Teq's Blog

Đi thôi, ở nhà chán quá

Posted in Linh tinh by Tequila on November 28, 2012

Trưa, tôi về ăn cơm ở nhà bố mẹ, xong như thường lệ kéo 3 cái ghế ăn xếp thẳng hàng nhau, một cái kê đầu một cái kê mông một cái kê chân, ngủ. Thường là ngủ 15 – 20 phút, ngủ hẳn hoi, luôn bực bội khi thấy chuông báo thức lúc 13h15 để dậy đi làm. Kỹ năng ngủ trên 3 cái ghế tôi đã luyện thành từ lâu lắm rồi.

Nhưng mà không ngủ được, thấy buồn tê tái. Chuyện vớ vẩn chả có gì cả, một sự xấu hổ nho nhỏ thôi, thế mà vẫn buồn. Biết rằng đến ngày mai là sẽ quên sạch cái này và tính mình thì không thể nào mà nhai cái sự này lâu được, nhưng vẫn buồn tê tái. Bèn nhắn tin cho vợ:

– Anh buồn quá em ạ.

– Có chuyện gì à?

– Chẳng có chuyện gì cả.

– Đi thôi anh.

– Ừ đi.

– Em muốn đi ngay ngày mai.

– Ngày mai chưa được, phải sắp xếp đã chứ, để ngày kia.

***

Đấy là chuyện trưa ngày hôm qua, bây giờ là nửa đêm ngày hôm nay, sáng mai chúng tôi lên đường.

Cả năm nay vợ tôi vất vả bận rộn, nhất từ trước đến nay, nên cậu ấy stress lắm rồi. Tuy thế thì cậu ấy cũng đã đi chơi 1 – 2 chuyến, còn tôi chưa đi chuyến nào. Mặc dù cứ cuối tuần là hộc lên chạy như ngựa nhưng tóm lại chẳng phải là đi chơi. Đi một chuyến vài ba ngày cũng tốt, mà phải là đi chơi, không có gì liên quan đến công việc hết, thì mới được.

Tôi đến gặp sếp, hỏi, “tuần này có việc gì gấp không anh nhỉ, đội chỗ em thì chẳng có gì gấp cả”. Anh ấy nghe phát biết rồi, đã làm với nhau mấy năm, “ờ cũng chẳng có việc gì gấp đâu”. “Thế em nghỉ phép mấy ngày”. “Ờ”. Của đáng tội là năm nay tôi chưa nghỉ dài phát nào, trong khi năm nào cũng phải có một hai phát như thế, đi Hà Giang chẳng hạn đâu thể 2-3 ngày mà về được.

Thế là tối nay vợ tôi đã đóng gói vali, chuẩn bị đồ ăn thức uống cho con cái, sáng ngày mai hai vợ chồng đưa hai đứa con bé tí vào trong xe, đi. Nói với ông bà nội, ông bà có vẻ nhăn nhó, trẻ con còn bé quá chúng mày vác nó đi như thế. Nhưng mà ông bà cũng không nói ra, bởi biết đằng nào thì chúng nó cũng cứ đi thế thôi. Thằng nhóc mới 3 tuổi rưỡi mà đã theo chân bố mẹ đi khắp Sapa – Hà Nội – Thái Bình – Vinh – Huế – Đà Nẵng – Sài Gòn, con em mới được đi mỗi một phát Đà Nẵng. Lần này cho bọn chúng rong ruổi đường Hồ Chí Minh chơi.

Đã là con của bố mẹ chúng, thì chúng không lang thang hơi phí.

***

Nói chung, lý do cơ bản khiến tôi và thằng em không có tiếng nói chung với bố mẹ, là bởi vì ít đi chơi với nhau quá. Bố mẹ thì lúc nào cũng nói lời hay lẽ phải cả, đến giờ hơn 30 tuổi nghĩ lại vẫn thấy phải, nhưng nghe không được vào, bởi vì không đi chơi với nhau.

Lắm lúc, gần đây, muốn rủ ông già đi chơi, ông già toàn bảo, chỗ nào tao chả đi rồi, không dưới đất thì trên trời, chả có chỗ nào tao chưa từng ngồi hoặc bay qua. Cái chỗ mà mày bảo chứ gì, chỗ ấy có khe núi, thằng nào ngu bay trực thăng qua mà không biết lựa thì hẫng cái bụp, xong, tao lạ gì, tao nhặt xác nhiều thằng rơi máy bay ở những chỗ còn hẻo lánh hơn những chỗ chúng mày biết nhiều. Giờ tao chả muốn đi đâu cả. Thế còn nói làm gì! Bà già thì vẫn đi suốt, nhưng tuyệt đối không bao giờ đi chơi, chỉ đi chơi kết hợp công tác.

Lần gần nhất mà gia đình tôi, tức là ông bà già và tôi và thằng em, đi chơi cùng nhau, là biển Sầm Sơn, mãi từ hồi tôi mới học lớp 8. Sao ông già lại không muốn làm một chuyến chỉ cho tôi thấy những chỗ ông đi nhặt xác đồng đội rơi máy bay hoặc nhặt hài cốt lính Mỹ, những chuyến đi mà nhờ đó ông có tiền cho anh em tôi có thêm miếng thịt trong bữa cơm, chịu chả hiểu.

Bố mẹ tôi chỉ chăm chỉ cày cuốc, để có nhà cửa, mong nuôi các con ăn học thành tài, mong sao các con trở thành những thằng hoặc quyền cao chức trọng hoặc bằng cấp đầy mình nói ra những lời cao quý của các tiến sỹ giáo sư. Nhưng bố mẹ tôi đã thất vọng hoàn toàn, tới nay hai thằng con chỉ là hai thằng lởm khởm và nói chung là không có hy vọng gì cả. Nói như ông già của ông anh đồng hao tôi, thì “Bây giờ mày lớn rồi, mày phải chăm chút cho thế hệ sau của mày đi. Chứ như tao nhìn thế hệ sau của tao, tao thấy nản quá!”.

Nói thế để thấy rằng, nếu mình cứ yêu thương và nuôi dạy con cái, để sau này nó thành thằng này con kia, thì một là rất ít khả năng nó sẽ trở thành người như mình muốn, hai là vì cái muốn ấy mà mình bỏ phí khoảng thời gian tốt đẹp nhất của bố mẹ con cái, là khi lũ trẻ vẫn còn là lũ trẻ. Thế nên phải chơi với chúng.

***

Hôm rồi tôi phải ngồi câm như thóc nghe vợ giáo huấn. Vợ bảo, anh nói thì hay lắm, nhưng anh xem anh chơi và dạy cho con được những cái gì, vào lúc nào. Anh thì công việc, bạn bè, đá bóng, nhạc nhẽo… xong có lúc nào yên ổn ở nhà thì lại sách truyện hoặc chơi game. Em chẳng thấy con cái ảnh hưởng gì từ anh cả, anh có đi mấy ngày nó cũng chẳng nhắc anh.

Lúc đó tôi định  bảo là hồi tôi còn bé thì thích nhất là những lúc bố vắng nhà, thế mà giờ tuy bố chuối anh vẫn yêu bố. Nhưng lại thôi, thấy lý lẽ của mình phản cảm.

Anh chẳng dạy chúng nó chơi bóng đá, anh chẳng dạy chúng nó vẽ, anh chẳng dạy chúng nó học chữ… trong khi lúc nào anh cũng tuyên bố anh vẽ từ năm 2 tuổi, đọc sách từ năm 4 tuổi, đá bóng từ năm 6 tuổi, chơi đàn từ năm 12 tuổi… anh biết bổ quay, anh biết bắn súng cao su, anh biết đào hầm, anh biết trèo cây, anh biết đánh nhau và biết chạy, anh biết tự chữa vết thương, anh biết nói tiếng chó không con chó nào cắn anh bao giờ… vân vân… Nhưng em chẳng thấy anh dạy gì con anh cả.

Chả lẽ lại bảo là bố anh có dạy anh đâu, đấy là tự anh biết.

Rồi vợ lại bảo anh ích kỷ, anh chỉ biết anh thôi. Chả lẽ lại cãi là nếu mà anh làm được những điều em muốn, thì anh trở thành mẹ nó một thằng hoàn hảo, vãi đái. Ngày nó có 24 tiếng thôi.

Nhưng mà cũng không dám nói thế, bởi ông đã lấy vợ đẻ con ra rồi lại trót tuyên bố là với anh vợ con là nhất, thì ông phải tìm cách thôi. Biết làm sao được. Trong khi trong thâm tâm mình thì mình nghĩ, ảnh hưởng của người bố đến người con là nó theo một cách thức rất quái đản không thể nào mà đàn bà hiểu được. Một thằng bố hoàn hảo thì đến 99% là thằng con sẽ hoàn hảo theo một kiểu rất bỏ mẹ!

Một thằng bố mà hoàn hảo thì sẽ thành một cái cây cao lớn và bộ rễ của nó tản ra xung quanh tiết chất độc khiến cây khác không lớn được. Những cái cây con bên cạnh sẽ chỉ èo uột mà thôi. (Nhưng, vẫn chưa tệ bằng một bà mẹ hoàn hảo).

Đấy là tôi nghĩ thế chứ không thể bẻ gãy được lý luận của vợ.  Tôi có một người vợ tốt, và khi nàng nói, thì tôi cảm giác giống như khi mẹ tôi nói vậy, bao giờ cũng rất đúng không thể cãi được.

***

Và giải pháp của tôi là đưa bọn trẻ sống cùng cuộc sống của chúng tôi. Không chất kích thích tăng trưởng, không thuốc trừ sâu, không bao bì hoành tráng. Cho chúng nó sống đúng cái cuộc sống đang diễn ra mà thôi.

Mai chúng tôi lại rong ruổi trên đường, viết ra những kỷ niệm mới của chúng tôi. Ôi chao, cho đến lúc này, tôi đã quên hết những công việc, tiền bạc, những dự định, chỉ còn lại là tôi, người đàn bà của tôi, những đứa con của tôi. Chúng tôi ở bên nhau trên chặng đường dài. Và chúng tôi yêu nhau, tất cả những chuyện khác đều là vớ vẩn.

Tất cả mọi chuyện đều là vớ vẩn. Có đéo gì mà phải lăn tăn.

Advertisements

4 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. ivantung said, on November 28, 2012 at 2:58 pm

    Đi đi anh, lên đường thôi nào.

  2. october15 said, on December 11, 2012 at 11:26 am

    Reblogged this on October15's Blog and commented:
    Hehe..phải reblog bài này thôi, chuẩn men gu của mình quá rồi 😀

  3. october15 said, on December 11, 2012 at 11:26 am

    Em reblog này này nhé, thank anh!

  4. Mua Thu said, on December 12, 2012 at 1:05 am

    hay! thich nhat cai doan bi nghe nang day do va ly luan lung tung de cai lai, ma khong dam:)


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: