bếp. Một chỉ huy trưởng công trình xuất sắc, vẫn thường tham gia vào những dự án trăm tỉ nghìn tỉ, ngồi bàn việc với một ông thợ xây về việc làm một cái toalet. Tuy vậy họ rất nghiêm túc, dù gì đi nữa, cái toalet cũng là một công trình. Mọi việc tiến triển tốt đẹp. Khó có cái toalet nào được chuẩn bị và triển khai bài bản hơn thế. Chúng tôi mua vật liệu về đổ một đống ở trường mẫu giáo. Rồi con cái nhà anh Chư mang bao tải ra thồ từng bao một, chất lên xe máy, chở vào nhà, chuẩn bị làm.

***

Lần này lên vướng hai việc, nên bị thiếu nhân lực, tiến độ không được như mong muốn. Tôi đặt hàng tới 10 ông H’mong nhưng cuối cùng chả ông nào đến. Hai việc đó là: gặt lúa và đám ma. Gặt lúa thì rõ rồi, lúa đang chín đầy đồng, cần gặt ngay mấy ngày trời đẹp. Nhưng việc quan trọng thế cũng chỉ có trẻ con bà già làm. Đàn ông đàn bà đều đi đám ma.

Gặp chúng tôi, bà cụ mẹ anh Chư khóc, nước mắt giàn dụa, nói tiếng H’mong chả hiểu gì cả. Bảo cái Mai 16 tuổi vợ thằng ôn Câu 16 tuổi dịch, thì ra bà khóc vì bà vừa mất một đứa cháu gái, 28 tuổi bị bệnh gì đó bụng cứ trương lên đưa bệnh viện cúng ma các kiểu đều không khỏi. Cho nên cả họ đang đi đám ma, đám ma đã được ba ngày, hôm đó là chôn. Nghe tưởng đám ma trong làng, hóa ra là đám ma của nhà anh Chư, thảo nào tất cả đều vắng mặt, chỉ có bố con anh Chư ở nhà làm cùng chúng tôi.

Thế nhưng vẫn không đúng được kế hoạch. Cuối ngày đó vẫn không gọi được ông H’mong nào. Hóa ra hôm đó đã định ngày sẽ đem chôn xác, đã đám ma 3 ngày rồi. Nhưng buổi trưa uống rượu say quá, ngất hết, không đem xác đi chôn được, phải để đến hôm sau. Người chết thế là bịn rịn ở lại nhà tới bốn năm hôm. Chuyện không chôn người chết được, vì cả họ say rượu, tôi mới nghe lần đầu.

Nhưng tóm lại vẫn còn bố con anh Chư, còn Trọng, còn anh đồng hao  tôi, còn hai ông thợ xây, không lo.

***

Thế nhưng mọi việc vẫn không như ý muốn. Sáng sau Trọng gọi điện sớm, bảo, hôm qua địa chính và công an xã đến nhà. Chúng tôi phải lên xã làm việc.

Ủy ban xã nhỏ xíu, tấp nập người, thứ hai giao ban, rất nhiều việc phải làm. Chúng tôi ngồi hơn một tiếng ở bàn tiếp dân. Bên kia, trong phòng họp, vẳng ra tiếng bàn luận, chỉ đạo.. về việc tiêm phòng chó dại. Nghe lỏm thấy việc tiêm phòng chó dại quả thật không đơn giản, chẳng ai biết nhà mình có bao nhiêu con chó và kể cả cán bộ thú y có xuống từng nhà để tiêm thì cũng khó biết được con nào đã tiêm rồi con nào chưa, cán bộ đến chắc phải cả nhà tập trung giữ chó. Phải là sự chỉ đạo quyết liệt từ xã, triển khai xuống thôn, rồi trưởng thôn phải có trách nhiệm, rồi chủ hộ phải tuân thủ, tất cả mọi người tập trung tiêm chó… bởi vì đây là địa bàn du lịch. Bên này, trong phòng tiếp dân thì dân chúng nhao nhao đủ mọi việc, cấp tập nhất là việc nhập trường “thế bây giờ chú chọn đi, đứa này là sinh năm bao nhiêu? mà cháu sửa cho chú đứa này là 2007, thì đứa kia là 2008, còn chưa được đi học đâu đưa đến cô giáo lại không nhận, chú ngồi tính lại cho cả mấy đứa con đi rồi cháu sửa một thể, còn anh kia, không phải sửa gì cả, cô giáo mà không nhận thì anh làm đơn…” Tôi ngồi nghe một hồi trộm nghĩ mình cứ tinh tướng thế chứ quả nhiên không đủ trình độ để làm được một chủ tịch xã trên núi.

Trong lúc chờ đợi, một số cán bộ xã người Kinh ngồi uống chè với chúng tôi, nói việc anh đang làm là tốt, chúng tôi đánh giá cao, nhưng phải có chấp thuận của cấp quản lý. Các anh biết đấy, tháng trước dưới kia có vụ lập vua Mèo, còn ở đây thì cũng phức tạp. Các anh là tổ chức hay là cá nhân, các anh dạy tiếng Anh cho trẻ con thì tốt thôi, nhưng phải được phép… Tôi vừa trả lời các đồng chí, cũng tình cảm và vui vẻ thôi, công việc của các bác mà, vừa nghĩ, lần này về cơ quan tôi sẽ tập trung quan tâm vụ vào đảng. Em mà có thẻ đảng xòe ra ở đây, các bác khỏi phải nghĩ.

Rồi cũng đến lúc gặp được chủ tịch xã, sau khi xã đã giao ban xong. Chủ tịch ngồi ở bàn làm việc, trang trọng tiếp chúng tôi. Cả tôi và anh đều băn khoăn không biết có nên bắt tay nhau không, tóm lại là không, ngồi xuống trình bày luôn. Chủ tịch là hot boy H’mong, cao cỡ mét tám, người ngợm to dềnh dàng, mặt mũi phương phi, đẹp trai vãi đái, không thể đoán được anh lớn hơn tuổi tôi hay nhỏ hơn. Cô kế toán văn thư ngồi cạnh anh, người Kinh, xinh xẻo, trông rất lép vế so với anh về mặt nhan sắc.  Trong lúc trao đổi, tôi và anh mắt nhìn thẳng nhau không rời. Tổng thời gian trao đổi là đúng 5 phút. Thật pờ rồ. Xã ủng hộ, nhưng anh phải về làm một tờ đơn, nói cụ thể anh là ai, nhân thân thế nào, anh định làm cái gì, để xã nắm được. Tôi đánh giá anh chủ tịch rất cao, bởi khi nghe tôi trình bày xong, anh chỉ hỏi một câu duy nhất, “anh dựng nhà thì gỗ lấy ở đâu”. Oách! Đó chính là vấn đề căn bản. Tôi giải thích với anh, em kiếm nhà cũ người ta bán lại, tháo ra về dựng, tuyệt đối không lấy gỗ trên rừng.

***

Giải thích thêm vụ lình xình này. Số là việc tôi dựng một ngôi nhà gỗ, thậm chí làm cái bếp, thì cũng chả là vấn đề gì cả. Nhưng chú em Trọng làm khuấy động cả thôn bản vì cái lớp học tiếng Anh của chú, do đó xã phải quan tâm. Đó là việc là trách nhiệm của họ.

Tôi phơi phới chia tay chủ tịch xã ra về, cắt đặt thêm công việc, tất cả mọi thứ đã sẵn sàng chỉ còn thiếu một chuyến gạch.

Trên đường trở về Hà Nội, bỗng trở nên băn khoăn, vì chủ tịch xã gọi điện, “Anh Đức à, anh phải dừng lại, xã không đủ thẩm quyền. Tôi ủng hộ anh nhưng anh phải xin phép huyện đi”. Tôi rầu hết cả lòng. Việc bé bỗng đã xé ra to rồi sao. Chúng tôi không ngại huyện, thậm chí tỉnh, nhưng mất công mất sức cho những việc này thì chẳng đáng với việc dựng một cái nhà. Vẫn biết rằng vấn đề ở biên giới, vấn đề người dân tộc, đặc biệt là H’mong là không đơn giản.

1h đêm chúng tôi mới về đến nhà, ngủ một giấc mệt mỏi để sáng ra đi làm.

***

Chiều nay Trọng gọi điện, mọi việc chú em đã lo liệu xong xuôi, chỉ còn chờ xe gạch. Tôi bảo chú từ từ để tôi tính, chú chưa biết là chủ tịch xã đã yêu cầu dừng. Rồi tôi và vợ chat với nhau để bàn, đang chat dở thì tôi bỏ ra ngoài. Tôi ra để gọi điện cho chủ tịch xã (lúc quay vào mới biết là vừa lúc tôi đi, thì vợ tôi bảo “anh nên gọi cho chủ tịch xã”).

Alo

– Alo, anh Đức à.

– Vâng em đây. Em gọi điện để để nghị anh xem xét cho em hai việc.

– Vâng anh Đức nói đi, tôi nghe.

– Thứ nhất là em sẽ tuân thủ đúng như yêu cầu của anh. Em sẽ viết một bản đề xuất, và viết một cái đơn nói rõ những việc em đã làm và sẽ định làm. Anh có email thì cho em xin để em gửi trước. (Thật sự tôi nghi ngờ việc một ông chủ tịch xã người H’mong lại dùng email, nhưng cứ hỏi).

– Có. Nói chuyện xong tôi sẽ nhắn tin cho anh.

– Việc thứ hai là. Anh cho em làm nốt cái nhà vệ sinh. Cát, si măng, sắt, đá… em đã chuyển vào hết rồi, chỉ còn thiếu gạch.

– Không anh Đức ạ. Việc dù bé, nhưng dự án nào cũng phải được huyện thông qua, xã không có thẩm quyền.

– Chủ tịch, anh cứ coi như là việc xây nhà vệ sinh là ông Chư làm. Em giúp ông Chư làm nhà vệ sinh. Đó là quyền của dân. Chúng ta coi như việc này chỉ là việc dân dựng một cái nhà dân ở và làm cái nhà vệ sinh, thế thôi.

– ngần ngừ… Được, anh cứ làm cái nhà vệ sinh đi. Nhưng cái nhà gỗ thứ hai mà anh định dựng để làm nhà trưng bày, thì anh phải xin phép.

– Vâng, tốt quá, vậy anh cho em địa chỉ email của anh.

– Mình sẽ nhắn tin cho anh ngay bây giờ.

Chỉ hai phút sau, tôi nhận được tin nhắn từ mr M.A. Nủ, chủ tịch xã San Sả Hồ, huyện Sapa, Lào Cai: “địa chỉ mail của tôi là XXX…ABC@gmail.com” (tôi để email không chính xác để không xâm phạm privacy của anh”.

***

Được sự chấp thuận của anh Nủ, là một niềm vui của tôi. Như vậy là nhà vệ sinh sẽ được làm, cái lán gỗ của chúng tôi sẽ trở thành nhà. Chú em Trọng sẽ có chỗ ở, sẽ tiếp tục lớp học, mà theo chú nói, là nếu anh chị được xã cho phép thì em sẽ ở đây ít nhất đến cuối năm, em vẫn còn tiền để sống.

Nhưng vui hơn nữa, là tôi cảm nhận thấy ở người chủ tịch xã này một thái độ làm việc nghiêm túc và một sự trong sáng khi anh làm việc cho dân của anh. Nghe có vẻ cũ kỹ nhưng cụm từ “dân của anh” là chính xác. Tôi thật sự mừng rỡ khi những người H’mong bạn bè tôi lại có được một vị lãnh đạo như vậy, dù là vị lãnh đạo rất bé. Lần sau lên tôi sẽ mời anh uống rượu, hy vọng anh nhận lời. Thật sự đã lâu rồi tôi mới có cảm giác kính trọng với một người làm trong bộ máy công quyền. Tôi sẽ cảm thấy hãnh diện nếu người đàn ông ấy chịu làm bạn với tôi.

Và để nêu bật hình ảnh của anh, tôi phải nói thêm về những người cấp dưới người Kinh của anh. Khi họ hỏi chuyện tôi, tôi phản cảm nhất vì như thể họ coi tôi là thằng nào đó lắm tiền rửng mỡ. “Việc này là một việc làm từ thiện đấy”. Dường như với người Kinh chúng ta đã quá lạm dụng từ “từ thiện”, như thể những việc gì làm mà không ra tiền thì gọi là từ thiện. Tôi không hy vọng gì những con người đó có thể hiểu được việc chúng tôi đang làm. Tôi không hy vọng gì những người đó có thể hiểu sự tôn trọng của tôi dành cho những người bạn H’mong, những người tôi gọi là anh, gọi là cháu, gọi là bạn.

Nhưng họ, những người Kinh cấp dưới của anh Nủ, cũng dạy cho tôi một bài. Rằng những người Kinh chúng ta sẽ chính là những người cản đường. Má A Nủ giật mình gọi điện cho tôi, bảo dừng, chắc cũng vì cấp dưới đề đạt. Họ sẽ luôn đặt câu hỏi động cơ gì mà chúng tôi làm, như thằng bán nước ở Cát Cát hỏi tôi anh đang đầu tư gì trong đó, như lão bán hàng hỏi tôi rằng cậu mua đất của đồng bào làm gì, có gì hay không. Thậm chí có những anh đảng viên mồm vừa nhai thú rừng vừa bán tín bán nghi chắc chúng tôi là phản động. Những thằng người Kinh mà tôi chưa biết đã đang và sẽ tấn công lên Sín Chải để dựng lên những ngôi nhà ống hai tầng mở quán nước chăn tiền khách du lịch, phá nát bản của tôi. Tôi cũng đã được những người Kinh đó dạy rằng, tôi đang dựng lên một chiến lũy, và tôi sẽ phải chiến đấu cho nó, như anh Tom Cruise chiến đấu bên cạnh các samurai.

***

Vợ chồng tôi, bây giờ có thêm em Trọng, một thằng hot boy dở người tiền đéo muốn kiếm gái đéo muốn tán, máy ảnh đéo có tiền cũng không, đang là ba chiến binh ngoại lai bảo vệ thành trì cuối cùng của Sapa rộng lớn. Chúng tôi bảo vệ thành lũy Sín Chải. Đồng đội của chúng tôi sẽ có anh Nủ, anh Ninh, vài ông công an xã, anh Chư và các anh em của anh, bà già anh Chư…

Chúng tôi đang chiến đấu.

Advertisements

10 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. thich anh Teq said, on September 20, 2012 at 4:22 pm

    mình yêu anh Teq mất thôi 🙂

  2. Trangpt16 said, on September 21, 2012 at 5:17 pm

    Mình yêu cả vợ anh Teq nữa chứ. E Trọng cũng đáng yêu bỏ bu lên được í!

    • Tequila said, on October 3, 2012 at 2:46 pm

      Like tiếp!

  3. sonata said, on September 23, 2012 at 5:36 pm

    mình xin nhập vào hàng ngũ của ba chiến bình mặc dù mình chả biết mình làm được cái gì 😦

    • Tequila said, on October 3, 2012 at 2:47 pm

      Chào mừng chị So gia nhập binh đoàn. Bao giờ có việc gì nhờ đến chị thì em sẽ không ngại nhờ đâu.

      • Sonata said, on October 4, 2012 at 7:06 am

        ok 🙂

  4. ivantung said, on September 28, 2012 at 1:15 pm

    Mình thích ý kiến của anh Teq, mình sẽ tấn công lên Sín Chải để dựng lên những ngôi nhà ống hai tầng mở quán nước chăn tiền khách du lịch, phá nát bản “của anh Teq”.

    • Tequila said, on October 3, 2012 at 2:48 pm

      Hi bác Ivan Tùng,
      Thực ra thì mỗi lần đi mua rượu cũng phải đi hơi xa, có quán bác mở gần gần chút cũng tốt. Hehe.

  5. ivantung said, on October 4, 2012 at 3:03 pm

    Ngày ngày tự động viên mình để có đủ dũng cảm như anh Tequila


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: