Teq's Blog

Sài Gòn tháng 7/2013

Posted in Linh tinh by Tequila on July 21, 2013

Tôi lêu hêu ở Sài Gòn hai ngày, trong một chuyến công tác mà công việc chính của chuyến đi chỉ là ngồi 4 tiếng ngáp ruồi trong một phòng hội thảo ở một khách sạn tất nhiên là sang trọng với hai bạn gái một Úc một Nhật trình bày những vấn đề mà tôi không nghe cũng được. Tôi đăng ký đi dự hội thảo để tránh những rủi ro không đáng có nếu nhỡ đâu lại có vấn đề quan trọng mà mình vắng mặt. Cuối cùng thì chẳng có gì quan trọng cả, nhưng tất nhiên là thứ hai tôi sẽ ngồi viết một bản báo cáo đề xuất ngắn gọn với một hai vấn đề rất đáng lưu tâm. Cái kiểu đi làm thuê thì tác phong nó phải chuyên nghiệp vậy.

Tuy nhiên đây là một chuyến đi rất quan trọng đối với tôi. Từ hai ba chục ngày trước tôi đã ước lượng rằng thời điểm vấn đề được giải quyết hoặc hỏng bét, sẽ rơi trúng vào lúc mình đang ngồi uống bia ở Sài Gòn. Và nó đã diễn ra như thế, vào hai ngày ở Sài Gòn, điện thoại liên tục với những diễn biến rất phập phù và cuối cùng thì kết quả là hoàn hảo, trong phạm vi của nó.

Tôi đã lách qua một khe cửa rất hẹp. Để lách qua khe cửa ấy, tôi đã phải vận dụng tất cả những gì có thể, phải trả những giá mà không muốn trả. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng mình cũng lách được qua khe cửa, để bước vào một gian phòng khác với những khó khăn không kém. Nhưng ít nhất, như trong game, thì đã qua được bài này, đạn dược được chuẩn bị đầy đủ để tiếp tục bùm bùm cho cho bài tiếp theo. Rồi cũng như trong game, thì hễ qua được một bài khó khăn, các điểm thưởng chỉ số sẽ được cộng và nhân vật sẽ mạnh mẽ hơn. Tôi thở phào và việc tiếp theo là sẽ email cảm ơn tới những người đã hỗ trợ cho tôi, những hỗ trợ vô cùng đáng giá mà tôi ước gì lúc nào đó mình cũng sẽ giúp được người khác như những người đó đã giúp tôi.

***

Em còn nhớ hay em đã quên

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng

Sài Gòn lần này lộng gió, đầy mây, có buổi tối mưa rả rích như Hà Nội tháng bảy mưa ngâu. Tôi trôi đi trong thời tiết ấy, trong sự chờ đợi những thông tin từ Hà Nội, nhưng vẫn cứ là tạm gác những vấn đề qua một bên để uống bia với các bạn, bên hè phố trung tâm, bên bờ sông, ban công chung cư, trong quán…

Có thằng em đến đón tôi ở khách sạn, mời tôi chạy thử con xe nó định mua, một con xe to xác nặng nề nhưng phân khối bé như một anh già bụng bia chạy chán vãi đái, khi tôi chê nó vẫn rất hài lòng. Có thằng em khác sau khi uống bia say khướt với tôi (như vẫn thế những năm rất xưa), thì chỉ trích tôi về những vấn đề cụ thể nhưng với sự kính trọng mà nó luôn dành cho tôi và yêu cầu tôi phải giữ được sự kính trọng đó. Có anh bạn đứng che ô cho tôi chờ taxi dưới chân nhà anh, tiễn tôi về, với sự ân cần khiến tôi lúng túng, im lặng. Lúc đó, chỉ vì để cho không sến và không xa cách, nên tôi không nói rằng chơi với anh giống như tôi đang nắm tóc lôi lên vậy, những thứ ở trong đầu anh là những thứ mà tôi không bao giờ có thể có, và tôi rất thèm lôi anh vào núi uống rượu nói bậy, nơi trí tuệ hay ngu dốt đều như nhau cả.

***

Trong hai ngày ở Sài Gòn, giữa các cốc bia, trên hai chiều máy bay, thì tôi đọc một cuốn sách gọi là “Xác thịt về đâu”. Đó là một cuốn sách thế kỷ 19,  cũ rích cũ rê từ văn phong, đề tài, nhân vật, chi tiết… nhưng mà nó hay. Cuốn sách dày và tôi mới đọc được một phần ba, thằng nhân vật chính vừa mới xuất hiện đang là đứa bé. Những chương mà tôi đã đọc, thì một đời người có thể diễn tả trong ba chương, trong một chương, trong vài trang, thế mà rất đầy đủ, khiến tôi thấy hãi khi nghĩ rằng một đời người có thể nén lại với tỉ số nén cao như vậy. Nén cao đén biệt tăm biệt tích và cơ bản là sẽ biệt tăm biệt tích.

Nói như truyện chưởng, ban đầu kiếm là kiếm, trở thành cao thủ thì kiếm không còn là kiếm, cao hơn nữa thì kiếm lại chỉ là kiếm thôi. Phải trải qua rất nhiều khổ luyện và rơi xuống nhiều tuyệt cốc thì kiếm mới lại là kiếm như ban đầu. Cao thủ tầm sư, học rất nhiều trải qua nhiều trận thư hùng, mà không chết, rồi cuối cùng lại chui xuống tuyệt cốc viết kiếm phổ lên đá.

Nay tôi ba mươi lăm tuổi, các bạn bè anh em hầu như đều ở khoảng 30 – 40, giai đoạn mà kiếm không còn là kiếm, kiếm là ý. Và chúng ta đang vùng vẫy, với tiền bạc, công danh, vợ, chồng, con cái… Rồi sẽ đến lúc mà tất cả những điều đó đều sẽ qua đi. Như ông già bà già của chúng ta vậy. Những người may mắn là những người tìm ra một tuyệt cốc cho mình và viết lên vách đá những pho kiếm phổ. Những người không kiếm nổi tuyệt cốc thì sẽ buồn biết bao, mà càng buồn hơn nữa nếu cố tình chui được xuống tuyệt cốc mà chẳng có cái gì để vẽ trên vách đá. Lúc đó là nỗi cô đơn.

***

Sài Gòn tháng 7/2013 đem lại cho tôi những suy nghĩ như vậy.

Đáng ra tôi cần phải bấm nút “X” xóa mẹ luôn những thứ lảm nhảm này. Tí nữa thì bấm, nhưng thấy hay hay, với lại vài năm nữa có thể sẽ thấy vui khi đọc lại ngày hôm nay. Nên không xóa nữa.

Ngủ rất sớm, rồi lại thức dậy giữa đêm, giờ lại đi ngủ, sáng mai đi đám cưới thằng bạn đại học ở dưới Hải Phòng. Đi hay không đi chả có gì quan trọng, nhưng vẫn đi, kiểu nó là như vậy.

Advertisements

3 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. thangola said, on July 22, 2013 at 1:50 pm

    Thích cái đoạn kiếm kiếm chác chác bác ạ ^^.

  2. trangptnt said, on July 27, 2013 at 11:16 am

    “Đi hay không đi chả có gì quan trọng, nhưng vẫn đi, kiểu nó là như vậy.”
    🙂

  3. An Lam said, on October 5, 2013 at 11:23 pm

    Nice!


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: