Teq's Blog

Một chuyện tình

Posted in Linh tinh by Tequila on December 2, 2013

Tháng trước, có hai thằng đàn ông bước vào quán bia, tức là tôi và một anh Mẽo già. Chúng tôi lên tầng hai cho đỡ ồn ào. Chúng tôi có một người bạn chung, và vì thế Jim email cho tôi bảo là muốn gặp tôi uống bia khi hắn tới Hà Nội. Tôi đồng ý, vì bạn tôi, D., thích thế, thích tôi gặp Jim vì theo cô ấy thì Jim rất dễ thương và Jim muốn có thằng nào để uống bia cho vui trong chuyến đi ngắn ngủi tới Hà Nội. Tôi nghĩ mình sẽ cố gắng tỏ ra dễ chịu, vui vẻ, để làm vui cho thằng cha Jim và vì thế làm vui cho cô bạn tôi. Thỉnh thoảng uống bia bốc phét với Tây cũng rất giải trí.

Tôi đến cửa khách sạn trước giờ hẹn 5 phút, ngồi trong xe cái đã, khách sạn 5 sao nên thằng cha Tây này không phải tây balo, và vì thế tôi đoán hắn sẽ rất khách sáo khi mới gặp. Được, thế thì tìm một cái gì để mở đầu. Tôi chọn nhạc country Mẽo, lựa bài mà tôi thích để sẵn đó. Rồi tắt máy đi vào sảnh khách sạn đúng giờ đến từng giây. Thế là ở sảnh khách sạn có một thằng vừa đi vào và một thằng vừa đi ra từ thang máy, tay cầm cái điện thoại, nhận ngay ra là đối tượng của nhau.

Y như rằng, thằng cha cảm thấy dễ chịu khi lên xe được nghe ngay mấy bài nhạc nhà quê của xứ hắn. Và chúng tôi không phải nói gì nhiều với nhau trong những phút đầu tiên.

***

Chúng tôi bắt đầu câu chuyện một cách dễ dàng. Có lý do để D. sắp xếp chúng tôi uống bia với nhau, hai thằng rất giống nhau.

Jim thích đọc sách và viết sách, thích nhạc và chơi nhạc (ở một đẳng cấp chuyên nghiệp, từng ngồi ôm clarinet trong dàn nhạc). Tôi chưa từng nói chuyện với thằng Tây nào sành điệu thế, nên phải sau hơn một chai bia thì tôi mới hết e ngại và trở nên thoải mái với thứ tiếng Anh bồi vô cùng cùi bắp của mình. Jim là một chuyên gia về Shakespeare, hắn sẽ viết về Shakespear hoặc sẽ viết một thể loại sách dạy đời nào đó. Nhưng hắn chưa có thời gian. Theo Jim nói, thì hắn đang là nô lệ của gia đình và con cái, hắn phải làm việc rất nhiều để chu cấp cho hai đứa con đang học cấp ba và đại học.

– Nhưng bốn năm nữa, khi con tôi tốt nghiệp, tôi sẽ bỏ tất cả công việc không làm gì nữa hết, sẽ chỉ viết.

– Tôi cũng ước một ngày kia tôi cũng có thể bỏ việc, chả làm gì cả, uống rượu chơi nhạc và viết.

– Cậu có thể thực hiện điều đó sớm mà. Viết cũng là một việc làm ra tiền.

– Ở Việt Nam thì không phải thế. Ở đây mỗi đầu sách người ta chỉ in tầm hai nghìn bản. Rất ít.

– Thật à! Tại sao lại thế nhỉ. Như thế với mỗi bản bán được, nếu người viết thu về một đô, thì viết một cuốn sách chỉ được hai nghìn đô!

– Đúng thế. Ở xứ của chúng tôi, chúng tôi không thích trả tiền cho những người viết sách, chơi nhạc…

– Thế các cậu thích trả tiền cho ai.

– Dĩ nhiên là chủ quán bia.

Chúng tôi cứ nhẩn nha nói chuyện vớ va vớ vẩn về chuyện đọc sách viết sách như vậy. Đó là một đề tài thú vị, dễ để nói chuyện, triển khai các ý kiến ba lăng nhăng, làm mồi nhắm để uống bia. Mỗi thằng cũng xơi đến bốn năm chai Ken rồi và câu chuyện cứ diễn ra đúng kiểu của những kẻ chỉ gặp nhau một lần rồi khi chia tay sẽ bảo “giữ liên lạc nhé” sau đó chả bao giờ liên lạc lại.

***

Bỗng Jim đổi đề tài rất đột ngột. Jim bảo, thực ra là tôi đang có một vấn đề lớn.

– Vấn đề gì vậy?

– D. Tôi yêu D.

Haha. Tôi cười phá lên. Thì ra là thế, thế mà tôi chẳng đặt câu hỏi tại sao D. lại muốn tôi gặp anh già này.

– Yêu thì là tốt mà!

– Ừ. Nhưng cậu biết đấy, tôi đã có gia đình rồi, tôi vẫn đang sống với vợ.

– Đúng là một vấn đề lớn đấy!

Tôi lại cười khì khì, rồi rất bất nhã, bảo là tôi phải đi WC cái đã. Quay lên, tới lượt Jim đi WC. Sau đó thì chúng tôi gọi thêm bia.

***

D. là bạn từ thuở nhỏ của tôi. Chúng tôi chơi thân với nhau, theo kiểu mau thì nửa năm mà thưa thì đôi năm mới gặp nhau, mỗi lần gặp thường nói chuyện rất dài. D. đã lấy chồng và đã ly dị, có một con nhỏ. D. quen Jim từ khá lâu rồi, nhưng năm ngoái thì họ mới trở nên thắm thiết, khi D. tìm được một công việc mới và chuyển tới thành phố mà Jim đang sống, làm việc cùng tổ chức với Jim. Con trai nhỏ của D. vẫn đang ở Hà Nội cùng bà ngoại, cô ấy dự định đợi khi công việc ổn định thì mới đưa con sang.

Công việc của D. khiến cô ấy phải đi rất nhiều nơi, trái đất trở nên xẹp lép như cái bánh đa. Nhưng tình cảm với Jim thì lại phồng lên. Họ yêu nhau. Dân thích đọc thích viết mà yêu nhau thì lằng nhằng lắm. Có những ngày Jim viết cho D. tới vài chục cái email. Còn D. thì bảo Jim theo cách mà người ta thường đọc được trong các tiểu thuyết diễm tình, mình yêu nhau nhưng phải quên nhau đi, như vậy thì chỉ có hai người khổ.

– Sao ông không nghĩ tới chuyện ly dị? Rồi lấy D.?

– Tôi cũng nghĩ đến chuyện ly dị vợ. Nhưng cậu biết đấy, khi đã sống với nhau hai mươi mấy năm và vợ tôi lại là một người rất tốt, thì làm sao tôi có thể nói với vợ mình về D.

Tôi ngúc ngắc đầu, uống bia, bia rất ngon. Chuyện này đại loại giống như một bài hát của Lobo. But girl, how can I tell her about you. Làm sao tôi có thể nói với vợ tôi về em đây, vợ tôi oánh tôi bỏ mẹ!

– Tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi có vợ, nhưng tôi không thuộc về cô ấy nữa. Tôi đã thuộc sở hữu của D. Nhưng không thể đến với D. Vậy nên là tôi chỉ có một mình, cô đơn, và uống bia với cậu ở đây.

– Tôi nghĩ ông cần thời gian và bia giúp cho thời gian qua đi êm ái.

Khi có bia rồi thì tôi có thể nói những câu tiếng Anh dài, đôi khi vừa dài vửa đúng ngữ pháp mới vãi đái! Chúng tôi gọi thêm mấy chai Ken nữa. Hai thằng đều có sở thích uống bia với thật nhiều đá. Thằng cha mọt sách mọt chữ này dường như bị chữ nghĩa và các định nghĩa trong sách vở của những thằng chết rồi đè bẹp. Điều hắn cần đâu phải là suy tư ngẫm ngợi. Điều hắn cần là bựa. Bựa lên, để mà về bảo vợ là anh đã yêu người khác, hoặc bựa lên để vứt cái mà hắn nghĩ là tình yêu đích thực vào sọt rác.

Hắn đúng là một thằng loser. Một thằng nô lệ, nô lệ của tất cả. Nô lệ của công việc, của gia đình, của con cái và sự học hành tốn kém của chúng, nô lệ của sự tốt đẹp của bà vợ, nô lệ của tình cảm với D., thậm chí nô lệ của tôi trong thời điểm này, khi bỗng dưng hắn nói những điều quá riêng tư với một người mới gặp, chỉ vì người đó là bạn của D.

Jim gục gặc đầu, buồn bã.

– Bốn năm nữa, khi tôi xong trách nhiệm với những đứa con, tôi sẽ bỏ việc và tới sống ở Hà Nội để viết?

– Tại sao lại là Hà Nội, thiếu gì nơi thích hợp hơn để yên tĩnh mà viết trên trái đất này?

– Ở Hà Nội có D. Con của D. đang ở Hà Nội, tôi nghĩ cô ấy sẽ không mang con đi đâu mà sẽ tìm cách về đây, ở Hà Nội.

***

Hà Nội. Nơi mà ai cũng muốn bỏ nó mà đi nhưng đi rồi thì đều buồn nhớ. Nó luôn để lại một khoảng trống cho những người ra đi. Hóa ra Jim từng ở Hà Nội ba năm. Ông ta là tây kiểu công nhân cao cấp, tây nhiều tiền, và Hà Nội của bọn tây nhiều tiền  thì rõ ràng là chả ra cái gì cả. Ông ta sống ở Hà Nội ba năm nhưng hầu như không biết gì về Hà Nội, ông ta làm việc mười đến mười hai tiếng mỗi ngày, ở Hà Nội, ở Kuala Lumpur, ở New York hay Dubai đều thế cả. Nhưng ở Hà Nội, với Jim, là có D. Hà Nội với ông ta là D.

Một ngày kia nếu cuộc tình này qua đi, hẳn ông ta vẫn sẽ nhớ mãi về Hà Nội. Và ngậm ngùi buồn nhớ, lôi clarinet ra mà thổi. Hoa sữa vẫn nồng nàn đầu phố đêm đêm, thế đéo nào em lại quên anh, thế đéo nào em lại quên anh.

Đột ngột Jim kết thúc cuộc bia.

– Bây giờ tôi phải về, về làm việc.

– Làm việc gì giờ này? Tôi nghĩ chúng ta nên uống tới khi say rồi về, cho sướng.

– Giờ này, ở bên Mỹ là giờ bọn nó vào làm việc. Tôi phải về khách sạn rồi làm việc với bọn nó, tôi có mấy việc phải hoàn thành. Rồi mai 8h tôi phải dậy ra sân bay, 10h bay đi Bankok.

Tôi hơi chán. Bia còn đang dở mồm. Nhưng tôi hiểu Jim đang có cảm giác thê thõm khi mà nói ra quá nhiều điều riêng tư với một thằng ranh kém mười mấy tuổi mới gặp lần đầu.

Thế là chúng tôi thanh toán, rồi ra về. Jim ngồi trong xe và tiếp tục lắng nghe những bản nhạc nhà quê Mỹ.

– Năm tới tôi còn phải quay lại Hà Nội một hoặc vài lần.

– Cứ gọi điện cho tôi để uống bia, nếu thích.

– Uh. Lần sau tôi muốn nghe cậu kể tất cả những gì cậu biết về D. Tôi muốn biết những điều bí mật của D.

– Điều bí mật của D. là chẳng có điều bí mật nào cả, cô ấy chỉ cố gắng để chiến đấu với cuộc sống khó khăn này.

Tới cửa khách sạn. Tôi và Jim cùng ra khỏi xe, bắt tay nhau. Chúng tôi bắt tay nhau, cười, nói rằng rất vui khi gặp nhau, y như hai đối tác công việc. Rồi Jim nhanh chóng vào trong sảnh khách sạn, tôi nhìn theo và thấy nỗi buồn rơi lả tả sau lưng hắn, bước tới giữa sảnh thì hắn đã lại trở thành một diễn viên Jim đang đóng vai Jim.

Hắn nhập vai hắn đạt quá, và đó chính là vấn đề.

***

Tôi hát rống lên như bò trong xe, hát theo mấy bài nhà quê Mỹ.

***

Tôi về, dĩ nhiên phải uống thêm một cơ số bia nữa cho nó đủ đô ngủ cho ngon, vừa uống vừa viết những dòng trên, rồi ném vào sọt rác. Hôm nay giở sọt ra ra đọc lại, lại thấy vui vui. Nên post.

Advertisements

3 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. An said, on December 3, 2013 at 6:54 am

    Ban Teq viet nhe nhang the!

  2. genderchats said, on January 22, 2014 at 4:09 pm

    Đức viết rất hay!

  3. Duong Mai said, on January 24, 2014 at 11:34 pm

    Chị Hà ơi, Đức viết rất đáng đọc ạ!


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: