Teq's Blog

Một tiểu thuyết có thể bắt đầu thế nào

Posted in Linh tinh by Tequila on December 31, 2012

Dù đọc kha khá tiểu thuyết các thể loại, song như một vài lần đã trình bày, tôi chỉ thích tiểu thuyết ở dạng kể một câu chuyện. Tôi không ưa các tiểu thuyết phức tạp, đầy ý nghĩa, đầy triết lý… Nếu mà triết lý thì đọc hẳn sách triết cho vui. Tiểu thuyết hay vốn chỉ là một câu chuyện được kể hay. Nó là một cái gì lưng chừng giữa cuộc sống thực tế của chúng ta và những điều triết lý do những lão già vẽ ra và giao rảng. Nó bình dị và nó đặt ra những câu hỏi, thế thôi. Tiểu thuyết mà tôi thích chỉ là thế thôi.

Tất nhiên là tôi không viết được tiểu thuyết rồi, mặc dù thích đấy nhưng cho đến bây giờ thì chưa thể. Tôi thường viết dài và đôi bàn tay gõ phím thì nhanh vãi cả đái, chỉ chốc lát là đầy hai ba trang A4. Cỡ khoảng một tháng là tôi có thể phun ra một nghìn trang. Tuy vậy điều quan trọng là viết cái gì, tôi chả có gì để viết cả. Tôi đến giờ không có khả năng tưởng tượng ra một câu chuyện, khi mà cố gắng tưởng tượng thì nó trở nên ngu ngốc. 

Ấy thế nhưng ngay lúc này, tôi nghĩ có thể bắt đầu một tiểu thuyết được, nếu mà tôi muốn. Nếu mà tôi có thể coi chuyện viết lách giống như cài một hệ thống máy tính vậy, tức là đơn giản hóa kỳ vọng của mình, chỉ là kể một câu chuyện thôi, thì tôi có thể bắt đầu tiểu thuyết được.  Tất cả bắt đầu từ một câu lớn tiếng của vợ.

***

Bối cảnh để tôi thấy có thể viết tiểu thuyết, là thế này:

– Sáng tôi đi làm, buổi trưa thì đi nhậu. Rượu rất ngon và uống rất nhiều, nhưng mà tôi không say. Rồi tôi ngồi uống cafe với hai ông em đồng nghiệp, nghe chúng trình bày dài lê thê vấn đề của bọn chúng. Khi một thằng mệt quá ngủ một giấc thì thằng kia tiếp tục ngồi trình bày với tôi. Cuối giờ tôi trở lại văn phòng lo liệu tí việc của mình rồi về.

– Về tới nhà thì tôi mệt, buồn ngủ, thế là ngủ. Bên ngoài phòng ngủ thì vợ tôi phải cai quản 2 đứa con, 1 thằng cháu học lớp 9, và một thằng cháu 4 tuổi nữa (mà bố mẹ nó gửi lại do cả hai vợ chồng đều đi uống ở đâu về, ngất rồi). Thằng con 3 tuổi của tôi và thằng cháu 4 tuổi tạo thành một đôi chiến sỹ phá phách vãi chưởng. Còn bà giúp việc mới thì làm cái gì cũng khiến chúng tôi bực mình.

– 10h đêm tôi tỉnh dậy, ra ngoài xem phim cùng vợ con và các cháu. Mấy đứa nhỏ quậy tưng bừng. Vợ tôi cáu, còn tôi thì mới say rượu dậy nên không muốn làm cái gì cả kể cả việc dọa nạt bọn trẻ con. Rồi khi tôi từ chối vào phòng ru hai thằng giặc con ngủ, thì vợ tôi lớn tiếng với tôi. Tôi bực quá, bố mẹ tôi từ khi tôi 17 tuổi không còn quát tôi nữa bởi vì tôi sẽ phản ứng quyết liệt. Giờ lại vợ quát mình. Tôi mới quát lại “em có bị làm sao không đấy”, rất to. Thế là vợ im lặng rồi lùa bọn nhỏ vào phòng, chốt cửa lại. Tôi rất bực bội vì điều đó, bởi lẽ tôi đã trở về nhà và tôi muốn tình cảm với vợ chứ không phải là quát nhau. Tôi chẳng giận gì vợ cả, tôi hiểu cái bực bội của cô ấy, nhưng mà tôi cũng có bực bội của tôi.

– Khi vợ vào phòng chốt cửa rồi, tôi nằm ngoài, chịu thôi biết làm sao, dù cái cửa kia không chịu được quá một đá của tôi, rồi bắt đầu đếm đồ đạc của mình. Bật lửa đây rồi, chìa khóa xe đây rồi, điện thoại đây rồi, ví đây rồi. Hehe, đủ đồ rồi. Có lẽ là mình nên để lại cho vợ một dòng, kiểu như “anh đi 2 hôm rồi về”. Rồi tôi sẽ phóng tới đâu nhỉ, có lẽ là Tam Đảo hoặc Đồ Sơn. Tôi sẽ xách theo cây guitar Gibson, cái loa, bộ nguồn 110V dành cho loa. Rồi tôi sẽ dành 2 ngày, tắt điện thoại, ngồi im trong phòng khách sạn, tập đàn.

– Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy, một là mình đang suy nghĩ giống như hồi 15 tuổi muốn bỏ nhà ra đi, hai là đi thì tốt thôi nhưng mà mình lại không có laptop. Tất cả các bài luyện guitar của mình đều trên mạng, không có laptop thì làm sao được. Chả lẽ lấy macbook của vợ, bỏ nhà ra đi lại cầm macbook của vợ thì không hay rồi. Thôi, bỏ đi, bật máy tính chơi game vậy.

– Rồi tôi ngồi vào máy tính, check mail, thì nhận được mail của một người bạn.

Chuyện của người bạn thật phức tạp. Mà đó lại chẳng phải bạn thật đâu, không hề quen nhau, là một cô gái nào đó trên mạng. Vào tầm 6-7 năm trước, khi tôi còn bên Nga lợn, tôi và cô ấy có email qua lại với nhau. Tôi không biết gì về người thật của cô ấy, chỉ có địa chỉ email mà thôi. Bẵng đi. Cách đây tầm một tháng, bỗng cô ấy email lại cho tôi, do quá buồn chuyện gia đình và muốn email cho tôi là một người nào đó biết mà không biết, vì thế có thể nói mọi chuyện.

Chuyện của cô ấy, đơn giản là chuyện gia đình, chồng cô ấy có bồ. Tôi nghe chuyện và trả lời, đại loại là bảo em cứ suy nghĩ đơn giản đi, bọn đàn ông khốn nạn bỏ mẹ, thằng đéo nào chả mất dạy, em có bỏ thằng mất dạy này thì rồi lại gặp thằng mất dạy khác thôi. Qua lại tới mail hôm nay là mail thứ 14. Cô ấy kể rằng đêm qua cô ấy đã tới căn phòng trọ mà chồng thuê cho bồ, gặp chồng ở đấy. Cô tát vào mặt thằng chồng không biết là bao nhiêu phát. Rồi cô nhắn tin cho cô bồ, đại loại là đừng nên để mất tự trọng vì một thằng đàn ông.

Tôi viết trả lời cô. Anh cũng đang bực mình với vợ đây. Nếu mà mình không phải chỉ là bạn email, mà mình là bạn ngoài đời, nếu mà em xinh đẹp và em cũng thấy anh ok, thì rất có thể là mình sẽ đi cafe với nhau để chia sẻ câu chuyện buồn của em. Rồi một ngày mà em đau khổ bất cần, anh thì vừa mê gái lại vừa khốn kiếp, anh chắc chắn sẽ rủ em uống rượu với anh. Rồi rất có thể anh đủ khéo léo và mình sẽ ngủ với nhau. Rồi rất có thể câu chuyện sẽ không phải chỉ là một lần làm tình với nhau. Một câu chuyện mới lại bắt đầu. Khi đó anh sẽ đóng vai trò y như ông chồng em, còn em sẽ là cô bồ anh, còn vợ anh sẽ đóng vai trò là em bây giờ.

Tôi nói như vậy là để muốn cho cô ấy hiểu rằng đời sống cái gì cũng có thể diễn ra và ai nấy chỉ biết tới hoàn cảnh của mình và thông cảm với chính mình thôi. Thế rồi tôi bỗng thấy một câu chuyện hiện ra có thể viết thành tiểu thuyết.

Tiểu thuyết có thể như sau:

Rất nhiều năm sau này, tôi là một thằng già ngồi ở trên núi, uống rượu cùng mấy thằng già khác. Thằng già nhất tức thằng thân nhất với tôi, vừa chết hôm trước. Những thằng ngồi cùng mâm rượu tuy trẻ hơn tôi nhiều nhưng lúc đó cũng là những thằng già rồi. Chúng tôi nói về người mới chết và những chuyện xưa. Thế là được mấy chục trang nói về nhân vật tôi.

Rồi nhân vật vợ tôi. Vào buổi sáng đó, trong đám ma người bạn, có hoa phúng viếng từ vợ tôi. Vợ tôi bấy giờ cũng là một bà già. Nàng có thể đã lấy chồng khác nhưng thôi để khỏi phức tạp quá thì hãy để nàng cứ sống một mình thôi, thỉnh thoảng có các bạn tình, và chăm lo cho hai đứa con, khi ấy đã học tới đại học. Thằng con trai và đứa con gái đã quá lớn rồi, chúng đã lớn lên không có tôi, tuy nhiên bằng cách nào đó chúng vẫn bị ảnh hưởng bởi tôi. Năm nào chúng cũng lên núi ở với tôi hai tuần hoặc một tháng. Thằng con trai tôi đắt gái nhưng vẫn bị thất tình, còn đứa con gái tôi xinh đẹp và gặp nhiều thằng khốn nạn. Chỗ này có khi dài đến cả trăm trang.

Rồi nhân vật bồ của tôi. Nàng cũng đã là một bà già. Và để khỏi phức tạp thì nàng sau khi bỏ chồng cũng không lấy ông chồng nào mới. Nàng chỉ lanh quanh vậy, thỉnh thoảng lên núi với tôi một tháng, còn lại thì chăm lo cho 2 đứa con của nàng và 1 đứa con riêng của ông chồng nàng.

Chồng của bồ tôi, nhiều năm trước rơi vào một câu chuyện tình ái phức tạp, cũng chỉ vì vừa thương gái lại vừa ngu không kiểm soát được đời sống của mình mà thôi. Tầm thường như mọi người đàn ông khác, đen mà rơi vào éo le. Tình cờ tháng trước tôi gặp hắn ở Phú Quốc, trong một bar trên bờ biển. Hai thằng cô đơn ngồi uống rượu ngắm mông nhưng mà già rồi chả có vẹo gì, chỉ ngồi uống rượu rồi nhẩn nha nói chuyện với nhau thôi. Chúng tôi đầu tiên nói về một quán rượu ở Luang Prabang mà hai thằng cùng biết. Rồi thằng kia kể rằng năm xưa có một ngày vợ hắn đã làm tình với hắn ở phòng khách sạn Luang Prabang, nơi mà hắn và bồ hắn từng làm tình với nhau chính tại phòng đó. Cửa sổ phòng có cây hoa gì đấy đặc trưng mà muốn nói tên thì sẽ phải google. A hóa ra thằng già này là chồng của bồ mình hồi xưa, cái thằng phò, tôi biết thế nhưng mà không nói cho thằng ấy biết, kệ mẹ nó chứ.

Còn thằng chồng của bổ tôi, hắn nhận ra tôi ngay từ đầu, nhưng hắn cũng kệ mẹ, chuyện đã xưa quá rồi. Bây giờ hắn cũng là một thằng già cô đơn, con giai hắn, tức là con riêng của hắn với bồ hắn, thì đã lớn lên cùng với bồ tôi. Hai cha con hắn nửa năm trước đã ngồi uống rượu say với nhau ở Sài Gòn, sau rất nhiều năm. Khi sáng sau hết say, thì chẳng còn ai muốn nói với ai câu nào nữa. Chuyện đã quá nặng nề quá khứ, tốt nhất nên khép lại và tương lai cũng chỉ khép lại vậy thôi.

Rồi nhân vật bồ của thằng chồng bồ tôi. Vốn nàng là vợ của bạn thân thằng chồng của bồ tôi. Cái thằng đó rất khốn nạn. Vì thế nên thằng chồng bồ tôi mới thương nàng, ban đầu là giúp đỡ chia sẻ sau là thành bồ bịch. Và nhân vật bồ của thằng chồng bồ tôi thì không có mặt trong tiểu thuyết, cô ấy chỉ hiện ra trong những ký ức của các nhân vật khác, có thể là các email…

Kết của tiếu thuyết sẽ là gì. Chẳng là thế nào cả, chẳng giải quyết vấn đề gì cả. Đơn giản là sau khi đám ma người bạn xong, thì tôi bỗng buồn chán, và tôi gọi cho thằng chồng của bồ. Chúng tôi gom khoản tiền tiết kiệm mà hai thằng có, rồi đi Cuba, hoặc Brasil, ngắm những bãi biển đầy mông, già rồi chỉ nhìn vậy thôi, lại uống rượu tiếp. Rồi chúng tôi viết thư cho những người vợ và những cô bồ của mình, cho cả những đứa con. Những mong mọi người có thể hiểu rằng, thực tình chúng tôi chỉ là những thằng đàn ông yếu đuối và bậy bạ, quả thực không đủ trình độ để sống trên đời này theo những hình mẫu mà mọi người dựng ra. Chúng tôi chỉ đối phó với cuộc sống và yêu những người đàn bà mà thôi.

Rồi chúng tôi thấy là những bức thư này có gửi đi cũng không thể lấy lại điều gì cả. Chúng tôi gói nó vào một cái phong bì to, buộc dây thật chặt, bỏ vào đó mấy tờ 100$, rồi cho một lão già chơi guitar góc đường. Kệ mẹ cho lão già đó làm gì thì làm với những bức thư tiếng Việt mà lão đéo thể đọc được.

Trước khi đưa phong bì cho lão già kia, thì tôi và thằng chồng của bồ tôi cùng chơi guitar với lão, chơi một bản tình ca xưa cũ, như là bài Have I told you lately that I love you.

Ặc, đó có thể là một tiểu thuyết hay đấy!

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Mai Phương said, on December 31, 2012 at 2:37 am

    đến đoạn “have I told you lately..” bắt đầu thấy hay thì hết chuyện.

  2. Tequila said, on December 31, 2012 at 2:38 am

    Đó là đoạn bắt đầu mà người yêu.

  3. Ivan Tùng said, on December 31, 2012 at 11:35 am

    Đàn ông toàn bọn khốn nạn. Nhưng ít nhất là khốn nạn như thế mới giống đàn ông.

  4. sonata said, on December 31, 2012 at 3:08 pm

    nhất thiết phải có vợ mắng và ghi ta

  5. Mua Thu said, on January 4, 2013 at 5:35 am

    viet lung tung lang tang the nay ma lai hay hon tieu thuyet Ted a.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: