Teq's Blog

Những điều bổ ích của chơi điện tử

Posted in Linh tinh by Tequila on October 24, 2013

Có những buổi chiều tà, tôi leo lên một con xe, phóng ra ngoại ô San Francisco, rồi ngồi đó ngắm biển, nghe nhạc Trịnh

 

Hehe, dĩ nhiên là tôi chưa bao giờ đến Mỹ, nhưng tôi biết đường xá phong cảnh của một số thành phố như New York, San Fran, L.A, thậm chí cả những khu hoang mạc. Tôi thấy ở Time Square có một cái thùng rác, tôi thường phóng xe thật nhanh, lao lên một cái dốc bê tông ngắn và rơi trúng xuống cái thùng rác. Đó là không gian trong series game Grand Thief Auto, gọi tắt là GTA. Bọn Tây nó post lên mạng là, thật khổ thân nếu tuổi thơ tuổi trẻ của mày chưa từng chơi GTA.

Còn cảnh tượng ngắm hoàng hôn ở San Fran, là ở phiên bản GTA San Andreas, nhân vật chính là một anh nhọ vui tính vãi đái có tên viết tắt là C.J. Thử tưởng tượng một anh nhọ, cao to dình dàng, cơ bắp cuồn cuộn, xăm trổ đầy mình,  mở mồm là chửi bậy, bắn súng bùm bùm náo loạn cả thành phố, mà khi chiều anh lái xe nghe “chiều một mình trên phố, âm thầm nhớ nhớ tên em…” thì nó hài biết chừng nào. Tôi cho nhạc Trịnh vào trong game để anh C.J nghe khi lái xe. Vừa chơi vừa cười rung rốn

Có rất nhiều người nói về tác hại của việc chơi game, mà bố tôi là người đầu tiên nói với tôi, nhưng tóm lại tôi là người mê game.

***

Vào năm nào đó khi tôi còn bé tí, ở khu Bách Khoa có một chỗ gọi là nhà Bát Giác, là chỗ sinh hoạt thể dục thể thao phim ảnh lành mạnh và thiếu lành mạnh của sinh viên.

Lan man tí là cái nhà Bát Giác này rất nhiều kỷ niệm với tôi. Có một dạo, tôi học cấp hai, ở đó thường chiếu phim video cho sinh viên, phim hành động và phim tâm lý (“phim tâm lý” có thể được hiểu là cấp ba). Người ta viết quảng cáo phim trên một tấm bảng, viết bằng phấn xanh đỏ. Khi đi học về tôi và các bạn đi quá đó, tôi thường lấy tay xóa sửa các chữ quảng cáo đó.

Giả dụ, cụm từ “phim màu của Mỹ” thì tôi xóa một số chữ cái và nét, để thành “phim ma ỉa ý”. Rất là vui. Sau nhiều lần sửa bậy như vậy thì tôi bị tóm. Người ta dẫn tôi vào trong nhà Bát Giác, ngồi trong phòng, tát cho đôi phát khiến tôi khóc um lên, rồi mới gọi cho bố mẹ tôi đến đón về dạy bảo. Thật vui, sau này anh quản lý nhà Bát Giác bị bắt vì tội chiếu phim sex cho sinh viên. Đời nó có quả báo là như vậy. 

Một lần mò vào nhà Bát Giác chơi, tôi thấy người ta đang chơi game Rambo. Trời ạ, trên đời này sao lại có thứ hấp dẫn như vậy. Tôi bị mê hoặc luôn. Về sau điện tử bốn nút của Nitendo bắt đầu phổ biến hơn và cũng tới lúc tôi được chơi. Đến giờ tôi vẫn nhớ công thức kinh điển “trên trên dưới dưới trái phải trái phải A B” để hóa 30 mạng Rambo.

Tôi học lớp sáu, chơi với hai thằng nhà giàu là thằng Trung còi với thằng Hắc, nhà chúng nó có điện tử bốn nút. Thật là khát khao. Tôi ước gì mình cũng có máy bốn nút để chơi nhưng rốt lại đó là một ước mơ tan vỡ trong rất nhiều những ước mơ đã tan vỡ của tôi. Tôi thường đến nhà chúng để xin chơi, đạp xe đến mà lòng cứ thầm cầu khấn “Hắc ơi mày có nhà đi, để tao chơi điện tử với!”.

Tôi còn trộm tiền của mẹ để ra quán chơi điện tử. Trộm được hai trăm ra chơi mười phút, trộm được 500 ra chơi 25 phút. Sau tôi bị phát giác, ông già truy, tôi nói dối là do thèm ăn mực (mà quả là tôi luôn thèm ăn mực) chứ khai là để chơi điện tử thì tội quá nặng. Trái với dự kiến của tôi, ông già không tẩn tôi như thường lệ, mà ông dẫn tôi ra quán bia, gọi mực, đầu tiên là xin lỗi vì bố mẹ còn nghèo, chẳng có tiền cho bọn con được ăn ngon, sau đó mới răn dạy này nọ. Vãi đái ông già! Ông già hồi ấy hoành tráng dễ thương ghê. Tôi xấu hổ vì lời nói dối ăn mực ấy mãi, về sau thường không chọn giải pháp nói dối. Âu cũng là một tác dụng của việc chơi game.

***

Lên cấp ba, nhà có điều kiện hơn nhiều, bà già, tức mẹ kính yêu, mua một cái máy tính về để phục vụ việc làm luận án phó tiến sỹ. Tôi gõ các bài viết cho bà già vào máy, gõ các bài giảng dạy của ông ngoại vào máy, bên cạnh đó thì chơi game. Có những game vô cùng hấp dẫn mà phải chờ khi không có ai mới chơi được, ví dụ game xếp quân bài để lột bikini. Đó là những bài học giới tính đầu tiên, còn trước cả SGK Cô giáo Thảo.

Nhưng hồi đó có một game gọi là game Tây Du Ký, có thằng Tôn Ngộ Không lăn lộn đập gậy bọn yêu quái hay quên mẹ. Tôi xem ở nhà thằng bạn, một thằng quá giỏi so với quy định, tên là Kiên cu, lớp mười mà lập trình Pascal như máy. Máy nó cấu hình cao hơn nên chơi được, máy tôi thì không. Mà thằng đó lười vãi, không chịu sang giúp tôi cấu hình máy để tối ưu hóa, mà vứt tôi ba cuốn Ms DOS khổ A4 dày vãi chưởng. Tôi cày ba cái cuốn chán kinh đấy để cấu hình tệp config.sys sao cho máy tôi cũng chơi được Tây Du Ký.

Sau tôi thấy cấu hình máy tính cũng hay hay. Rồi sau tôi học Bách Khoa, rồi đi kiếm ăn cũng bằng IT dù dốt gần nhất giới tin học Việt Nam, xuất phát cũng nhờ cái thằng Tôn Ngộ Không với thằng Kiên cu. Âu cũng là cái hướng nghiệp của việc chơi game.

***

Rồi cả sự kiên nhẫn nữa. Tôi có sự nhẫn nại và bền bỉ khá là gớm. Thua keo này bày keo khác không bao giờ nản lòng, cho tới khi chán quá bèn nản lòng thì không tính, hehe, cũng là nhờ chơi game.

Hồi đại học, cũng với cái máy tính còi ấy, tôi chơi Comandos, một series game kinh điển. Game đó đòi hỏi tính chính xác, cả một kế hoạch thông minh và chính xác tới từng chi tiết, mà máy thì lại chậm. Game thì bản crack không chuẩn, nên không thể save lại được, hễ chơi một màn là phải chơi từ đầu đến cuối. Máy chậm quá, giả dụ tôi đang nấp ở góc này, nhờ xe tăng quân Đức đi gần tới (5 phút nó mới tới), thì bò ra đặt mìn đúng khoảnh khắc mà lính gác nhìn sang chỗ gác. Trượt một cái, quân Đức hét báo động báo động, thì coi như tèo, chơi lại từ đầu màn. Một màn có rất nhiều hành động cần chính xác như thế. Chơi lại rất nhiều lần mỗi màn, mỗi lần mất toi đôi ba tiếng, nhưng không nản lòng, tới khi nào qua được thì thôi. Thế là tôi luyện được tính kiên trì.

Vụ khác, khi còn ở Nga lợn, tôi chơi game Mafia, có màn đua xe. Game cũng crack không chuẩn, hễ vào màn đua xe là độ khó ở mức Very Difficult. Tôi kiên trì nhẫn nại đua tới vài trăm lần mới qua.

Thói thức khuya, càng khuya càng tỉnh, của tôi cũng là do chơi game. Sau đi làm, làm thằng nhân viên IT canh máy chủ, hệ thống mà lỗi là làm cho tới khuya. Hai ba giờ đêm chứ gì, muỗi, buồn ngủ anh bèn bật lon bia lại tỉnh như sáo. Rất là chăm chỉ và cống hiến. Cũng lại là một tác dụng nữa của game.

Nói lại game Comandos, đó là một game về Chiến tranh thế giới thứ hai. Tôi mê game đó tới độ mà về sau xem mọi phim về WWII, đọc mọi thứ có trong tay về WWII. Thế là phát sinh sự hứng thú với lịch sử. Rồi sau chơi cả mấy game về lịch sử nữa, nên hồi đó tôi có thể bốc phét nhiều phết về lịch sử châu Âu, mấy cái nước châu Âu đánh nhau thế nào nhớ hết (giờ quên nhiều rồi), tất nhiên là bốc phét ở quán bia thôi vì kiến thức lõm bõm. Với lại tôi dốt tiếng Tây, đọc thế chó nào được sách lịch sử của tây. Mà sách lịch sử tiếng Việt thì nó cũng giống dịch thơ tây sang tiếng Việt vậy. Đại khái thế, game làm tôi thích lịch sử.

***

Ẹc, lại còn ngoại ngữ nữa. Tôi chả bao giờ học tiếng Anh, nên dốt nát như ngày nay, nhưng tiếng Anh bồi của tôi hoàn toàn đủ để uống bia bốc phét với bọn Tây về rất nhiều vấn đề. Tất nhiên, thằng tây mày giỏi tiếng tây hơn tao thì mày có trách nhiệm phải hiểu tao chứ tao có bị dở hơi đâu mà ngại mày. Bố vẫn bốc phét đều. Tiếng Anh của tôi chỉ từ game mà ra.

Có những game rất hay, ví dụ game quản lý bóng đá, đặc sịt tiếng Anh. Những phiên bản đời đầu của nó toàn chữ không hề có hình ảnh. Muốn chơi dĩ nhiên là phải ngồi mà tra từ điển để còn hiểu chỉ số các cầu thủ, chiến thuật, và các dòng commentary. “Inzaghi đỡ bóng, anh xoay người, sút, VÀO!!! Không có một cơ hội nào cho thủ môn!”. Đại loại thế. Chơi game này xong đảm bảo đọc bình luận bóng đá bằng tiếng Anh như đọc bằng tiếng Việt.

Thậm chí kể cả tiếng Tàu. Hồi chơi game Tam Quốc tiếng Tàu, tôi có khả năng đọc được vài trăm chữ Tàu. Tào Tháo, Lưu Bị, Gia Cát Lượng, Hứa Chử, quân tướng ngựa nghẽo thủy bộ… đọc được hết. Dĩ nhiên giờ lâu không chơi, chữ Tàu khó bỏ mẹ, nên quên gần hết rồi. Mà nói đến game tiếng Tàu lại nghĩ tới thằng em. Một thằng thông minh hơn tôi khéo đến mấy bậc. Nó truyền bá game Tam Quốc cho tôi. Nó chả biết tí chữ Tàu nào mà ngồi vài ngày chỉ hết cho tôi được từ tên tuổi, các menu, số má, tác dụng… thật vãi đái. Có lẽ nó bớt thông minh đi và do đó bớt cày các game khó đi, thì nó sẽ ngon hơn giờ. Nhưng đó là một đề tài khác.

***

Chơi game giống như đọc tiểu thuyết vậy, mình rơi vào một câu chuyện game và mình đắm mình trong đó. Nó giúp mình vượt qua nhiều sự buồn tẻ của cuộc sống hàng ngày. Buồn quá à, có game này hay lắm, chơi đi, hay bỏ mẹ. Lâu lâu hoài cổ mang cái game cũ ra chơi, ký ức lại tràn về bù lấp những khoảng trống rỗng và lại thấy yêu đời.

Dĩ nhiên tác hại của game thì nhiều, cơ bản vì tốn thời gian. Nếu không dành quá nhiều thời gian cho game chắc chắn là tôi không phọt phẹt như thế này. Mà cũng không chắc lắm, đã sinh ra là thằng ham vui rồi, không chơi cái này ắt chơi cái khác thôi. Không đổ tại cái gì được.

***

Viết entry này do ngồi mạng xem clip về game Grand Thief Auto phiên bản mới, mà các trang đánh giá game đều cho điểm 10. Game đéo gì mà nhìn đẹp và thật như phim vậy, câu chuyện thì hấp dẫn nhân vật rất phê mà hình ảnh và bản đồ y chang thành phố thật. Máy tính mình thì xin vợ đầu tư cho mãi từ hồi 2009, phiên bản mới này chắc không chơi được.

Vợ chồng thì đang nghèo, khó khăn chồng chất, moi đâu ra hơn chục củ để đầu tư con PC mới đây!?

Thôi thì cố gắng mà cày, giải quyết khó khăn, rồi hy vọng khó khăn sẽ dần qua đi, vợ sẽ dám đầu tư mua con điện thoại tử tế mà dùng chứ cậu ấy dùng con điện thoại tệ quá, còn mình biết đâu dành ra được tiền nâng cấp máy tính, đặng chơi GTA 5. Mua PS3 để chơi thì không thể rồi, lớn rồi, có con có cái, ai lại mua máy chơi game vợ mắng cho chết. Thôi thì cố gắng nâng cấp máy tính, dù sao máy tính cũng còn để làm việc nữa. Để làm việc thì cần gì cấu hình cao, nhưng dù sao cũng dễ nghe hơn.

Vậy là muốn chơi GTA 5 thì phải tập trung mà làm việc kiếm tiền. Âu cũng là một tác dụng của game vậy.

Những thằng không chơi game không thể biết được những điều tinh tế này. Game cũng như rượu vang vậy, cần phải có những hiểu biết nhất định thì mới có thể mở miệng ra mà đánh giá. Chưa có tiền mà học uống rượu vang thì chơi game cũng là một cách để hòa nhập với văn minh nhân loại vậy.

Advertisements

13 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. winlinh10 said, on October 24, 2013 at 1:38 am

    Có lẽ tôi đang là một trong những người đầu tiên đọc entry này, trong trạng thái rối bời vì ngồi ôm con ốm và GTA thì chưa từng đc biết đến trong đời.

  2. ivantung said, on October 24, 2013 at 9:06 am

    Cái game Rambo của anh nó tên gọi là Contra anh ạ.
    Hức, em cũng mê mẩn GTA, giá mà ở Hà Nội thì khi nào nhà anh có máy tính sẽ chạy sang chơi ké GTA 😀

  3. nghiafami said, on October 24, 2013 at 10:32 am

    ivantung ngày xưa tao với mày có chơi trò rambo ko nhỉ. Tao nhớ tao là thằng bị mày truyền bá game đầu tiên khi có máy tính :))

  4. ivantung said, on October 24, 2013 at 3:34 pm

    Giờ tao còn không nhớ là đã nhồi cho mày những trò gì rồi.
    Tao giờ vẫn muốn tìm trò Tây Du Ký, mà không biết ai còn lưu không? Ngày xưa tao dùng không biết bao nhiêu đĩa mềm mới copy đc trò đấy về, thế mà sửa máy tính mất hết. Mày làm IT thử tìm xem còn trò đó không? Có cái hình con gấu trúc lúc vào game ý.

  5. thangola said, on October 24, 2013 at 4:22 pm

    Cách đây hơn năm em cũng dồn tiền mãi để mua con Mac, xong giờ nó ra cái game Final Fantasy mới, chỉ chơi được trên PC hoặc PS3, làm em cứ ngồi bần thần mãi, tự hỏi mình có nên mua đầu PS3 hay không, vàcâu trả lời thì dĩ nhiên là không rồi :(.

  6. Tequila said, on October 24, 2013 at 11:52 pm

    Ôi giời lại có cả ông Nghĩa Fami ở đây nữa à. Hy vọng các chú giúp anh vẫn có được tí ảo giác về sự giấu mặt nhé. Anh khá cần cái ảo giác đấy.

    Về game (và kể cả các trò máy tính máy teo khác) thì bọn làm nội dung bao giờ cũng ăn cánh với bọn làm hệ thống, chúng song kiếm hợp bích nã tiền anh em mình. Cho nên thèm thì thèm vẫn phải có sự kiềm chế nhất định. hehe.

    • ivantung said, on November 6, 2013 at 11:32 am

      Thông báo với anh là em đã tìm lại được trò Tây Du Ký, cả phần giả lập Dos, gọi là Dosbox để chơi Tây Duy Ký, và sau 20 năm, em đã phá đảo được trò đó. 😀

      • Tequila said, on November 6, 2013 at 7:40 pm

        Hay quá! Share đi tớ chơi với.

      • ivantung said, on November 7, 2013 at 3:10 pm

        Mời anh check mail nhé

      • Tequila said, on November 8, 2013 at 12:07 am

        Đã nhận hàng! Cảm ơn ivan Tùng.

  7. bi said, on November 30, 2013 at 11:53 pm

    Nếu anh thích games thì nhất định phải thử Chrono Trigger và gần đây mới có Cave Story. Đây đều là những game mà về sau lớn lên em mới biết.

    Đặc biệt Chrono Trigger là một game RPG của Square phát hành năm 95 trên máy Super Nintendo (điện tử đĩa mềm) mà do một đội họ gọi là dream team đảm nhận. Tất cả đều rất công phu và chi tiết, ví dụ bạn vẽ 7 viên ngọc rồng đảm nhận phần đồ họa. Có gã làm nhạc làm đến phát ốm phải vào viện.

    Bây giờ em hay chơi và tán gẫu bằng Counter Strike 🙂

  8. Vương Minh Tùng said, on December 17, 2014 at 9:15 pm

    Ngày xưa hay chơi mấy cái flash game cũng vui lắm, mấy game ngày xưa đồ họa không hoành tráng như bây giờ, nhưng mà chơi vui thiệt. Chơi cũng không phải cày kéo gì, chơi chỉ là chơi và thư giãn thôi.
    —————————
    Vương Minh Tùng
    Web Admin
    SDT: 0902.714.739
    Tham khảo thêm thông tin Áo Khoác Da Lamborghini Cao Cấp Giá Rẻ Mua Ở Đâu tại TpHCM hoặc Ao khoac da Lamborghini cao cap gia re mua o dau tai TpHCM

  9. KimBoo said, on May 31, 2015 at 10:50 pm

    Chơi game có điều độ, cũng là giúp đầu óc thoải mái, thư giãn
    —————————
    Vương Minh Tùng
    Web Admin – Dealcom.vn
    SDT: 0902.714.739
    Tham khảo thêm thông tin Giày thể thao nam Nike Air Max đế cao cực đẹp tại TpHCM hoặc Giay the thao nam Nike Air Max de cao cuc dep tai tphcm


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: