Teq's Blog

Chưa đi mà như đã đến

Posted in Mặc cảm Nga lợn, Những con đường by Tequila on August 22, 2013

Tôi cũng không ngờ rằng mình hoà nhập lại nơi này, cả về vị trí địa lý và vị trí tâm hồn, nhanh đến thế. Như thể một cái laptop đang dùng thì gấp xuống, hibernate, 6 năm sau mở lên mọi thứ lại y nguyên. Chủ nhật tôi đi chơi mua đồ mùa đông, mua trong siêu thị ngầm ở trung tâm, rồi bò lên mặt đất đứng hút thuốc. Mở cửa ra thấy mình đứng ngay cạnh vườn Alexandre, trước mặt là Kremli, tuyết bay mòng mòng, trời lạnh tê môi hút thuốc ngon đéo tả. Tôi thấy như là ngày hôm qua mình vừa ở đây.

Những dòng trên tôi viết vào tháng 2/2011, sau chuyến đi quay trở lại Matxcova yêu dấu, một chuyến đi lấp đầy mảnh ghép còn thiếu của quá khứ.

Mấy bữa trước đang trên đường về nhà, thì lãnh đạo gọi điện. Sếp bảo “anh chỉ định chú và anh C. đi, chú ok không?”, tôi mừng méo mẹ cả mồm hai giây sau mới trả lời được. Dập điện thoại xong thò tay bấm ngay nhạc của Victor Tsoi. Đời nó có cái duyên của nó. Chả có việc gì, một chuyến đi một phần ngoại giao chín phần giải trí chơi bời đú đởn, thế mà người ta lại bảo chính mình đi chứ không phải thằng khác. Sếp không biết là em cảm ơn sếp đến thế nào, em sẵn sàng cống hiến hết lòng cho các bác đôi năm không so đo đòi hỏi.

Em chờ từng ngày dần trôi cho tới giữa tháng 9.

***

Mười một năm trước, giữa tháng 9/2002, tôi lên đường sang Nga lợn. Đến hôm trước thì hôm sau đã một mình cầm tờ bản đồ đi tìm Quảng trường Đỏ, tiếng tăm chỉ biết xin chào cảm ơn và đánh vần địa danh. Tôi đến sát chân tường thành Kremli, sờ vào những viên gạch màu đỏ của nó, tôi biết rằng cái nơi này đã đóng một cái đinh vào giữa tâm khảm tôi. Và nó đã đóng một cái đinh to tướng dài ngoẵng, không thể nào rút ra nổi.

Nước Nga tôi không yêu. Người Nga tôi không thích, bọn Nga ngố. Tôi chỉ yêu cái thành phố Matxcova nơi đã nhào nặn tôi từ một thằng công tử bột trở thành một thằng bựa. Matxcova không tin vào những giọt nước mắt, Matxcova chỉ tin vào Vodka và đồng rup và bạo lực. Matxcova đã đưa đến cho tôi những hạnh phúc, những nỗi xúc động long lanh, những buồn và những vui, băng tuyết, mồ hôi và máu. Phòng 316, nhà số 8, phố Aviamotornaya. Đôi khi nhớ nhung mở Google Earth zoom tới chỗ ấy, tôi lại đắng nghét mồm phải vội đi mở chai bia, bâng khuâng lùng nhùng mơ mơ màng màng quay quay quắt quắt.

Khi ấy, mùa đông, tôi thường khoác một cái áo dạ dày màu đen, quần đen giày đen, thêm một chiếc khăn đen quấn quanh đầu và thả xuống cổ. Tóc tôi dài chấm vai có thể buộc vào sau gáy, nhưng tôi thường dùng cái khăn để che đầu thay cho mũ len, không quên nhét headphone vào tai, dạo ấy hay nghe Santana. Tôi ra khỏi nhà, mua một cái bánh saurma thịt cừu để nhai, rồi xuống metro, đâm tới vòng tròn trung tâm, chuyển bến ở Treschiakovskaya, rồi thẳng tiến tới trung tâm. Leo lên mặt đất, tôi đi dọc sông Matxcova, lên cầu, đứng hút thuốc ở trên cầu, rồi qua bên kia sông đi bộ một đoạn, xuống bến sông nơi lúc nào cũng có một hai con vịt cổ xanh bơi bơi, mở một chai bia và uống. Sau đó tôi đi tới cây cầu thứ hai, qua cầu trở lại bên này sông, dọc theo Quảng trường Đỏ, rồi băng qua nó, đi thêm vài phố tới Thư viện Quốc gia. Mua một chai bia khác và ngồi dưới chân Dotstoievskiy.

Lão già này hồi xưa rất hay ngồi đây ngó tôi uống bia Baltika số 3 và hút LM đỏ

Tạm biệt lão già Dotstoievskiy thì thường là trời bắt đầu xẩm tối, tôi lại mua một chai bia khác. Về nguyên tắc đi đường một mình khi tối trời ở Matxcova thì luôn nên có một chai bia, để khi cần thì đập ra, cho yên tâm hơn vậy thôi. Chứ còn Matxcova đã dạy tôi kỹ năng đi đường, bán kính 50m không để sót một đối tượng nào.

Về sau mỗi lần mặc cảm Nga lợn nổi lên, tôi lại dành ra vài phút để mà dượt lại một chuyến dạo chơi theo hành trình quen thuộc ấy, hành trình thư thái nhất trong các chuyến dạo chơi của tôi. Năm 2011 quay lại Matxcova, tôi cũng đã dượt lại hành trình ấy cũng một mình trong một buổi chiều đầy tuyết. Hôm đó tôi xin lửa của một lão quét rác, và mời lão một chai bia nhưng lão từ chối, lão tiếp tục quét rác và thỉnh thoảng ngó tôi cười cười, chả hiểu lão cười cái gì. Chẳng lẽ lão từng gặp tôi từ trước.

***

Vào năm 2004, tôi ít tới gặp Dotstoievkiy hơn, những ngày thư thái vắng dần. Tôi đóng quân triền miên để kiếm ăn trong một ốp Cộng, cái ốp Cộng to nhất Matxcova và cũng là dạng bẩn bựa nhất. Những người chưa đến đó thì khó mà tưởng tượng ra được nó là như thế nào, tôi cũng chán chả buồn miêu tả. Chỉ biết rằng không hiểu sao người ta có thể sống như thế nhiều năm. Thế mà tôi cũng sống gần một năm ở đó.

Có anh bạn rủ tôi cùng làm một quán nét, anh tiếp khách lo cà phê cà pháo còn tôi thì lo máy móc, khi cần tôi cũng pha cà phê. Mục đích là anh cày tiền trả nợ còn tôi thì cày tiền để mà lo ăn học tiếp, chứ cuộc sống đói kém quá vodka chả có đủ mà uống nói gì lên lớp học. Sau một thời gian gần năm, anh trả được hết nợ, còn tôi thì vẫn chả có đồng nào, chả hiểu sao mà tôi cũng không trách anh vì tôi luôn luôn là không có đồng nào. Cái kiểu của tôi nó vậy.

Giấc ngủ của tôi ở đó là trên những chiếc ghế đẩu mà khách vẫn ngồi để chat. Đầu một cái, mông một cái, chân một cái, thế là ngủ ngon. Khi tôi ngủ thì các bạn cave hết thời dạt từ Hà Nội sang vẫn đang ngồi chat chit để kiếm khách. Đôi khi có những bạn rất ngon nhưng cũng chỉ nhận xét là ngon thế thôi chứ tôi vừa không có tiền vừa ở đẳng cấp thấp hơn các bạn.

Và đây là tôi của cái thời đó, 2004, chat với đứa em họ đang bên Pháp và capture ảnh qua webcam để gửi cho nó. Hồi ấy trẻ trung mà gầy mõm, trắng trẻo vì thiếu nắng, hơi tội nghiệp vì đang lay hoay tập giải những bài toán của cuộc sống. Nhìn lại vẫn còn thấy xót cho mình những muốn xoa đầu an ủi cái thằng mình hồi ấy. “Này cầm tiền gọi mấy thằng em làm đôi ba chai vodka đi, hay cầm tiền gửi một bạn cave đi chứ anh nhìn mày thấy khổ quá thằng em ạ”.

securedownload

2004, phòng 508, Xaliut 2

***

Sau thời điểm tôi capture cái hình webcam trên một vài tuần, tôi cũng ngồi đúng chỗ này, thì nghe bùm một cái cả tòa nhà rung chuyển. Bom nổ. Mọi người chạy nháo nhào. Duy có một ông chắc ở đây lâu rồi, nên vẫn cố tạm biệt bồ (hoặc cave) rồi mới tính tiền để chạy xuống xem vợ con sao. Vãi đái cái ông ấy. Tôi tắt máy đóng cửa phòng net, rồi ra ngoài, thì hành lang đã tối đen như mực.

Đặc nhiệm Nga lợn rất nhanh chóng đã có mặt, chắc bọn nó đóng ở gần, điện lập tức tắt hết, đặc nhiệm cao toàn mét chín lăm lăm súng to đùng cầm đèn pin lia lia như trong phim Mỹ. Loa thông báo bằng tiếng Việt và tiếng Nga tất cả mọi người phải ra khỏi tòa nhà ngay, kể cả cảnh sát, sau vụ nổ đã phát hiện rò khí gaz và tòa nhà có thể nổ tiếp bất cứ lúc nào. Tôi là người cuối cùng ra khỏi tòa nhà.

Xuống tới sân thấy chị đang khóc, chị gì quên đời tên rồi, đại loại là bà hàng xóm, thường tốt bụng thấy tôi ăn mỳ gói nhiều thỉnh thoảng mua cho bát bún. Chị bảo bao năm ở đây, chị làm nhiều mất nhiều, còn có cục tiền đô thì đút vào trong cái quạt, cả gia tài của chị. Tôi hỏi thế quạt để đâu sao không cầm theo, chị bảo chị giấu kỹ mà chưa kịp mang theo cảnh sát đã đuổi chị ra. Rồi lại khóc tướng lên.

Tôi bảo chị, quạt để đâu, chị bảo chị giấu kỹ lắm, thôi thế thì chị đi theo em. Rồi tôi kéo tay chị lừa lừa qua góc vắng, lên lại cầu thang. Loa vẫn thông báo tòa nhà sắp nổ khí gaz, cảnh sát phi rầm rập chạy xuống, chả thèm đuổi chị em tôi ngược lại, mạng người Việt kém cả mạng chó. Tôi dẫn chị quay lại phòng của chị, chui vào gầm giường lọ mọ gạt cả đống đồ đạc theo chỉ dẫn, lấy cái quạt, rồi lại hộc tốc nửa kéo nửa ôm chị xuống năm tầng cầu thang. Tất nhiên là không bị nổ gì nữa, chứ nổ tiếp khí gaz chắc tôi cũng chả còn ngồi đây mà bốc phét.

Vụ nổ bom đó nghe nói lại là dân tình có băng nào đấy định chơi nhau nổ chết ban quản trị Xaliut, mà nổ hơi kém nên chẳng chết thằng nào. Đến trưa hôm sau, ai về nhà nấy, ban quản trị gọi thợ đến sửa bức tường bị bom làm thủng. Cuộc sống lại tiếp diễn như chưa có gì xảy ra. Chị cho tôi một một trăm đô để cảm ơn nhưng tôi không nhận, tôi xơi của chị bát bún cá và một chai bia. Quán nét lại hoạt động và tôi lại ngủ trên ba cái ghế đẩu, mùi nước hoa cave sực nức khắp phòng.

Hồi đó cái gì cũng là chuyện bình thường, kể cả là chuyện mất mạng. Tôi có thể tự đắc là mình gần như là thằng duy nhất dám đi metro ban đêm một mình, khi mà giờ ấy tuyệt nhiên không bao giờ gặp bất kỳ thằng châu Á nào dưới metro. Tôi băng qua các công viên buổi đêm, đi xe điện, xuống metro, né qua những đám thanh niên say rượu mà nhỡ dính phải là chúng đánh mình chết như đánh một con chó. Các ông em của tôi thường chờ tôi trở về rồi mới ăn cơm.

Gần hết năm ở quán net thì tôi trở về ký túc xá của mình và kiếm tiền bằng việc khác. Mỗi lần tôi đi sửa máy tính dạo cho người ta, hay đi kèm trẻ con học, tối mới ra khỏi nhà và về metro chuyến cuối, đen đủi là tèo thôi. Những cảnh rượt đuổi tôi cũng trải qua nhiều. Những lần chạy được không tính, những lần không chạy được thì buộc phải đối đầu. Có lần bốn thằng trẻ trâu vây xung quanh và không còn đường chạy thì tôi rút tô vít sửa máy tính ra và bảo tao chơi với chúng mày ở đây, vào đây, may quá chúng chờn nên bỏ đi. Thế nên đêm khuya đi sửa máy tính dạo về được ít tiền, tôi lại rẽ vào quán 24/24 mua mấy chai vodka và thịt về uống với mấy thằng em, và thế là lại hết tiền. Cuộc sống đói khát cứ như thế. Cho đến khi tôi về thăm nhà và uống rượu cùng bạn Kỳ liên hồi kỳ trận rồi quyết định không đi nữa. Bỏ lại nỗi nhớ và hẫng hụt Matxcova ở sau lưng.

Mỗi một lần ra khỏi nhà là một lần đi về với trạng thái cẩn trọng giữ mạng sống, khiến tôi gắn bó với những con đường góc phố những metro của Matxcova thân yêu. Cũng có những ngày tôi bất an và sợ hãi, cứ có cảm giác là nếu đi một mình xuống metro khả năng sẽ bị đánh mất mạng, nên quyết định không xuống metro mà đi taxi về nhà, thành phố rộng lắm, và tiêu gần hết số tiền kiếm được.

Những điều đó hình thành nên nỗi nhớ Matxcova không thể nào nguôi của tôi.

***

Tôi đã đi nhiều nơi trong Việt Nam. Tôi cũng đã đi vài nước bên ngoài mà cơ bản là Tàu khựa và mấy cái nước lanh quanh cái ao Biển Đông. Tôi chưa được đi châu Âu hay đi Mỹ, rồi thì tôi cũng sẽ đi thôi nếu mà sau này nhà có điều kiện. Nhưng tất cả sẽ chỉ là đi chơi và tham quan. Sẽ chỉ là du lịch. Chụp ảnh post facebook đánh dấu câu like mà thôi.

Riêng Matxcova hay gọi tắt là Mát, thì mỗi lần tôi được quay lại là như được trở về. Tôi nhớ nhung nó lắm và tôi thuộc nó còn hơn Hà Nội. Hà Nội của tôi bây giờ gồm nhiều những địa bàn mà tôi không thuộc đường. Nhưng Matxcova, với bản đồ metro của nó, đâu cũng là quen thuộc.

Năm ngoái tôi mua một đôi giày đen để đi làm, thay cho đôi giày cũ. Về tới nhà cầm lên xem lại, thì đế giày thay vì những đường gạch chống trượt, lại là bản đồ metro Matxcova, chả phải duyên sao?

***

Ôi Matxcova của tôi.

Những con bé con 14-15 xinh như mộng chân dài đùi thon ảo diệu mà ngày xưa ở bến metro nó ngúc ngắc bước như người mẫu ra bảo tôi rằng mày đừng nhìn tao nữa, vì cái loại như mày thì không có quyền nhìn, bạn tao sẽ đánh mày chết, nay bọn chúng đã là những người mẹ. Những thằng trẻ trâu như những thằng rượt đuổi tôi dưới toa tàu metro, mà tôi lách qua khe cửa để thoát như trong phim, nay hẳn cũng đã là người đàn ông trưởng thành, đang cày tiền lo cho vợ con và mực thước lịch sự, hoặc đã trở nên nghiện rượu và đứng cửa metro xin từng đồng rup. Những bạn cave năm xưa ấy ngồi chat kiếm khách cạnh tôi nay ở đâu?

Sang tháng tôi sẽ lại sang đó, lại sẽ tới chào và ngồi dưới chân Dotstoievskiy làm chai Baltika số 3, ông có còn nhớ tôi không vậy?

Một ngày nào đó, khi nhà có điều kiện, tôi sẽ dẫn cả vợ con sang, để vợ ngồi xuống cái ghế gỗ mà nay thì nó vẫn còn đó, chụp một cái ảnh, và bảo rằng cái chỗ này anh đã uống rất nhiều chai bia trong nỗi nhớ em, đến bây giờ anh vẫn nhớ anh đã nhớ em thế nào khi ấy. Đó là một mảnh ghép mà tôi cần phải ghép lại, đưa vợ tôi đến đúng cái chỗ ấy, dưới ký túc xá của tôi trên chiếc ghế băng gỗ.

Em chưa bao giờ biết anh đã yêu và nhớ em như thế nào ở Matxcova. Với bia Baltika số 3 và những bao LM đỏ và những gói mỳ, ở Matxcova anh đã nhớ em và anh đã là anh như ngày nay em thấy.

Không có Matxcova hẳn là anh đã là người khác. Có thể tốt hơn nhưng là người khác, không phải anh.

Advertisements

8 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. ivantung said, on August 22, 2013 at 1:06 am

    Comment nhanh trước khi nó bị xóa vì một lý do giời ơi.
    Sống ở một thành phố khác là một trải nghiệm thú vị.
    Tình cờ làm sao, đêm nay em cũng ngồi với một chai bia và một đứa em từ Nga về.

  2. An said, on August 22, 2013 at 9:35 am

    Wow, ban Teq viet hay qua. “Tôi chưa được đi châu Âu hay đi Mỹ, rồi thì tôi cũng sẽ đi thôi nếu mà sau này nhà có điều kiện. Nhưng tất cả sẽ chỉ là đi chơi và tham quan. Sẽ chỉ là du lịch. Chụp ảnh post facebook đánh dấu câu like mà thôi.”, minh dong y voi ban song va tham quan la hai chuyen hoan toan khac nhau. Minh la chu cua blog http://www.songomy.blogspot.com, neu thich thi ban vao doc nhe.

  3. Trangpt16 said, on August 22, 2013 at 10:18 am

    Em đọc bài này, và khóc, vì nỗi nhớ của anh dành cho người yêu của mình 🙂

  4. buitramy said, on August 23, 2013 at 1:10 am

    “Constantly homesick”!

  5. nomad2 said, on October 22, 2013 at 1:45 am

    chuẩn bài Nga ngố)

  6. Hà Văn Quỳnh said, on October 23, 2013 at 11:09 pm

    Anh viết quá là hay!

    • Nhung said, on October 24, 2013 at 8:29 am

      Bạn viết quá hay!

  7. Đỗ Anh Vũ said, on December 26, 2014 at 11:07 pm

    Viết hay lắm ông ạ!


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: