Teq's Blog

Hà Nội tháng 2/2013

Posted in Linh tinh, Những con đường by Tequila on February 20, 2013

Hôm nay trời mưa phùn lâm thâm, là cái tiết trời đáng chán nhất của Hà Nội trong năm, buổi trưa chúng tôi ngồi ăn trưa uống bia ở Lê Phụng Hiểu. Tôi, và hai thằng bạn cứt từ nhỏ, thêm khách mời là một cô bạn gái cùng lớp cấp ba, ngồi uống bia và giết quãng thời gian buổi trưa, lẹm một ít vào giờ chiều, tự biết rằng trưa uống thế này thì chiều chẳng làm được việc gì mấy. Nhưng cơ bản là cũng không có gì để làm cả. Ba thằng vốn là và vẫn là những thằng con bò, rất chăm cày ruộng, thỉnh thoảng sướng lên thì kêu “bò…o…o” một cái rồi lại cày. Mỗi tội những ngày đầu năm lười biếng vì phải lười biếng, chậm lại bởi không biết đi nhanh thì đi đâu. Thôi thì nói chuyện lẩm cẩm, hết chuyện gái gú sang chuyện kiếm ăn, hết chuyện kiếm ăn sang chuyện lịch sử, hết chuyện lịch sử sang chuyện xe đạp, hết chuyện xe đạp sang chuyện cúng lễ bói toán, hết cúng lễ bói toán lại sang xe đạp.

Tôi bảo thằng bạn, là thằng Welcome to the hell, thằng có sứ mệnh bắt tôi chơi những thứ tốn tiền, rằng, nếu mày tự nhiên giờ lại muốn tin vào cúng lễ bói toán, thì tốt nhất nên nghiên cứu nó ở một mức độ nào đó, để biết cái gì là cái gì, như là cách mày nghiên cứu xe đạp vậy. Nó gật gù, uống thêm đôi cốc bia, rồi gần như ép buộc tôi phải đồng ý mua cái xe đạp của nó, với giá 2 triệu trả sau, bởi nếu không đồng ý thì sẽ không bao giờ có cơ hội mua được của nó rẻ như vậy, ngày hôm nay nó đang chán và muốn đổi xe đạp. Thế là tôi có cái xe đạp, mấy bữa nữa sẽ lấy về, quẳng lên thùng xe, đi làm thì gửi xe vào bãi rồi xách xe đạp xuống, đạp tới văn phòng. Tóm lại là một cái xe đạp. Xe đạp, máy ảnh, dàn âm thanh, Xbox,… đó là những thứ mà nó đã và sẽ rất rất kiên trì thuyết phục tôi.  Cho dù tôi đã bảo là, bố đéo có tiền. Chả sao, cuộc sống cơ bản là buồn tẻ, nếu không có những trò vớ vẩn vậy.

Khủng hoảng kinh tế đã ngấm sâu đến tận những thằng làm công ăn lương hoặc doanh nghiệp nhỏ xíu như chúng tôi. Ngày tháng thì vẫn cứ trôi và bọn trẻ thì ngày nào cũng cười đùa hoặc khóc quấy.

***

Khi tám giờ sáng tôi tỉnh giấc, bò dậy, tìm kem đánh răng, rồi ra ngoài trời, tưởng như mình không cần thiết phải đi đâu nữa. Tôi ra ngoài trời lúc 8h sáng, mù mịt sương mù dưới thung lũng, mây bay ở dưới chân mình. Tôi ngồi trên mấy hòn đá trước nhà, hút một điếu thuốc, khói thuốc ngọt lịm. Rồi tôi ra sau nhà, rút cái ống nước mút chụt chụt để đánh răng. Sau đó tôi vào nhà lấy một cuộn giấy, rồi lọ mọ xuống khe nước bên hông nhà, cách một con đường đất, tôi đi tận sâu xuống dưới, lại châm một điếu thuốc, rồi ngồi xuống, nôm na gọi là ngồi ị, khe nước chảy róc rách, bên trên đầu tôi khuất qua tán cây có đôi ba chiếc xe máy chạy qua, đôi ba tiếng người nói. Rồi xong xuôi, tôi leo trở lại lên nhà, con lợn sề với đàn con bảy tám đứa của nó nghiễm nhiên nằm chềnh ềnh ngay cạnh cửa. Con lợn ngó tôi một cái, rồi đạp đạp cái chân sau bên phải, kêu một tiếng “ụt”. Lúc này thì mây đã tan và nắng vàng rực rỡ.

Sống ở trong bản, đồng hồ quay nhanh như ăn cướp, thoắt cái đã đến trưa, thoắt cái mặt trời đã qua núi. Một cuộc sống đơn giản và thanh bình, chả có việc gì để làm cả, ngoài uống rượu. Uống rượu cũng không có nhiều chuyện để nói, chả có  lịch sử văn hóa gái gú điện thoại xe cộ gì cả, râm ran đôi câu rồi lại lắng xuống, lại phải làm thêm một chén, thế nên nhanh say. Cuộc đời cũng trôi nhanh theo cách như vậy.

Nó giống như một câu chuyện ngụ ngôn, rằng có anh tỉ phú đi nghỉ mát, thấy có thằng trai tráng nằm gác chân trên bãi biển. Anh tỉ phú bảo, sao mày lười thế, không chịu lao động. Thằng trai bảo lao động để làm gì. Anh tỉ phú bảo, lao động rồi mày sẽ có tiền, rồi mày sẽ có nhiều thứ, rồi mày sẽ đi du lịch nghỉ ngơi và hưởng thụ. Thằng trai bảo, bố mày đang hưởng thụ đây còn gì nữa.

Tôi bắt đầu nghi hoặc. Chúng tôi bày ra một công việc và đang lọ mọ làm nó, những mong sẽ gây dựng ra được cái gì tốt hơn cho những người ở đây. Song ở đây vài ngày, ngủ với gió thổi vù vù, sáng ra đi ị dưới suối, người ngợm bẩn thỉu chả cần tắm làm gì, nghiêng đầu sang vai thấy toàn mùi khói, thì tôi lại nghĩ chính tôi đang được những người này nâng đỡ. Trong cuộc sống của họ có sự thanh nhàn. Dù là cái nghèo làm ra cái thanh nhàn ấy, nhưng sự thanh nhàn khiến cho người ta biết chắc ngày mai, ngày mai cũng sẽ nghèo như ngày hôm nay, vậy chẳng cần gì bon chen, chẳng cần gì phấn đấu, chẳng cần gì toan tính. Bố, con, anh, em, vợ, chồng… cứ thế mà sống trong vai trò của mình. Cũng như từ khi tôi nhận thấy mình là một thằng không thể thành người, tôi bỗng thấy yên tâm với đạo đức của mình vậy.

Những ông bạn H’mong làm cho tôi thấy rằng cần phải từ chối những điều leng keng. Sống, là sao để có cơm ăn và có tiền uống rượu, hễ có rượu là vui mẹ rồi.

Vợ tôi đi chợ ngoài Sapa, lúc về kêu một ông xe ôm H’mong. Trong lúc đi đường, ông H’mong khoe là đã từng đến Hà Nội rồi đấy. Vợ tôi hỏi đến Hà Nội anh đi đâu, có đi Hồ Gươm không. Ông H’mong bảo, có, ở Hồ Gươm có cái ao to thế nhỉ!

Đó, Hồ Gươm với Lê Lợi trả kiếm, với Đền Ngọc Sơn cầu Thê Húc, với Chùa Báo Ân đã mất, với Nhà Thờ nhìn xuống hồ qua những ngọn cây,… tóm lại là một cái ao to nhỉ. Chỉ đơn giản có thế thôi. Tôi đã tự đặt mình ở trên cao, định mang nhiều giá trị tới những người anh em H’mong của mình, nhưng cuối cùng cái ao thì là cái ao, câu chuyện mà anh em đang làm là kiếm thêm tiền uống rượu. Vứt mẹ đi những điều phù phiếm. Có lẽ các bạn trong bản của tôi cần nhất ở tôi là, làm một thằng đàn ông đàng hoàng giữa bọn họ. Uống rượu thì uống cho nó cạn, say thì đi về. Họ làm tôi muốn mình phải mạnh mẽ và giản dị hơn. Như anh Dinh nhà trên Đồng Dù, mặt mũi ngô nghê, nhìn già câng mà lại như trẻ con, lúc nào cũng bẽn lẽn, thế mà là nhà vô địch môn bắn nỏ. Rất là lợi hại.

Tôi cầm con dao trên tay, dao này chặt gỗ như gọt bút chì, chặt gà thì pặc pặc, chọc tiết lợn thì phát một, mà xiên nhau thì nhất chiêu tất sát. Tôi chặt một thanh tre, chặt mãi không đứt, trong khi lúc nãy nhìn thằng Sở chặt cây tre và chẻ ra làm 6 thanh thấy nhẹ nhàng như chẻ dưa chuột. Nhưng hội đấy cũng sung sướng ngồi sau thùng xe của tôi, qua khúc cua vãi đái vắt tay áo dốc 45 độ, thằng nào cũng cười hihi.

Cái thung lũng nhỏ nghèo nàn này, người ta có thể sống cả một đời. Tôi bắt đầu nghĩ rằng, cái người đàn ông mà mình muốn trở thành, chính là một người biết sử dụng dao, biết bắn nỏ, biết đốt lửa, và mổ thịt lợn khi có bạn tới nhà. Chả phải như những gì tôi nghĩ về mình xưa nay.

***

Hà Nội tháng 2/2013, cũng như những ngày này năm trước, cơ bản không có gì thay đổi và tôi đã thêm một tuổi.

Ngày cuối cùng trước khi hết kỳ nghỉ tết, khi đã về nhà, tối tôi ru con ngủ, gần 11h mới phóng xe đi, sang nhà bạn Kỳ uống rượu. Chuyện ít, uống cũng ít, nhạc thì nghe nhiều, cuộc vui lấp lánh. Thằng 34, thằng 33, thằng 30, chưa thằng nào thành đàn ông cả. Nếu không nói những chuyện quá khứ khi trẻ con, thì cũng nói những chuyện tương lai khi già cả, hoặc nói những thứ chả liên quan đến mình. Chúng tôi đã quá tuổi băm mà chưa thằng nào trở thành thằng đàn ông mà mình muốn trở thành, hoặc có thể khi trở thành rồi thì thằng đàn ông ấy quá tệ và chúng tôi lại muốn là một thằng đàn ông khác. Tất cả chỉ là những ước mơ đã tan vỡ hoặc những ước mơ đang xây dựng, chả có cái nào vững chắc của ngày hôm nay tháng hai năm 2013 cả. Mở facebook ra, lướt những status và comment, cố gắng định vị mình đang ở chỗ nào, đóng facebook lại rối bời với những vợ con tiền bạc.

Trong khi, một thằng H’mong trong bản, sinh ra nó đã là thằng đàn ông mẹ nó rồi. Ngày mai của nó, nó nắm chắc như nắm con dao nhọn hoắt đen trũi của nó.

Thằng nào sướng hơn thằng nào, cuộc sống nào thì đúng hơn và tốt hơn, chắc chắn là không có câu trả lời. Bọn H’mong thì thèm được như tôi còn tôi lại thèm được như họ, cái đó là thường. Nhưng có một điểm khác biệt rất rõ, là trên đầu một thằng H’mong, chỉ có cha mẹ họ mà thôi. Một thằng ôn con mới có mười tuổi đầu, tôi đã thấy nó là một thằng đàn ông rồi. Trong khi chúng tôi, đã hơn ba mươi tuổi, tự trong thâm tâm không có gì vững chãi.

Vì thế cho nên bọn đàn bà, từ mẹ, từ vợ, từ bạn gái, người tình, chẳng ai có thể tin cậy vào chúng tôi, như một người đàn bà H’mong ngồi bên thềm nhà thêu một tấm hoa văn cổ áo cho người đàn ông của mình.

Advertisements

8 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. vitbeou said, on February 20, 2013 at 2:06 am

    Bữa em nghe trên TV tuyên truyền rầm rộ về bản nào đấy (em quên mất tên rồi) ở vùng cao được khuyến khích ăn chung Tết với người Việt, tự dưng buồn buồn.
    Chả hiểu thế quái nào, “bọn người Kinh” lại tự cho mình là hay, phải khuyến khích “người dân tộc” ăn Tết chung thì mới chịu cơ. Nhưng mà “bọn người Kinh” lại quên rằng chính bản thân mình ra rả cái gọi là “giữ gìn bản sắc”. Nghe chối không chịu được.

    Comment chẳng liên quan mấy đến bài viết của anh, cơ mà bài anh viết em thấy thấm. Chỉ nghĩ đến vụ trên mà ức.

    Cuối cùng đúng là chẳng biết sống cuối cùng mục đích là gì. Cảm giác cái gì cũng có vẻ hơi phù phiếm cả…

  2. ivantung said, on February 20, 2013 at 2:07 am

    Chúc bác ngủ ngon.
    Ở với người H’mong lâu thêm chút nữa, có lẽ bác sẽ nghĩ khác.
    Cuộc đời ai cũng có khó khăn, bác hãy nắm chặt con dao của mình mà đối diện với khó khăn của mình.
    Vứt hết những điều phù phiếm đi.

    • Tequila said, on February 26, 2013 at 10:58 pm

      Thanks mr Ivantung,

      Hình như có chút hiểu sai nào đó, hiện nay về cơ bản là tôi không có khó khăn gì đáng kể để phải gồng lên đối diện. Về chi tiết thì cũng có đôi ba bốn năm sáu điều khó khăn nhưng chúng là những thứ mà cuộc sống cơm áo gạo tiền hễ giải quyết xong đám này thì sẽ mọc ra đám khác.

      Về người H’mong, hình như bác có nhiều kinh nghiệm. Nếu có thể thì xin chia sẻ để có gì tôi có thể lường trước. Tôi nghĩ tập hợp người H’mong có vẻ hơi rộng, ở trong phạm vi của mình tôi chỉ nhắc đến mấy gia đình gần gũi với tôi mà thôi.

      • ivantung said, on March 6, 2013 at 1:11 am

        Em có một thời gian cắm bản, mang giống ngô cao sản lên và làm đường giúp bà con người Mông ở Đồng Hỷ, Thái Nguyên. Không biết có giống người H’Mong ở Lào Cai không? Những người H’mong ở Thái Nguyên đã ngập trong rượu ngô hết cả, họ chỉ cần bắt được người vợ, và vợ sẽ lên rẫy, tra bắp, đẻ con, họ ở nhà trông con, uống rượu, và thỉnh thoảng tra bắp, thịt gà. Sự phóng khoáng và chân tình thì có nhưng là bên chén rượu, còn sức lực cầm con dao chắc không còn đủ nữa. Mong là những gia đình gần gũi của bác sẽ tránh xa rượu ngô một chút.

  3. HIEP said, on February 20, 2013 at 9:40 am

    “Từ khi 8h sáng …” đến cuối có thể in vào tuyển tập sau này của cậu. Hay hơn các loạt lâu nay. Trước Tết in hôm tớ cũng cầm rìu phang vào cái thủ lợn, rồi cầm 1 con dao Mông xịn pha thịt, thế mà cũng mất đến nửa tiếng k xong còn bị chủ nhà kêu. Nhưng m rất khoái, cảm giác được trở về với cái gì đó mà cậu đã loáng thoáng định nghĩa được đôi chút trong bài này. Đôi khi t thik tu nước rau ở trong nồi hơn trong bát, thik nhắm thịt bò trên thớt hơn trong đĩa, cắn ớt quả hơn ớt thái lát, nốc rượu vãi ra cằm hơn nhấp từ tốn, … âu chắc là cái đòi hỏi được trở về. Chúc cậu và gia đình năm mới bình thản, cạn!

    • Tequila said, on February 26, 2013 at 11:03 pm

      Cảm ơn cậu vẫn theo dõi thói quen viết lách của mình. Thật sự là rất nhiều lúc mình ước gì có được bộ óc của cậu. Nhưng thôi không có thì bèn chịu, thỉnh thoảng gặp nhau bốc phét và nghe cậu trình bày, mình tiếp tục cảm thấy ok để duy trì những gì xưa nay mình vẫn theo đuổi.

  4. Thu said, on February 21, 2013 at 12:01 pm

    e cũng nhiều lần rơi vào trạng thái như a, một dạng kiểu như hoang mang ko biết mình sống vì cái gì? Cuộc sống ở quê mình như cô mình, chú mình có sung sướng hơn mình không? Một hôm đang hoang mang như thế và nghe 1 bác già phát biểu xanh rờn bên tai “Về quê thì thích chứ ở thế đéo nào được”!!!

  5. Aphrodite said, on May 14, 2014 at 11:58 pm

    Không thấy nút like đâu nên mình comment vào đây là mình like.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: