Teq's Blog

Lưng đèo sẽ mưa hay sẽ nắng

Posted in Linh tinh by Tequila on April 18, 2013

Ngày mai tôi sẽ đi Hà Giang, bây giờ thì đã hít thở bằng không khí của nó rồi. Ôi mẹ kiếp, đừng nói là hồi hộp đến không ngủ được nhé.

***

Hà Giang 2008 là chuyến phượt đầu tiên của tôi. (Tôi ghét cái từ “phượt” nhưng rồi cũng phải dùng vì nó phổ biến quá rồi và cũng không có từ khác thay thế). Trước đó tôi cũng đi lanh quanh lanh quanh nhưng mà đó là lần đầu tiên nhảy lên một cái xe máy và đi đường dài. Khi ấy vợ bảo, anh phải chuẩn bị cho kỹ càng và đi cẩn thận, bọn nó (tức mấy thằng bạn vợ) đi suốt rồi anh cố gắng mà theo. Tôi bực và tự ái tới tận gót chân nhưng cũng phải im lặng.

Chuyến đó, trong tiết trời mưa gió lạnh giá kỷ lục của mùa đông 2008, chúng tôi phi vào cung đường Du Già – Mậu Duệ. Đường bùn lầy nhão nhoét cả gang tay, xấu thôi rồi. Chúng tôi cưỡi những con xe wave mất hai ngày để vượt qua chặng đường 80km. Vượt qua chặng đó, bọn nó (tức mấy thằng bạn vợ) xòe mỗi thằng không dưới mười phát , người ngợm bẩn thỉu mặt mũi ngẫn ngờ. Chặng đường xấu kinh tởm đã qua, tôi bảo vợ “em thấy không, bọn nó xòe liên tục mà anh chưa xòe phát nào, anh biết đi xe máy đấy”, nói dứt lời thì xòe phát đầu tiên ngay trên đoạn đường đẹp, mà xòe đường đẹp thì đau hơn xòe đường bùn. Dựng xe dậy, xin lỗi vợ, phát hiện thấy hai tay mình run run vì quá sức ở nẻo đường bùn đất, rồi đi. Nửa cây số sau lại xòe, phải ngồi nghỉ một hồi mới dám đi tiếp. Thế nhưng từ đó vợ không vác bọn nó ra để làm gương cho mình nữa.

Sau chuyến đi Hà Giang năm ấy và một vài chuyến sau, tôi đã xây dựng được thương hiệu của một tay lái cứng và trâu chó.  Tôi dám vỗ ngực tự bảo là bọn phượt hay chém gió trên các loại diễn đàn, nếu gặp tôi đa phần mất điện. Tất nhiên không dám so sánh với các bác “phượt thủ” chuyên nghiệp lâu năm, bởi vì các bác nhiều thời gian được đi nhiều quá. Em chỉ biết là em xe nào cũng chạy được, côn số ngon phò như nhau, đường xấu đường đẹp không thành vấn đề, chạy ngày hay chạy đêm cân hết, đủ sức chạy từ sáng đến khuya liên tục vài ngày trong mọi thời tiết. Và chạy cẩn trọng tập trung không đú. Thế là ngon mẹ nó rồi.

***

Lần thứ hai đi Hà Giang, tiết trời nắng ráo tuyệt đẹp. Tôi trót quảng cáo với mấy thằng em là chặng Du Già – Mậu Duệ khó đi, hấp dẫn lắm. Nào ngờ ngày nắng trời khô, đi đường ấy chẳng khác nào đi đường Bà Triệu, vèo cái đã qua, chẳng bù cho lần trước khốn khổ phải dựng lều ngủ đêm giữa đường. Quảng cáo có cái di tích thành cổ, ngon lắm, khi cùng mấy thằng em đến lại chỗ ấy, thì đã thấy một nếp nhà cấp bốn dựng sát vào tường thành, dây phơi chăng qua đường, đồ chị em treo tá lả, chán kinh.

Lần này đi sẽ chẳng thèm qua cái đường Du Già – Mậu Duệ ấy nữa, cứ đi quốc lộ dạo mát thôi. Cũng phải tranh thủ đi, kẻo anh chị em quan chức Hà Giang bắt đầu vẽ ra quy hoạch du lịch Hà Giang tầm nhìn 2030 rồi. Hễ các anh chị ấy phóng tầm nhìn tới đâu là chúng ta nên tự biết đi chỗ khác chơi. Hôm trước đọc báo thấy các anh chị bảo sẽ xây Casino trên cao nguyên đá Đồng Văn, xong thấy không ổn lắm các anh chị bảo sẽ làm công viên có cầu trượt đu quay. Mà chỗ nào đẹp nhất chỗ ấy lắp đu quay là chuẩn. Tầm nhìn của các anh chị, loại như em chỉ biết khâm phục mà thôi. Rồi đây các anh chị, với tầm nhìn vãi đái của mình, chắc sẽ xây dựng thế nào đó để mặc cái áo con cho núi đôi Quản Bạ, chứ để thiên nhiên như này e rằng sexy quá không hợp thuần phong mỹ tục.

Có chút liên quan là năm ngoái em được đọc là các anh chị ở Lào Cai đã phóng quả tầm mắt 203o lên khắp địa bàn, và định làm quả cáp treo lên đỉnh Fansipan. Quá chuẩn! Nóc nhà Đông Dương là của mọi người, không phải của bọn trẻ trâu cậy sức trèo lên, phải làm cáp treo để ông già bà cả cũng lên được sau 30 phút. Sau đó cái đỉnh Fans hiện trạng thật là vớ vẩn chả có gì, các anh chị sẽ cho làm cái miếu, thờ Mẫu Thượng Ngàn chẳng hạn, thắp hương nghi ngút. Dưới chân dốc sát đỉnh Fans, chỗ ấy bằng phẳng, có thể làm quán bia nhậu thịt rừng cho anh em.

Tầm mắt các anh chị phóng tới đâu, bọn em run bắn tới đấy.

***

Bốc phét thế thôi, đi ngủ mai còn đi.

Tôi cứ băn khoăn một cái thế này. Nửa thì muốn núi nguyên là núi, người bản địa nguyên là người bản địa, với những nếp nhà sàn, nhà tường trình, nhà H’mong, bếp lửa khói bay, con người thuần hậu, tay dao tay nỏ, đi Minsk cho đúng chất chứ đừng đi Win tàu. Nửa lại nghĩ chả lẽ mình cứ muốn họ nghèo vậy, khổ vậy, để mình đến chụp dăm ba tấm ảnh, nói dăm ba câu chuyện thăm hỏi rởm đời, rồi về post facebook mở smartphone bốc phét với bạn bè về sự trải nghiệm, cảm thấy mình như ở cõi trên so với đồng bào rừng núi.

Tôi yêu những bếp lửa những chén rượu nồng những miếng thịt trâu gác bếp những chị phụ nữ cười mềm mại đun nước cho chúng tôi nấu mì ăn tạm giữa đường. Nhưng tôi chỉ đi chơi ba năm ngày, rồi lại về ăn cơm vợ nấu sạch sẽ trên bếp ga, uống bia với đá trong tủ lạnh, con cái tôi chăn ấm nệm êm, đi học bị cô giáo mắng một cái đã điên tiết muốn đến đập bàn hiệu trưởng, tiền bia uống một năm đủ vận hành cả một gia đình ba thế hệ trên núi. Ở đây có một sự ác độc, rởm rít, bốc mùi, đáng phải lấy làm xấu hổ.

Đã lâu rồi tôi từ chối ngắm nhìn những bức ảnh chụp những ông bà già nhăn nheo trên núi, những đứa trẻ mắt to tròn đẹp đẽ vãi cả đái mà chứa đựng cả một tương lai nghèo khổ thất học ngập trong rượu hoặc bạo lực gia đình. Tôi cũng từ chối đọc những chương trình từ thiện, tham gia thì đương nhiên không.

Đó là cái mà anh Chư đêm uống rượu trên lưng chừng Fans, bên đống lửa, cứ nói mãi với tôi, mà dịch ra tiếng Việt trôi chảy thì là “Anh cần đéo chú giúp anh tiền bạc, anh chỉ cần chú uống rượu với anh cho vui, và dạy anh cách tính toán”. Đêm đó anh chốt là sẽ bán đất cho tôi, trả góp. Sau, tôi trả được một phần thì anh sợ hãi bảo là từ từ đã, bao nhiêu tiền cô chú đưa anh tiêu hết mẹ, nhanh quá, chú tính lại thế nào giúp anh đi. Thôi thì đời còn dài, rượu còn uống nhiều, em cũng ngu biết đéo gì mấy, từ từ anh em tính.

Chỉ mong gì các anh chị lãnh đạo bé bé ở huyện ở xã, mỗi người mỗi ngày dành ra 30 phút để nghĩ và làm cho người dân, 7 giờ 30 phút còn lại để đấu đá quyền lợi và ngáp ruồi, sự thể hẳn sẽ khác đi một cách không tưởng tượng nổi. Mong ước đó có vẻ là lãng mạn hơn cả thằng Romeo con Juliet.

Chuyến đi ngày mai của tôi lên Hà Giang lại sẽ là một niềm vui phấn khích trước cảnh đẹp và những cảm xúc rởm rít, mà tôi có thể bôi đầy vài trang màn hình, nhưng tôi đã thấy trước cái mùi của nó rồi.

***

Trưa nay ăn trưa với bạn Kỳ, nói những chuyện vợ chồng con cái nhân dịp bạn sắp lấy vợ, rồi bạn sẽ đẻ con. Tôi bảo rằng không gian này đã tan vỡ một cách quá thể đáng rồi. Hồi trước còn trẻ trâu tao muốn sống làm một người tử tế, và tao 18 tuổi đã định nghĩa khá rõ, nhưng giờ tao cũng đéo hiểu thế nào là một thằng tử tế. Tao có tử tế hay không tao cũng đéo biết. Và tao thấy việc dạy dỗ cho thằng con trai, đứa con gái, của tao, thành những người tử tế, là quá sức của tao.

Tôi cũng nói rằng, ở những nước IQ cao, thì bố mẹ mặc dầu thế nào, trẻ con vẫn được hưởng một nền giáo dục tử tế cho tới năm 14 – 15 tuổi. Bố mẹ có thể tin cậy giao phó cho xã hội việc đó, nền giáo dục sẽ đưa đến cho đứa trẻ những chuẩn mực cần thiết và chúng hiểu. Sau đó chúng có thể tự do lựa chọn trở thành giáo sư bác sỹ công nhân ông chủ chính trị gia anh quét rác, hay là một con cave nghiện rạc, một thằng hiếp dâm giết người hàng loạt… Còn ở nơi này của chúng ta? Tôi nhìn các con tôi với những đôi mắt to tròn diễm lệ long lanh vãi cứt, tôi xót thương chúng mà không thể tin ai từ ông bà cho tới cô giáo và những người chúng gặp ngoài đường, chỉ có thể là tôi và vợ tôi gắng dậy chúng, trên một nền tảng là tôi thì dốt nát và quan trọng nhất là tôi đéo biết mình có tử tế hay không. Tôi thật sự đéo biết các ông ạ, và tôi nhiều lúc không dám mắng các con mình khi chúng hư.

Đề tài này hardcore quá chắc dành tiếp cho lúc khác.

***

Giờ đi ngủ để chiều mai sức khỏe tốt đi Hà Giang.

Advertisements

6 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. ivan Tung said, on April 18, 2013 at 6:05 am

    Chúc anh đi vui vẻ. Sợ nhất trong blog của anh là ngày mai mấy cái bài lại biến mất như chưa từng có.

    • Tequila said, on April 18, 2013 at 7:59 am

      Cảm ơn ivantung!

  2. vitbeou said, on April 18, 2013 at 11:43 am

    em cũng không thích từ “phượt” lắm, có người giải thích cho em từ đó xuất phát như thế nào, và thật tình không tốt đẹp mấy, tất nhiên bây giờ thì nó là một từ phổ biến và cũng không có gì xấu.
    Em thấy từ “đi bụi” hay hơn và luôn cố gắng dùng từ đấy. 🙂
    Anh đi vui. Em cũng sợ giống bạn ivan Tung ở trên. 🙂

  3. ivantung said, on April 19, 2013 at 7:53 am

    Thực ra em cũng thích đi đây đó bằng xe máy, và cũng đi qua, đi thạo các loại côn số, ga dưới 250cc. Nhưng đã đi xe máy thì không nói trước được hay dở, anh cứ đi cẩn thận thì hơn. Hôm qua từ Tây Ninh về, em thấy một lão có phi xe máy từ bên này đường sang bên kia đường cũng ngã. Nên anh đừng chủ quan với tay lái nhé.

  4. Henry said, on April 19, 2013 at 9:46 am

    Mình cũng chỉ mới leo Fans chứ chưa đi cung Đông Bắc Tây bắc làn nào. Bị hụt cũng 2 lần rồi, có lẽ cuối năm này làm 1 chuyến thôi…

  5. NL said, on April 24, 2013 at 3:06 pm

    Chào bạn teq, tôi cũng cực kì ghét từ phượt, một là nghe nó ẻo lả, rẻ rúng dâm tục (nghe như lượt phượt, phịch+vượt,từ tượng thanh tượng hình của việc đi ị) và nó xuất phát từ miền Bắc. Bạn hoàn toàn có thể dùng từ đi, du lịch; đó là những từ có cả trăm năm nay và dùng để chỉ chính xác cái từ phượt mà người ta mới chế ra.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: