Teq's Blog

Xe ôm 1968

Posted in Linh tinh by Tequila on November 16, 2012

Không để ý không biết, rồi nhiều khi thật ngạc nhiên khi biết một người rất bình thường hàng ngày vẫn gặp, lại hóa ra là một người rất vãi đái. Sáng nay tôi kết được một người bạn mới cực kỳ hoành tráng, khiến tôi vô cùng hâm mộ. Đấy là cái ông xe ôm góc phố gần văn phòng.

Ở đó có 3 ông xe ôm, tuổi chừng sáu chục. Một ông rụt rè hiền lành, một ông nghiêm nghị, một ông tay chơi. Ba ông này tôi đều biết đã hai ba năm nay rồi. Ông nào cũng biết rõ các địa chỉ của tôi, nhà bố mẹ, nhà bố mẹ vợ, nhà tôi đang ở, cơ quan, công ty vợ… Số là hai ba năm gần đây, từ sau khi thằng em mượn con ngựa già của tôi để chạy, thì tôi chuyển qua nghịch các loại xe 67, Vespa, con nào cũng khật khừ. Vì vậy mà chuyện xe hỏng là thường xuyên, và tôi trở thành khách hàng quen thuộc của ba ông xe ôm này. Gần đây có việc gì cũng vẫn hay nhảy xe các ông tạt ngang ngửa cho tiện. Có cái gì cần gửi nhận đi đâu cũng nhờ các ông cho nhanh.

Tính tôi ít khi buôn chuyện trời ơi. Ngồi sau xe các ông rất nhiều nhưng thường không nói chuyện gì cả, thường cắm tai phone nghe nhạc thôi, có nói cũng chỉ là hai ba câu thời tiết. Vậy nên biết lâu mà không gọi là quen. Các ông cũng không phải người hay chuyện như thói thường của các ông xe ôm.

***

Sáng nay, bật lửa hết ga, buồn tình nhảy xe ôm lên hàng bật lửa ở Nguyễn Hữu Huân mua ga về nạp. Ra đầu phố, thấy ông xe ôm nghiêm nghị đang ngồi, vậy là đi xe ông. Ông này nghiêm nghị ít nói, thường mặc quả áo bay bộ đội, đầu đội mũ bảo hiểm cũng xanh bộ đội. Ông để ria mép bạc, mặt mũi cương nghị, ánh mắt rất bản. Có thể cho đóng nhân vật giang hồ già trong phim hành động. 

Tôi bước ra khỏi cửa hàng bật lửa, tay cầm chai gaz, trèo lên xe. Ông xe ôm này hôm nay bỗng hay chuyện, tưởng tôi mua xăng Zippo, nên bàn chuyện Zippo. Ông bảo, chú trước có con Zippo của lính Mỹ, sau 75 chú nhặt về dùng chơi. Nhưng mà hồi đó không có xăng chuyên dụng như bọn cháu mua bây giờ, phải dùng xăng xe máy thôi, để túi quần cũng nặng túi quá rồi sau chú quẳng ở nhà, rồi cho thằng khác. Tôi bảo, của đấy bây giờ còn giữ được là bán được giá lắm đấy.

Ông bảo, trước chú còn có một hộp thuốc lá của Mỹ nữa, nhỏ nhỏ, chỉ đựng được 4 điếu.

– Sao hộp thuốc lá lại chỉ đựng có 4 điếu nhỉ?

– Ờ, nó chỉ đựng được 4 điếu thuốc thôi. Trong hộp chỉ có 4 điếu thuốc lá và 4 viên thuốc. Biết thuốc viên để làm gì không? Để bọn nó hành quân đường xa, khát nước, thì ngậm một viên vào là hết cảm giác khát nước. Đấy là thuốc chống khát nước khô cổ.

– Chú là lính à?

– Ừ, lính Mậu Thân 1968. Sau đó đánh nhau cò cưa lớn nhỏ mãi. Tới 1975 thì đánh trận Xuân Lộc là chiến dịch lớn.

– Oách thật!

– Oách cái gì, may sao số may nên còn sống. Sau này chú còn đi đánh Campuchia đợt 1978. Nhưng mà mình là cựu binh, ở tuyến sau thôi, nên không chết. Chứ bọn tuyến đầu chết nhiều lắm, có khi còn nhiều hơn cả hồi đánh Mỹ.

Ông kể, hồi 1978 ông là lính cựu đánh Mỹ, nên người ta không đưa ra tuyến đầu ngay. Còn mình thì cũng đánh nhau mãi rồi, chán đánh đấm rồi không còn ham hố gì cả, nên cứ ở tuyến sau làm hậu cần này nọ cho lành. Còn tuyến đầu mặt trận, là lứa lính nhập ngũ đợt tháng 10/1974, chưa kịp ra trận thì đã hết chiến tranh, rồi 3 năm hòa bình chẳng ai còn nghĩ đến đánh đấm nữa. Bọn đấy vẫn là lính mới, ra trận đánh với Polpot thì 10 thằng chết 8. Mãi sau thấy chết nhiều quá, người ta mới điều quân chủ lực là cánh bọn chú lên tuyến đầu, đánh mấy trận là thắng luôn. Rồi lanh quanh tiếp bên đó mãi 84 mới được cho về. Cũng né được đợt 1979 đánh Trung Quốc.

– Chú có bị thương không?

– Cũng bị vài vết nhưng nhỏ thôi, không được tính là thương binh nên cũng chẳng có chế độ gì.

– Thế có quân hàm chức sắc gì không?

– Không, đánh nhau mười mấy năm toàn chiến trường khốc liệt, nhưng chú chỉ là thằng lính trơn. Tay cầm AK bụng đeo lựu đạn, chỉ đâu đánh đấy, chỉ làm thằng lính tốt. Chú là thằng đánh trực tiếp, phi lên trước họng súng bên kia, suốt từ lúc ra chiến trường lần đầu tới khi giải ngũ. Đánh suốt mà cũng chẳng có chiến công gì.

Ông bảo, phúc ông bà nhà chú chắc to quá nên mình không chết. Nhưng giờ ngẫm lại cuộc đời mình, thấy chẳng có cái gì, giờ già chẳng có đồng lương hưu, ra phố làm thằng xe ôm. 84 về chú phục viên, đi làm nhà nước, nhưng cũng chẳng có nghề ngỗng gì, đầu óc cũng không có, biết bắn súng chứ có biết làm gì đâu, làm lanh quanh sai vặt thôi. Rồi bỏ bao cấp, chú về nghỉ một cục. Từ đó cứ làm ăn gà què ăn quẩn nghèo túng cho đến giờ thôi.

– Nói thì cũng không được phải lắm, nhưng cháu ạ, chú nghĩ nếu mà chả may lại có chiến tranh, thì có lẽ không nên đi làm lính đâu. Nhà nước này nó chả có đãi ngộ gì cả, người ta quên mẹ bọn chú rồi.

***

Đường đi ngắn, chuyện tới đó là hết. Tôi trả ông xe ôm 30 nghìn, rồi bảo, hôm nào cháu mời chú đi uống bia nhé, cháu thích nghe chuyện của chú. Ông xe ôm cười gật đầu nhất trí.

Tôi rất thích rất phục những người như ông ấy. Thế hệ mình bây giờ, hở tí kêu khổ, chạy được một đoạn đi chơi lên núi vượt ba cái đèo dốc ba cái lầy lội đã vỗ ngực anh đây hoành. Đụng chút hơi nguy hiểm tí, đấm nhau vài thằng ở sân bóng, đã vỗ ngực anh đây bản. Phải nhìn những người như ông xe ôm kia, làm lính bộ binh xách súng chạy suốt từ 1968 đến 1984, mới là đáng nể. Không hiểu các ông nghĩ gì khi mấy thằng chọi con đi xe rồi lên giọng xấc với các ông? Mà hai ông xe ôm còn lại chắc cũng không đơn giản, nhìn cũng giống kiểu cao thủ võ lâm tiền bối lắm. Có khi lập một đội súng sơn, mời các ông về cùng đội, bắn nhoe nhoét giữa đầu mấy thằng bạn.

Đề tài chiến tranh là đề tài không bao giờ tôi hết hứng thú. Nhất định phải thu xếp mời ông xe ôm đi uống bia nghe chuyện tiếp. Nhưng khi uống bia là tôi sẽ phải hỏi, trên cơ sở những gì tôi đã đọc, để nghe ông trả lời và kể chuyện. Chứ tự ông kể, chắc cũng chẳng có gì để mà kể. Cuộc đời ông tóm lại chỉ có một câu, chú đánh nhau suốt từ 1968 đến 1984 rồi phục viên về, rồi thất nghiệp làm ăn lanh quanh cho tới giờ. Chẳng khác nào cuộc đời ông thầy dạy nhạc của tôi, năm 1954 Hà Nội giải phóng, ông phục viên về làm một người dạy nhạc, cho đến ngày nay. Còn cuộc đời của tôi và các bạn bè mình, chắc hẳn sẽ là, năm 2002 các anh tốt nghiệp ra trường xin được việc làm, rồi làm việc kiếm tiền cho đến ngày nay.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. winlinh10 said, on November 26, 2012 at 4:26 pm

    Cuộc đời đúng là đẹp ở chi tiết, chứ còn nói tổng quát 3 câu xong cuộc đời. Mà chết cha, nhìn lại mấy năm nay của mình nhạt đến nỗi nói 3 câu cũng vẫn thừa..

  2. ivantung said, on January 25, 2014 at 2:59 pm

    Lâu lâu đọc lại, chẳng biết anh đã mời ông chú đi uống bia chưa?


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: