Teq's Blog

Vài kỷ niệm cũ

Posted in Linh tinh by Tequila on October 5, 2012

Tối nay là một buổi tối không ra gì.

Trước khi đá bóng thì vợ dặn về sớm, đá xong về luôn. Tôi gật đầu. Sớm mai vợ sẽ phải đi công tác từ tinh mơ, nên muốn tôi về sớm để dặn dò, để yêu nhau. Nhưng tôi về đến nhà thì vợ lại đã ngủ rồi. Biết thế đi uống bia họp báo sau trận bóng cho đúng truyền thống. Hôm nay đá bóng cũng chán quá, thua lòi kèn.

Chả biết làm gì, ngủ thì sớm quá, thôi ngồi buôn chuyện vậy.

***

Những chuyện của 10 năm trước.

***

Tháng 11 năm 2002, tôi bị ăn một cái chai vào đầu. Thật hoành tráng là tôi bị ăn đập do cứu bạn. Bây giờ nghĩ lại thấy hôm đấy không bị đập hơi phí. Uống bia từ đêm tới sáng, sáng ra khật khưỡng đi ra đường, lên tramvai, sặc mùi bia. Thằng bạn lại nói năng bô bô ông ổng như chỗ không người. Thế là có mấy thằng tây chắc cũng uống từ đêm tới sáng, ngứa mắt nó tẩn cho thôi. Tôi che cho thằng bạn và bị dính một chai vào đầu. Do thân thủ phi phàm nên chỉ dính một cú đầu tiên ấy thôi. Máu me be bét, có bà già tây xuýt xoa lấy cái hình thánh bằng gỗ hình vuông chấm chấm cầu nguyện cho tôi. Xong bà cho tôi cái hình thánh ấy. Tôi xúc động gần chết, mãi tới giờ vẫn còn giữ cái hình thánh ấy. Giờ nghĩ lại thì thấy bà cho tôi hình thánh là phải, nó ướt máu be bét làm sao bà cầm đi được nữa.

Còn thằng bạn thì mãi về sau này, luôn luôn không bao giờ từ chối khi tôi hỏi vay tiền. Hehe. Vay được bao nhiêu là tiền. Tất nhiên là luôn trả đúng hạn không thiếu một xu.

Cái chai đó bắt đầu cho mặc cảm Nga lợn của tôi, thành phố Moscow vô cùng gắn bó của tôi.

***

Tháng 6 năm 2002, tôi tán đổ được vợ tôi bây giờ.

Cũng quen nhau từ hai năm trước rồi, khi cậu ấy mới học lớp 11. Tôi về trường cũ cùng các bạn lên sân khấu chơi bản And I Love Her rồi làm quen được cô bé. Cũng thư từ qua lại tình trong như đã mặt ngoài còn e lắm. Với lại thời đó quan tâm gì gái mú mấy đâu, ếch bỏ mẹ, toàn đá bóng đánh đàn. Vào cái năm 2000 ấy, có lần cô bé phải làm một bài tập kỹ thuật điện, đại loại là lắp một cái bảng điện. Sang nhà tôi làm, hai đứa ngồi phòng khách hì hục khoan khoan lắp lắp. Bà nội tôi ra xem một lúc, rồi đi vào. Khi cô bé về, bà bảo “mày mà lấy nó thì sau này mày sẽ bị nó bắt nạt”. Tôi cười hehe, bà đúng là lẩm cẩm. Bởi vì, một là bắt nạt được tôi là việc hơi khoai, hai là có cái gì đâu mà đã bảo là nếu lấy thì thế này thế nọ. Nào ngờ bà tiên đoán như thần. Sau này tôi vừa lấy cậu ấy lại vừa bị cậu ấy bắt nạt.

Nhưng mà đang kể tháng sáu năm 2002.

Bẵng đi một thời gian không tán tỉnh nhau nữa, thì tháng 6/2002 tôi và thằng bạn thân làm tốt nghiệp đại học, 2 thằng đều chơi với cô bé. Cô bé thì rảnh mà cũng quý tất cả bọn chúng tôi, nên đến xem chúng tôi tốt nghiệp. Ngày nào cô cũng đến cantin C9 uống chè đá với bọn tôi rồi xem các bạn bè của chúng tôi bảo vệ tốt nghiệp. Cô lúc ấy 19 tuổi rất là xinh. Có thằng bạn ra hỏi tôi, bạn gái của ông à. Tôi bảo, đéo phải, bạn thôi. Thằng bạn bảo, thế tôi cưa nhé. Tôi bảo, hehe, tùy ông tôi có liên quan gì.

Hôm tôi tốt nghiệp, lượt bảo vệ cuối cùng, cô bé cũng đến. Làm bảo vệ tốt nghiệp xong thì cả lũ 20 thằng ra quán bia uống bia ăn mừng thắng lợi. Tiền bia là tiền chúng tôi cho thuê máy chiếu kiếm được. Mấy thằng tổ chức cho thuê máy chiếu kiếm tiền anh em uống bia ấy, bây giờ toàn chủ doanh nghiệp oách. Uống bia rất vui, mà tôi đã uống bia là phải biêng biêng mới muốn đứng dậy. Uống hồi lâu cô bé đứng dậy bảo em phải về. Thằng bạn có ý định cưa cẩm kia đứng lên bảo, để anh đưa em về. Tôi ngó theo hai đứa ấy dắt xe máy ra đèo nhau đi. Tự nhiên giật mình nghĩ, “Ơ! Thế là đéo được rồi!”.

Một hai hôm sau tôi mời nàng đi ăn kem. Quán kem ở góc đường Bạch Mai – Lê Thanh Nghị, gọi là quán Trái Đào Tiên. Ăn kem rồi nói chuyện vu vơ, tôi cũng chả biết là nên tiếp diễn thế nào, bởi dù sao mấy tháng nữa là tôi đi Nga rồi. Nhưng chẳng lẽ chỉ thế thôi sao nhỉ. Trời đổ mưa rất to, tôi nhìn ra đường, có một cái xe buýt đi qua, xe buýt tuyến số 31. Tôi buột miệng bảo, trời mưa thì mình đi chơi bằng xe buýt đi. Nàng gật đầu.

Chúng tôi lên xe số 31. Vừa đi vừa nói chuyện vu vơ và ngắm Hà Nội năm 2002 còn đẹp lắm chứ không như bây giờ. Xe buýt cũng chưa có mấy ai đi, vắng hoe, hầu như chỉ có hai đứa tôi trên xe. Cứ ngồi đến tận bến cuối là Chèm, đại học Mỏ, tôi xuống xe làm cốc chè đá hút điếu thuốc bụng nghĩ cứ như thế này cũng vẫn đéo được. Xe buýt đi chuyến trở về. Ngồi trên xe tôi muốn nắm tay nàng. Nhưng không dám. Tôi ngồi đặt hai tay lên đùi y như Forest Gump ngồi công viên. Thế rồi đâu như đi ngang qua Hồ Tây, hoa phượng cháy đỏ rực, tôi đầu ngoái ra cửa sổ ngắm đường lấy hết cả can đảm, cả AQ cả tinh thần chấp nhận thương đau, tay thò sang nắm tay nàng. Nàng không phản đối, nắm chặt tay tôi, lát sau ngả đầu vào vai tôi. Thế là xong phim.

Xe về đến bến đầu ở Tam Trinh, chúng tôi vẫn cứ ngồi trên xe nắm tay nhau. Bác tài xe buýt nhìn chúng tôi chẳng nói gì, lát sau ra thu tiền chúng tôi đi lượt mới. Chiều hôm đó chúng tôi cứ ở trên xe buýt số 31, đi đi về về mấy lượt. Rồi khi chiều muộn, chúng tôi đi xe máy về nhà nàng. Chúng tôi hôn nhau. Cái hôn đầu tiên trong đời, của cả hai đứa.

Đó là chuyện mùa hè năm 2002.

Chưa bao giờ tôi tỏ tình với nàng như kiểu là “anh yêu em, em có yêu anh không”.

Sau này tôi cũng chẳng nói lời cầu hôn với nàng như kiểu là “em có đồng ý lấy anh không”.

Mọi việc cứ diễn ra một cách đương nhiên là cần phải như vậy, khi chúng tôi đã phải đương đầu với rất nhiều thứ. Đã có những đổ vỡ đau đớn và chia tay, chúng tôi chia tay nhau đâu như mười sáu hai mươi lần, lần nào cũng quyết tâm. Rồi chúng tôi chẳng ai bảo ai quyết định lấy nhau bởi quá mệt mỏi với những lần chia tay. Chia tay nhiều quá rồi chẳng muốn chia nữa. Lấy nhau xong chúng tôi cũng cãi nhau rất nhiều, năm ngày một trận cãi lớn ba ngày một trận cãi nhỏ. Rồi cũng đến lúc mệt quá chẳng cãi nhau nữa, chỉ yêu nhau và làm việc cùng nhau thôi. Cuối cùng thì nàng đã thuần phục được tôi.

Nàng đã cùng tôi vun đắp tới năm chỗ ở. Nhà ở Cầu Đuống, nhà ở Lạc Trung, nhà bố mẹ tôi ở Bách Khoa khi chúng tôi lấy nhau, nhà thuê này ở Tam Trinh ngay gần bến xe 31 năm xưa, rồi nhà Sapa mà chúng tôi đang làm. Nhà nào cũng đơn sơ mà gắn bó. Hễ chỗ nào mà nàng xắn tay lên làm lụng thì chỗ đó y rằng trở thành tụ điểm của tôi và các bạn bè.

Có lẽ thành công và sự can đảm lớn nhất mà tôi đã làm được, là nắm tay nàng trên cái xe buýt tuyến 31.

***

Năm 2002 còn nhiều chuyện đáng nhớ khác. Những năm khác cũng có nhiều chuyện đáng nhớ khác. Cái ổ cứng trong đầu tôi đầy những nỗi nhớ. Đến nỗi bất cứ khi nào tôi truy cập vào database của tôi và select một trường nào đó, thì dữ liệu cứ tuôn ra vài trang màn hình tay gõ không kịp. Những hạnh phúc cũng nhiều mà những nỗi buồn cũng nhiều, những thành công cũng nhiều mà những thất bại lại càng nhiều. Những điều tốt đẹp cũng nhiều mà những điều sai quấy cũng quá nhiều.

Tôi luôn có ý thức chuẩn hóa database của mình, như công việc thông thường của một thằng IT. Mỗi một ngày mỗi một việc mà tôi làm, tôi đều có ý thức rằng cần làm cho tử tế để nó sẽ được là nỗi nhớ của tương lai. Khi tôi nhiều tuổi hơn, khi tôi già hơn, khi tôi trở thành một ông già , cả tôi và vợ tôi đều mong muốn là tôi sẽ có một cái phòng đọc sách với cái bàn rộng, mở cửa sổ nhìn ra núi hoặc ra sông, truy cập database và viết.

Do yêu thích viết lách và văn chương, nên tôi từng thử viết nhiều thứ và thậm chí có lúc cũng định là mình sẽ viết cái gì đó mang tính văn chương, tưởng tượng hư cấu. Tôi đã nghĩ ra nhiều kịch bản nhiều cốt truyện và cũng từng thử. Nhưng rốt lại tôi không phải một nhà văn, tôi không có tài năng ấy, tôi chỉ thích làm một người kể chuyện, kể về những câu chuyện của chính mình mà thôi.

Tôi cảm thấy yêu bản thân mình vì/khi có những câu chuyện kể.

Advertisements

8 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. thich anh Teq said, on October 5, 2012 at 11:44 am

    thật là, mình ít khi comment nhưng phá lệ là comment lần thứ 2 trong 1 blog 🙂

    trước giờ cứ thấy cái entry nào của anh Teq dài dài là vác khúc cuối đọc ngược lên, nếu thú vị thì cứ đọc ngược từng đoạn cho đến dòng đầu tiên rồi đọc lại từ đầu đến cuối.

    vợ anh Teq xinh quá là xinh và là kiểu người mà mình thích (lẽ ra cái ý này là phải comment trong những entry khác viết về cô ấy nhưng những lần trước không comment).

    đang cố để không add facebook của anh vì sợ sẽ mất đi cái cảm giác mỗi khi vào blog 🙂

  2. Xavier said, on October 5, 2012 at 12:00 pm

    Truy cập database và indexing. Entry này của anh rất phong cách nha! 🙂

  3. Mai Phương said, on October 5, 2012 at 5:38 pm

    hóa ra hai bạn yêu nhau có mấy tháng rồi bạn đã đi, xong về lại yêu tiếp. thế này thì bái phục và ngưỡng mộ thật x

  4. mua thu said, on October 6, 2012 at 1:43 am

    Rat thich doc nhung cau chuyen cuoc doi cua anh. Neu la nha van thi co le cac entry se bot hay?!

  5. Ngoc said, on October 11, 2012 at 12:05 pm

    “nàng” có đọc được những suy nghĩ của anh không ạ ? 🙂 Tương lai sẽ rất hạnh phúc khi e biết rằng chồng của mình vẫn gọi mình là “nàng” và vẫn nhớ như in cảm xúc lúc bên nhau

  6. Zylni said, on October 16, 2012 at 11:17 am

    Em thích Trái Đào Tiên và thích tuyến 31, tất cả đều rất quen thuộc <3, chỉ có mỗi người ngồi trên xe bus 31 và năm tay mình là không có. Hic

  7. Tôm said, on November 7, 2012 at 12:01 pm

    Hay vãi đái !

  8. chuotnhat said, on January 18, 2013 at 2:09 pm

    em cũng cảm thấy yêu anh Teq mỗi khi vào blog anh và thấy có những entry mới để đọc 🙂


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: