Teq's Blog

Con chó số chín và bản giao hưởng cuối của Beethoven

Posted in Linh tinh by Tequila on January 3, 2014

Rác ngày 13/8

Tối nay uống bia với các bạn.

Bà già thằng Nguyên lác có lần bảo, người ta nói ba mụ đàn bà và một con vịt thành một cái chợ, nhưng mà đàn bà bọn tao nói không nhiều bằng chúng mày. Tao chịu không thể hiểu nổi đàn ông đàn ang chúng mày nói cái gì hay ho với nhau mà thâu đêm suốt sáng, ngày này sang ngày khác, năm này sang năm khác. Bọn con cũng không hiểu lắm. Có lẽ ở những nước IQ cao người ta ít uống bia nói nhảm hơn. Ở đây bọn con IQ thấp quá nên thấy rằng một mình sống là không đủ. Sống nhiều cách mấy cũng là không đủ. Mỗi thằng sống một phách rồi khi gặp nhau bia bọt thì bắt đầu đưa ra ghép nối trao đổi với nhau – từ chuyên môn gọi là đồng bộ.

Hôm nay bạn Báu Egoist ra đây chơi, lại không có vợ đi cùng, thế là anh em nhất thiết phải đến. Do bạn có IQ cao nhất nên bạn ít nói nhất, chỉ ngồi im lặng tỏ vẻ ngu ngốc như nghìn năm nay, thỉnh thoảng cười keke. Còn khi tôi vừa đến, thì thằng Kỳ bảo, trước khi mày đến thì anh em vừa bàn rồi, thằng Báu thẩm du bằng sách, thằng Hải cave thẩm du bằng nhạc, thằng Hiệp phò thẩm du bằng đồ họa và dạy học, thằng Quân Dacam thì nó thẩm du bằng vẽ và dạy vẽ, mày với tao thẩm du bằng gõ chữ buổi đêm, thằng Tâm kỹ sư thẩm du bằng cái đéo gì mà Cisco.

Tôi nghĩ dạo này mình khùng thật. Viết liên hồi kỳ trận. Giá kể không phải đi làm thì tôi có thể đóng cửa viết cả tháng trời không nghỉ, bất kể hay dở.

***

Vào một buổi đêm, xuân hạ thu đông gì quên rồi, chúng tôi ngồi bên khung cửa 8 Ngô Quyền nhà bạn Kỳ. Lúc đó tôi ngồi dựa lưng vào tường cạnh cửa sổ, các bạn khác cũng vây quanh cái bàn, nghe giáo sư Hiệp phò thuyết trình với cái slideshow của chàng. Đề tài nghiên cứu đặc biệt của chàng về ảnh sex qua các thời kỳ lịch sử. Chúng tôi chỉ có sáu thằng, mà tôi thật tiếc cho phần còn lại của thế giới đã không được nghe buổi thuyết trình đó.

Phần còn lại của thế giới có hơn 7 tỷ đứa, trừ đi sáu thằng bọn tôi kể cả Hiệp phò, còn hơn 7 tỷ – 6. Tạm gọi là 7 tỷ –6 ấy viết thành số thì dài quá, và trong số đó cũng có biết bao ý nghĩ và bao nhiêu diễn thuyết, nhưng thật đáng tiếc cho bọn chúng. Chẳng bao giờ chúng được chứng kiến cảnh giáo sư Hiệp phò, nghiêm trang và thuyết phục như khi chàng đứng trên giảng đường, mắt long lanh gương mặt quắc thước cho đóng phim chưởng không cần hóa trang, tay bấm chuột mồm trình bày, trên màn hình thì lướt qua những hình ảnh, cái thì hân hoan cái thì buồn khổ, cái thì nâng niu cái thì thô lỗ, cái thì xót xa cái thì ân điển, cái nhung nhớ cái phũ phàng, cái cao minh cái ngu xuẩn, cái nào cũng cởi truồng.

***

Tôi mở một chai bia mới và bắt đầu bịa ra chuyện này:

Có một nhà sư, trụ trì một ngôi chùa tồi tàn đâu đó ở góc núi nào đó mà những phật tử phương xa và những đoàn từ thiện chưa buồn tới. Nhà sư ngày ngày, sáng ra đọc kinh xong thì đi tưới rau, xong rồi cho con chó ăn, rồi ngồi thiền, rồi đi ăn rồi lại thiền, hoặc chán ngồi thiền thì ngồi xổm trước gian chính chống tay lên cằm chờ mặt trời lặn. Buồn quá chàng tập võ nữa. Chàng tập mãi mà chưa đấu với ai hết, đêm tối không có ai chàng vẫn nhún chân bay một phát tới ngọn đa kiểm tra tổ chim, mà chàng vẫn không thể biết đích xác được là chàng có phải cao thủ hay không. Thời gian cứ thế trôi qua, chàng trụ trì chùa đó từ khi mà đất này chưa nổi can qua cho tới khi bình lặng, ngày nào chàng cũng tưới rau, tụng kinh và ngồi thiền và nuôi chó. Chàng trụ trì chùa đó từ khi mà những cô thiếu nữ theo mẹ vào chùa làm chàng xao xuyến và phải vào nhà sau đọc kinh như bổ củi, cho tới khi chàng trung niên và người ta muốn giao chàng làm tổng giám đốc năm bảy chùa trong cả vùng, mà chàng từ chối tất cả, cho tới khi chàng trở thành một lão sư già chỉ lanh quanh quét chùa và đợi chết. Chàng đã nuôi tới con chó thứ bảy, con nào cũng rụng hết cả lông và chết già.

Lúc đó chàng đã chín mươi tuổi, chàng nuôi sang con chó thứ tám. Da chàng nhăn nheo, tay chân chàng run rẩy yếu ớt, kinh kệ chàng đọc đã quá nhiều đến nỗi mỗi khi thắp đèn nhang chàng chỉ cần đọc tên kinh và nhắm mắt lại là lời kinh phát ra miệng, và tới tuổi đó chàng chẳng sợ gì thần phật lẫn ma quỷ, ma quỷ thường lởn vởn gần chàng mà cung kính, và chàng chỉ biết sống dai thế thôi chứ Phật chẳng độ được hơn nữa chàng bởi chàng quá trong sạch. Chàng chính là Phật rồi đó.

Một ngày có đứa con gái mười sáu tuổi, đẹp như hoa mộng, phong nhũ phì đồn, buồn đời thất tình, tới chùa gặp chàng. Nàng nói, sư cụ hãy chỉ cho con, con phải làm sao. Chàng nghĩ, mình đã chín mươi tuổi, đời mình chỉ toàn những điều trong sạch, chỉ biết đọc kinh luyện võ rồi cho chó ăn, biết nói gì với nó đây. Chẳng lẽ lại nói rằng nếu năm ba mươi ba tuổi mà ta gặp gái đẹp cỡ con, ta sẽ chẳng tu nữa. Rồi chàng phân tích một hồi, trích dẫn kinh kệ. Đứa con gái nghe lời chàng dù chả hiểu gì cũng thấy an lòng, về lấy đại một ông chồng rồi đẻ con, ngày rằm mùng một nào cũng đến chùa đặt lễ mong bình an cho con cái nó.

Rồi một ngày, khi chàng hơn trăm tuổi, có một đứa con trai mười bảy tuổi, chính là con của cô gái dạo nào, cũng đẹp như hoa mộng, chính trực can trường, mà chả biết nên sống đời mình thế nào, tới chùa gặp chàng. Hắn nói, sư cụ hãy chỉ cho con, con phải làm sao với cuộc đời mình. Chàng nghĩ, mình đã hơn trăm tuổi, đời mình chỉ toàn những điều trong sạch, chỉ biết đọc kinh rồi luyện võ và cho chó ăn, biết nói gì với nó đây. Chàng không trích dẫn kinh kệ như năm xưa nói với mẹ nó nữa, mà bảo nó ở lại với chàng ba ngày. Trong ba ngày chàng chỉ tưới rau, cho chó ăn, ngồi thiền, nhưng không tập võ cũng không bay lên ngọn cây. Thực ra chàng quá già rồi không bay lên xem trứng chim được nữa, game ấy chàng đã bỏ từ năm mới có bảy mươi ba tuổi. Sau ba ngày, thằng bé sốt ruột quá tới hỏi chàng, con đã im lặng quan sát sự cụ ba ngày nay, mà không biết sư cụ có ý gì dạy bảo con chăng. Chàng bảo thằng bé, đời ta chỉ biết có ở đây đọc kinh và nuôi chó, đâu biết thế giới ngoài kia có gì mà dạy gì con. Thằng bé hỏi, thế sao sư cụ giữ con lại ba ngày làm gì? Chàng bảo, thì để bây giờ con đi, làm gì thì làm, sống kiểu gì thì sống, nhưng con sẽ biết là có một cách sống là chẳng làm gì cả, đợi hết giờ, như ta vậy.

Mấy ngày sau, chàng chôn cất con chó thứ chín. Chàng thấy mình mệt mỏi, e không đủ thời gian mà đi xin một con chó con rồi về lại cho nó ăn tới hết đời nó, chàng vào thư trai, xếp bằng và viên tịch.

Người ta tạc một bức tượng chàng, đặt thờ ở góc chùa. Rồi có một vị sư mới tới trụ trì chùa, lập đàn giảng kinh, chấn hưng phật pháp, chẳng mấy chốc chùa nơi góc núi trở nên nổi tiếng, phật tử kéo đến đông nghìn nghịt, nhà chùa xây dựng thêm tới mấy gian điện, dân bản địa trong núi cũng khấm khá lên nhờ nương vào chùa mà buôn bán hương hoa, trông xe cho thuê phòng trọ, mở quán thịt rừng.

Một ngày có người đàn ông, vốn quê ở trong núi, tới chùa xin tá túc ba ngày, nhưng hắn chỉ thắp hương rồi ngồi trước bức tượng vị trụ trì cũ đúng một đêm, rồi tảng sáng sau đã bỏ đi.

***

03/1/2014

Tôi lục thùng rác, thấy vui vui bèn lôi cái đoạn viết từ tháng 8 bên trên. Bia về gõ loạch quạch, giờ đọc lại chả hiểu ý nghĩa mình viết là cái quái gì?!

Lôi ra đọc lại rồi post vì thấy có tí liên quan, bởi hôm trước ngồi với bạn GT và bạn Việt Kino ở Zone 9 (R.I.P anh Giôn) , các bạn bàn nhau về nhạc cổ điển, bảo là con số 9 là con số định mệnh. Hồi xưa có bọn người hành tinh đáp xuống trái đất, sáng tác nhạc cổ điển. Các anh người hành tinh chế tạo giao hưởng, bao giờ cũng tới bản số 9 là lên phi thuyền về giời. Có anh chế xong bản số 9 rồi, định vượt qua định mệnh, quyết tâm chế bản số 10, mới được một đoạn phi thuyền đã đến đón.

Thành ra cái đoạn mình viết bậy ở trên, sư cụ nuôi con chó thứ chín thì viên tịch, là rất chuẩn. Mà Zone 9 (R.I.P), ngẫm thấy cũng đen đen thế nào.

***

Tuần trước được đi nghe Bản giao hưởng số 9 của anh Beethoven, quá phê. Bản này thì nghe mãi rồi, nhưng đây là lần đầu được nghe nhạc thật ở trong nhà hát, nhiều đoạn thấy bị ngợp mới phát hiện ra mình nín thở liên tục. Nghe bản số 9 trực tiếp, mới thấy hiểu hiểu vì sao anh Beethoven có thể sáng tác được bản này khi đã bị điếc. Tai nghe được hay không quan trọng gì. Anh ấy sáng tác bằng ý nghĩ và bằng thứ logic không thuộc về loài người, không phải thứ logic loài người có thể nghĩ ra, nó là thứ logic của Thượng Đế được các anh người hành tinh mang xuống, convert thành thứ tín hiệu thuộc dải tần mà tai con người có thể nghe được.

Kết thúc bản giao hưởng, khán giả vỗ tay dài tới cả hơn mười phút, kiểu nó là như thế, để cho anh nhạc trưởng đi hết một vòng để trân trọng tán dương mọi người trong giàn nhạc, giới thiệu họ trong tiếng vỗ tay. Có anh Trung Quốc (thật không dám thiếu tôn trọng mà gọi là Tàu Khựa như mọi khi) tên gì quên rồi, giọng bass hay khủng khiếp, đứng ở hàng đầu mắt ngước nhìn khán giả. Đôi mắt anh long lanh, hạnh phúc, tự hào. Nhìn anh và niềm vinh quang sáng rỡ của anh trước khán giả giây phút ấy, thật khó mà tin rằng thế giới này còn có tăm tối và cái ác. Đồng thời, lại thấy cái ác và cái tăm tối của loài người hiện ra ám ảnh, bên dưới và bên ngoài thứ ánh sáng thần thánh của Thượng Đế mà các anh đã vừa diễn tả. Ánh sáng và bóng tối được tạo ra bằng cùng một công thức.

Dù sao, về tới nhà tôi bấm like và comment cảm ơn trên Fanpage của VNSO (Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam). Hôm sau thấy facebook báo mình được một cái like từ cái Fangage vắng hoe vắng hoắt ấy. Thật vinh dự vì đấy là cái bấm like của anh Honna Tetsuji, nhạc trưởng. Cảm ơn anh Honna và các cộng sự của anh. Năm nay vợ chồng em sẽ cố gắng mua cái vé năm, để ủng hộ các anh chị trong cả mùa giải. So sánh ra thì tiền mua cái smartphone đủ để đi nghe nhạc của các anh chị tới 05 mùa giải!

***

Năm 2014 đến rồi, một năm trôi qua nhanh quá. Bản nhạc 2013 đã kết thúc, nay là bản nhạc 2014. Nghĩ ra là không có cái gì gắn chặt với thời gian hơn âm nhạc. Âm nhạc chỉ tồn tại trên dòng chảy tuyệt đối của thời gian. Cuộc sống này cũng vậy, diễn ra trên dòng chảy vĩ đại ấy, bất kể hay dở.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Huong said, on January 4, 2014 at 11:04 pm

    e thích nhất câu chuyện nhà sư ạ 🙂

  2. Duong Mai said, on January 25, 2014 at 11:09 am

    Viết đéo gì mà hay thế…


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: