Teq's Blog

Trên đường 25/6/2013

Posted in Những con đường by Tequila on June 26, 2013

Mk, máy tính lại đòi tiền rồi, về tới nhà bật đi bật lại mãi mới lên.

Chặng đường Lào Cai – Yên Bái vẫn thật tệ hại. Vẫn là phải mất 5 tiếng để đi từ Sapa về tới Yên Bái, một tiếng ăn tối, rồi ba tiếng chạy tiếp. Tổng cộng là 9 tiếng cho một chặng đường chưa 400km. Đấy là chạy rất chăm chú và mượt, chạy nhanh hơn nữa thành ra đua xe hoặc làm mồi cho các chú công an. Đấy là chưa kể chặng đi, gặp quả tắc đường do tai nạn, phải vòng đường Bảo Hà xóc long sòng sọc như đường offroad. Thật sự là chưa lần nào đi đường xa mà chưa thấy xe tai nạn, chủ yếu là xe tải cỡ lớn. Mà đi đường núi nhiều thì thấy là các bác tài xe tải lớn đi rất cẩn thận, rất văn hóa, xe sau xin đường thường các bác quan sát hộ và an toàn mới xi nhan cho hoặc vẫy tay mời vượt. Rất ít khi gặp cảnh các bác đua nhau trên đèo. Thế mà lần nào đi xa cũng thấy có xe tải lật, hoặc rơi xuống vực, hoặc sập cống.

Được cái trẻ con nhà tôi đi xe không bị say hay mệt mỏi gì cả.

***

Mấy ngày chúng tôi chỉ ở trong bản. Tôi còn chạy ra Sapa một hai chuyến có việc rồi về ngay, chứ vợ tôi chỉ ở nhà. Ngày hè, trẻ con đông lúc nhúc hò hét chạy quanh từ sáng sớm tới khuya, không có một phút nào yên tĩnh. Nhưng nhờ thế mà chúng tôi lợi dụng được lao động trẻ em. Cái lán của chúng tôi đã khang trang hơn rất nhiều.

Chúng tôi, và bọn trẻ con, khuân đá về be một vòng quanh nhà. Rồi đào đất đổ cho phẳng thành một cái hiên. Rồi khuân gạch (mà chúng tôi mua từ năm ngoái định xây toa let và bếp), xếp thành nền của hiên nhà, và thành một khoảng sân nhỏ. Chúng tôi cũng dành ra một khoảng đất hình tam giác để trồng hoa.

Bọn trẻ, đứa lớn (lớn cũng chỉ 10 tuổi) gắng sức có thể khuân được những hòn đá như tôi có thể bê (mà tôi thì tuy dân văn phòng nhưng khuân vác cũng không tệ). Đứa bé thì khuân những hòn nhỏ hơn. Đứa rất bé thì hai tay hai hòn nhỏ bằng cái cốc. Cứ thế mà xếp được đá vòng quanh nhà. Rồi khuân gạch, đứa lớn thì 6-7 viên hoặc dùng xe cút kít. Đứa bé thì ba bốn viên một chuyến. Đứa rất bé, bé như con gái tôi, thì một viên. Cứ thế chúng khuân hết đống gạch. Thù lao chỉ là kẹo và những lời khen, rồi được chơi ipad, hoặc đọc truyện. Mà chúng làm cũng chẳng phải vì kẹo hay vì gì. Chúng thích làm cùng người lớn và làm giống người lớn. Chúng cũng rất thông minh. Nhưng về cơ bản thì nếu không có những tác động nào đó, chúng sẽ lại tảo hôn và nghèo đói ngu muội.

Bố con Chư cũng làm cùng với chúng tôi. Con lớn của Chư, là thằng Sở, làm suốt cả mấy ngày. Em của nó là thằng Nủ, một thằng học dốt và hay xấu hổ, thì cùng Chư căng lại bạt chắn gió cho cái lán của chúng tôi. Em dưới nữa là thằng Lù, thằng rất thông minh duyên dáng vừa thi đậu vào trường nội trú Sapa, thì khuân gạch đào đất và nhiều việc khác, thằng em dưới cùng nữa, bé tí, thì vừa khuân gạch mỗi lần 2 viên vừa đánh nhau với thằng bạn cứt bằng tuổi cũng là thằng cháu nó. Thằng nào cũng ngoan cả. Còn một thằng nữa là thằng Câu, em kế thằng Sở, thì mấy tháng nay đi học sửa xe máy, hiện đã sửa được các pan vặt. Câu rất vui và phong cách hơn hẳn, mk, như người lớn. Vợ Câu, đang bầu, thì mới nhận việc đến các hộ thu tiền lãi vay ngân hàng chính sách hay lãi gì từ vốn hỗ trợ đại loại thế. Có lẽ là con vợ dạy được thằng chồng, chứ năm ngoái thằng này còn ngu ngơ như thằng dở hơi biết bơi.

Đêm qua thằng Câu đi học sửa xe máy mà tới 11h mới về. Sáng nay vợ tôi xuống hỏi, đi đâu, tưởng là lại đi uống rượu, hóa ra nó học bổ máy đến đêm. Sáng ra lại đi làm sớm. Chư đi vắng, nhà chỉ có cơm với rau, vợ tôi phải mang nồi thịt xuống cho nó ăn.

***

Tôi nhờ thằng Xu, thằng đẹp giai như diễn viên Hàn Quốc và rất giỏi lao động, kiếm cho cây sặt về làm hàng rào. Nó huy động mấy người nữa, tất nhiên phải có thù lao, trong buổi sáng đã lên núi khuân về mấy gùi sặt, cây này phải lên độ cao 2400 – 2800 mới có. Rồi Xu và thằng Sở con trưởng của Chư giúp tôi làm hàng rào. Hàng rào bằng cây sặt là thứ hàng rào đẹp nhất ở Sapa, có lẽ còn đẹp hơn hàng rào đá. Những thanh sặt nhỏ bằng ngón tay cái, chẻ ra làm đôi, đặt khít vào nhau, mấy ngày khô đi sẽ có màu vàng óng.

Thằng Sở vốn lười, nhờ nó làm là nó không thích, nhưng tôi nhờ thì đang ốm nó vẫn làm, bố nó tôi nhờ còn phải làm nữa là nó, làm một hồi về uống thuốc rồi lại lên làm. Trước khi về tôi cho nó 100k uống rượu, nó từ chối. Tôi bảo thôi Sở làm cho chú hai ngày nay, chú cho cứ cầm, chiều chú về rồi thì gọi mấy thằng uống rượu. Nó bảo, ờ thế mình xin nhớ.

***

Thế là sau ba ngày, chúng tôi có một cái hiên và khoảng sân lát gạch (xếp gạch thôi không xi măng). Chúng tôi có mấy nếp hàng rào bằng cây sặt xanh ngắt mà mấy ngày nữa nó sẽ chuyển thành màu vàng rơm. Còn cái khoảng tam giác định để trồng hoa, thì tôi và Chư trưa nay ngồi làm thêm một cái hàng rào thấp, gọi là để cho gà khỏi vào phá, nhưng cho đẹp là chính chứ chống sao được cái loại gà bay như chim. Mảnh trồng hoa với hàng rào này là để cho em gái tôi. Mai nó sẽ cùng bọn trẻ con đi tìm cây hoa dưới suối hoặc trên triền núi về trồng. Hôm qua mấy đứa cũng đã nhặt về mấy cụm phong lan ghép vào gỗ treo trước cửa nhà.

Đứa em gái này là em họ tôi. Tôi chỉ có một thằng em ruột, và nhiều đứa em họ. Nhưng con bé này gần đây bỗng nhiên lớn lên, và trở thành bạn của vợ chồng tôi, dù nó kém tôi tròn 15 tuổi. Nó là con của chú Thảo, chú họ tôi, người đàn ông đẹp trai nhất và khỏe mạnh nhất trong thế hệ trước của tôi, một người lính biên phòng, đã chết mười năm trước vì tai nạn giao thông. Hình ảnh đẹp nhất mà tôi nhớ về chú Thảo, là một ngày khi tôi tầm 4 – 5 tuổi, đang tắm ở nhà tắm dưới nhà, thì chú Thảo ở trên núi về thăm ông nội tôi, vào tắm với tôi, chú mặc mỗi cái quần đùi bộ đội, thân hình gân guốc. Tôi hỏi, chú có biết bắn súng không. Chú bảo, chú có thể bắn chết con ruồi đang bay. Tôi rất tin là ông ấy có thể bắn chết một con ruồi đang bay, không thể khác được.

Đứa em gái này 8 – 9 tuổi đã mất bố. Ngày nay, 19 tuổi, xinh đẹp nhưng hơi già hơn tuổi của nó, nó theo tôi lên bản. Và nó sẽ ở lại trong bản một mình mấy tuần, để chơi, để chụp ảnh, để khâu vá cho bọn trẻ con, để chăm mấy đứa bé gái. Chiều qua khi chạy ra Sapa mua đồ ăn, tôi nghĩ hay tìm mua cho nó cái dùi cui điện để phòng thân, nhưng thấy dở hơi nên thôi. Đêm qua, ảnh hưởng của bão, gió ầm ầm ngoài trời, bụi tre ngả nghiêng vào mái nhà kêu lột xột, tôi cố mãi không ngủ được, cứ nghĩ mai vợ chồng tôi về rồi thì con bé ở đây có một mình.

Sáng ra, vợ tôi bảo thằng Sở tiếp tục lấy sặt quây lấy một góc làm cái toalet, thôi thì cũng có một góc có thể gác ván hoặc proximg vào kín đáo. Tôi thì cùng Chư làm cái hàng rào thấp quanh khoảng đất trồng hoa, để nó cùng bọn trẻ con đi kiếm cây hoa về trồng.

Tôi chẳng nghĩ rằng hồi tôi 19 tuổi, lại là con trai, mà tôi dám ở trong bản một mình như thế. Đêm ở trên núi hoàn toàn khác với đêm ở dưới xuôi. Nhưng mà cũng nghĩ quá vậy thôi.

***

Con trai tôi hỏi, bố mẹ làm nhà cho con à. Tôi bảo ờ, con có thích ở đây không. Nó nói có, bố phải trồng thêm cây ngô, cây bí, với cả phải nuôi thêm lợn và gà và chó. Vợ tôi thì chẳng muốn đi về, cuộc sống ở đây êm đềm quá.

Còn tôi thì xách chai bia ra ngồi trước hiên, bia lạnh ngâm nước từ trên núi xuống, hút điếu thuốc, nhìn thành quả lao động cùng bọn trẻ con, thấy thật là thoải mái. Tôi và vợ tôi bắt đầu cảm thấy cái lán này thực sự là ngôi nhà của mình, ngôi nhà đầu tiên mà hai vợ chồng cùng dựng lên. Chúng tôi bắt đầu nói với các con về “nhà của mình ở trên núi” và chúng cũng đã được sống trong ngôi nhà huếch hoác đó, vui thú khỏe mạnh và không phàn nàn gì cả.

Thế là kết thúc mấy ngày mơ mộng và mai lại đi làm đây.

Advertisements

6 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Ahkk NP said, on June 26, 2013 at 10:42 am

    Ảnh mới nhà bác đâu bác ơi, post cái cho bà con ròm cái nhể, cám ơn

    • Tequila said, on July 9, 2013 at 12:39 am

      Hi.

      Một là tớ không biết chụp ảnh. Thường đi chơi không mang máy ảnh theo, trừ đi nghỉ muốn chụp ảnh con cái thì mượn máy bạn để chụp thôi. Bình thường chỉ lôi điện thoại ra chụp nên không có ảnh đẹp.

      Hai là cái nhà còn xấu quá, bao giờ nó thành hình ngon ngon một chút thì mới thích chụp ảnh khoe. 🙂

  2. Thuận said, on June 27, 2013 at 9:13 pm

    Tình cờ được ghé qua và đang dõi theo cái dự án của anh.

    Không biết anh làm nghề gì, nhưng đoán anh chắc cùng thế hệ với em. 7X đời cuối đến 8X đời đầu. Thế hệ mang tâm hồn chan thành và sâu lắng, yêu và biết quý giá những gì đã trải qua.

    Em cũng có con gái bé bỏng, rồi đây tuổi thơ của chúng sẽ lớn lên với những gì xung quanh đây. Hồn nhiên hay bị kéo theo cuộc đua so của người lớn.

    Thời gian đi quá nhanh , chẳng mấy mà ta sẽ hết sức để mà mơ ước nữa. Nên có thể hãy làm một điều gì đó trước khi quá muộn.

    Chúc anh thành công với siêu dự án của mình.

    • Tequila said, on July 9, 2013 at 12:47 am

      Cảm ơn bạn.

      Mình sinh năm 1979. Công nhận là bọn cuối 7x đầu 8x có một nét riêng, không giống các thế hệ khác. Thế hệ này hình như là hơi lỡ cỡ một chút, sinh ra thời bình, thuở bé thì đói kém và chẳng có gì chơi ngoài sách vở, lớn lên thì điều kiện cũng khá rồi nhưng vẫn giữ những thói quen và mơ mộng tuổi thơ. Nhưng mình không nghĩ thế hệ này lại sâu lắng hay biết yêu hơn các thế hệ sau, mỗi một thế hệ có một kiểu.

      Tớ theo đuổi siêu dự án lởm khởm này, cũng là chơi một cái game phục vụ sở thích cá nhân, và bổ sung thêm một không gian tuổi thơ cho con cái. Con gái nhỏ của tớ mới 2 tuổi nhưng cũng đã được biết đến cây cối, bùn đất, trâu bò, dê vịt, cứt lợn… coi như cũng có những hiểu biết đáng kể so với các bạn thuần túy thành phố và resort.

      Mình sẽ theo đuổi game này, vì nó vui chả tội gì không chơi, và rồi nó sẽ thành công theo một kiểu nào đó. 🙂

  3. Đi ngang qua said, on February 23, 2016 at 7:52 am

    Căn nhà nghe tả đã thấy thơ mộng quá. Mình cũng thèm có 1 căn nhà trên núi như thế nhưng làm gì có tiền mà mơ. Mình chưa thấy hình, nhưng tưởng tượng qua lời kể của Teq đã thấy rất đẹp rồi. Khoái cái đoạn tả các bạn nhỏ phụ vác đá khuân gạch, bé thì khuân 1 viên, yêu vãi đái 😀.
    Trời ơi mình khoái căn nhà.

  4. Đi ngang qua said, on February 23, 2016 at 8:06 am

    Ở đây mình thỉnh thoảng mướn nhà trên núi, có khi mướn những căn nhà không bàn không ghế không TV tủ lạnh không internet nói chung là không có cái mẹ gì cả. Rồi bảo bọn nhỏ vào rừng kiếm củi sưởi ấm, chúng nó có thể làm việc đó cả ngày vì ở thành phố làm gì có cái trò đó. Đêm đốt lửa nướng khoai uống rượu đếm sao, nghe tiếng gấu nai chạy qua vc con cái cũng phóng sút quần vô nhà hahaha …. (Là đoán thế chứ chưa thấy con gấu nào mặc dù chủ nhà dặn là thức ăn đừng để lộ liễu kẻo gấu mò tới).
    Mình không có nên mình phải đi mướn ở đỡ vài ngày. Mình mà có 1 cái nhà trên bản như Teq thì thích thật.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: