Teq's Blog

Krưm, Nhật Lệ, nốt chỗ Tequila còn sót lại

Posted in Linh tinh by Tequila on March 3, 2014

Nói để bám sát thời sự một tí, những ngày này bọn nó đang chuẩn bị bem nhau ở Krưm (Крым,Crimea). Bán đảo Krưm tuyệt đẹp nằm bên bờ biển Đen, chưa được đến đấy nhưng mà tôi biết nó cực đẹp. Tôi yêu Krưm.

Hồi năm 1987, ông già tôi đi Krưm 6 tháng để học lái một cái trực thăng mới mà theo tôi nhớ thì ông già bảo là cái trực thăng có hai cánh quạt chồng lên nhau, quay ngược chiều nhau, một cái trực thăng bay biển.

Lá thư đầu tiên tôi viết trong đời mình, hơn nữa lại là lá thư duy nhất từng bỏ trong phong bì có dán tem, là lá thư viết năm 1987 gửi cho ông già, gửi tới Krưm. Khi về thì ông già mang về cho tôi một cuốn sách ảnh về Krưm, những tấm ảnh rất đẹp khiến tôi mê mẩn. Từ Krưm trở về, thì ông già cho tôi một cái cặp sách mới, một cái quần sóc dạ màu nâu mà tôi đã nhất quyết đòi mặc nó ra ngoài quần dài để đi học, suýt bị ăn đòn mới chịu thôi. Ông già cũng mang về một cái tủ lạnh, rất nhiều vòng bi, từ dạo đó tôi bắt đầu được ăn uống đầy đủ. Cho nên tôi luôn cảm thấy thân quen với Krưm, mảnh đất chưa từng đặt chân tới.

Sau đó tôi còn được đọc một cuốn gọi là “Những câu chuyện Sevastopol” của Lev Tolstoi. Sevastopol là cứ điểm hải quân quan trọng của Krưm. Năm 1854 liên quân Anh Pháp đã bao vây cảng này gần một năm mới hạ được nó. “Những mẩu chuyện Sevastopol” nói về những người lính và những người dân anh hùng của Sevastopol trong cuộc bao vây đó. Trình của cụ râu rậm Lev Tolstoi viết về chiến tranh như thế nào thì ai cũng biết rồi, quá khủng, đọc mà như thấy cuộc chiến ấy và những con người ấy hiện ra ở trước mặt mình, như thể mở cửa nhà ra là sẽ thấy một viên đại úy áo quần ám khói phi ngựa từ pháo đài trở về phóng ngang qua. Từ hồi đó trở đi tôi vẫn đinh ninh là Krưm thuộc về Nga từ xưa mà, sao thế quái nào lại chuyển sang Ukraina, cái đấy do dốt sử Tây nên lúc nào rảnh google đọc xem sao vậy.

***

Năm ngoái, có dịp đến Saint Petersburg, thăm quả pháo đài hoành tráng của nó. Vào lúc 12h trưa, pháo đài vẫn diễn theo lệ cũ, bắn pháo. Hàng lính ăn mặc kiểu lính Sa hoàng đi đều bước vào sân pháo đài, bước lên cầu thang, lên mặt thành, nơi có các khẩu pháo thần công. Rồi một viên sỹ quan ra hiệu lệnh, loạt pháo nổ cái uỳnh, có thằng tây đang quay phim giật mình rơi cả iPhone.

Ở giữa pháo đài là nhà thờ thánh Petro Pavlovskiy. Trong nhà thờ cất giữ 41 ngôi mộ các Sa hoàng và hoàng thân quốc thích, từ Pie đại đế cho tới Nicolai Đệ nhị. Buồn nhất là câu chuyện về anh Nicolai Đệ nhị này. Năm 1917 thấy thế giới đã thay đổi, anh đã quyết định bàn giao chính quyền trong hòa bình, cho những người cách mạng tư sản. Xong thế quái nào lại còn có các anh vô sản Bolsevich. Các anh hùng cách mạng Bolsevich nhốt anh Nicolai Đệ nhị cùng gia đình trong cung điện Ekaterina vài hôm, rồi đưa vào một căn phòng, mà phòng nào ở cung điện Ekaterina cũng cực kỳ tráng lệ, trong căn phòng tráng lệ đó họ xử bắn anh cùng vợ, con trai, bốn con gái, ngự y, nữ tỳ và đầu bếp.

Từ sau anh Nicolai đó, Đế quốc Nga không còn Sa hoàng. Những vị vua nhiều tiền và ăn chơi nhất châu Âu thậm chí nhất thế giới đã không còn nữa. Nước Nga và các nước đàn em biến thành Liên Xô, oánh nhau trong trận chiến rung chuyển thế giới, cung cấp súng ống cho nhiều nơi trong đó có nơi ai cũng biết là nơi nào ấy để oánh nhau tiếp, rồi xịt dần xịt dần xịt dần và ngày nay người ta gọi Nga là bọn Nga ngố, một bọn uống vodka như hũ xong đi crack phần mềm.

Nhưng như có thằng bỏ mẹ nào đó ở đâu đó nói, nước Nga thế kỷ 21 vẫn cần có Sa hoàng. Và Sa hoàng đã trở lại, lợi hại hơn xưa, Sa hoàng Vladimir Vladimirovich Putin. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Năm 2013, Sa hoàng Putin công du tới Việt Nam, trong chuyến công du đó thì Sa hoàng có dự một buổi hòa nhạc ở Nhà hát lớn Hà Nội. Một thằng bạn của tôi, một thằng em, thằng Việt Kino, vốn lớn lên tại Nga và hâm mộ Sa hoàng, cũng có mặt. Khi ấy Sa hoàng bước ra khỏi nhà Hát, chui vào xe, khi cửa xe chuẩn bị khép lại thì thằng Việt Kino hô to “Chúc ngài sức khỏe!”. Sa hoàng ngạc nhiên chững lại, đưa mắt nhìn đám đông và nhìn thấy nó, Sa hoàng giơ tay chào nó trước khi cửa xe đóng lại. Nó xúc động post clip ầm ầm trên facebook, nửa tháng sau còn gọi điện cho tôi bắt vào xem.

Tôi cũng có dịp nhìn thấy Sa hoàng, bảy tám năm trước, khi ngài mới ở nhiệm kỳ thứ hai và còn chưa chơi trò lộn tu với chú Medvedev để lên làm Sa hoàng. Tôi ở trong đội cây cảnh đứng cửa, ngài đi vào, tôi bon chen đi sau, rồi lại chạy nhanh ra cửa đứng khi ngài đi ra, chỉ cách tôi một bước chân. Lúc đó tôi cứ ngạc nhiên chả hiểu an ninh Nga  với an ninh Việt Nam làm ăn kiểu gì, mà tôi có thể đứng gần Putin như thế mà trước đó không hề có một ai kiểm soát kiểm tra. Hay anh đấy là cascadeur?

Có lẽ cẩn thận là không cần thiết, vì Sa hoàng Putin vĩ đại là một siêu nhân. Sa hoàng đấu Judo, Sa hoàng lái máy bay, Sa hoàng lặn biển, Sa hoàng nhảy dù… gần đây Sa hoàng thậm chí còn đánh cả đàn piano. Đôi khi tôi tự hỏi Sa hoàng chơi nhiều thế không biết thời gian đâu để mà làm Sa hoàng? Thế nhưng cuối cùng thì ngài đã chứng minh cho tất cả thấy, ngài là Sa hoàng đích thực, Sa hoàng vĩ đại của đế quốc Đại Nga.

Xem Euro 2012, ngắm bọn gái Ukraina đẹp như tiên, không phải, bọn tiên đẹp như gái Ukraina thì mới đúng, trộm nghĩ Ukraina tuy chưa giàu nhưng mà hòa bình và gái đẹp tung tăng như kia thì là thiên đường mẹ nó rồi. Nào ngờ, chưa đầy hai năm sau, đất nước Ukraina đã thành ra be bét trong một ván cờ không biết ai đánh, nhưng cuối cùng thì tàu chiến của Sa hoàng có mặt ở Sevastopol, bao vây, chiếm Sevastopol và gần như chiếm cả Krưm, đòi Krưm về với nước Đại Nga vĩ đại!

Nước Nga thế kỷ 21 vẫn cần có Sa hoàng, có lẽ cả bọn gái đẹp ở Ukraina cũng vậy.

Thế giới cần có hòa bình, còn hòa bình thì lại toàn vô nghĩa nếu không có chiến tranh. Vì vậy, chúng ta cứ lớn lên, tán gái, đi làm, uống bia bốc phét. Và các tổng thống, các lãnh tụ, các Sa hoàng… sẽ ngày đêm lao động khổ cực để tổ chức cho chúng ta những cuộc chiến tranh. Hình ảnh những thằng đàn ông con trai lởm khởm vô tích sự như chúng ta ngồi quán bia chạm cốc nói nhảm là những hình ảnh lãng mạn tuyệt vời, đầy tinh tế và dấu yêu, bởi biết đâu đấy, nhoằng một cái chưa ai kịp hiểu gì cả, thì bọn chúng đã cầm con mẹ nó trong tay thanh gươm hoặc quả lựu đạn rồi.

***

Trong một diễn biến khác, khi tàu chiến của Sa hoàng bao vây Krưm, thì cách một gang tay trên bản đồ thế giới, trên bờ biển Nhật Lệ, tôi đốt lên một đống lửa.

Tôi đi cùng đoàn bộ sậu của chỗ làm tôi đi một vệt Nghệ An – Hà Tĩnh – Quảng Bình. Tới Quảng Bình thì đã chiều tối, chúng tôi nhanh chóng nhận phòng, tắm rửa, chuẩn bị cho một hiệp đấu mới. Quán nổi ở trên bờ biển, uống rượu tả bổ xiểng, tình thân mến thân của những kẻ chẳng có nhu cầu nhớ tên nhau. Uống một hồi thì tôi thấy chao đảo, bỏ mẹ, sao hôm nay uống say nhanh vậy? Hóa ra không phải, quán hơi chòng chành vì dân tình cầm chén đi giao lưu hơi gấp. Tôi uống thêm mấy cữ nữa rồi thấy tình hình đã nhiều người uống thấy chối uống lấy lệ uống cố gắng rồi, bèn bỏ ra ngoài, đứng trên cầu dẫn từ bờ vào quán, ngắm biển.

Về tới khách sạn, thì nửa đi ngủ, nửa đi karaoke. Karaoke chán, thì đa số còn lại đi về, còn lại mấy người thấy đói bụng rủ nhau đi ăn đêm. Ăn xong lên cơn hấp, lại rủ nhau ra biển. Thằng lễ tân nhét cho chúng tôi hơn chục lon bia vào một cái túi giấy, loại túi khá dày. Ra tới biển, ngồi trên cát, gió lạnh, chị gái bảo, giá mà có đống lửa, em gái bảo, hay đấy hay là mình thử đi. Tôi và anh kia bèn thử kiếm củi, chúng tôi nhặt về được một đám củi nhỏ, mỗi cây bé bằng ngón tay trỏ, ngoài ra tôi cũng kiếm được một khúc củi to. Chả ai thật tin là có thể nổi được lửa với đám củi này. Rồi tôi lấy cái túi giấy bìa vốn đựng các lon bia, vò xoắn nó lại, lấy bật lửa khò một lúc mới bén. Rồi chúng tôi xếp những thanh củi nhỏ bằng ngón tay lại, cuối cùng ngọn lửa cũng bùng lên. Hóa ra mình giỏi phết, không uổng công học bọn trẻ con trên bản đốt lửa.

Và thế là chúng tôi ngồi ở bãi biển đêm mùa đông lộng gió, bên đống lửa, uống bia, chốc chốc lại đi kiếm nắm củi về, là những thân cây rau muống biển đã khô. Chúng tôi nói với nhau những chuyện gì đâu đâu, chả phải như những người đồng nghiệp, cũng chẳng như bạn, lại như mấy đứa sinh viên đi picnic vậy, đâu đâu giữa những cái đó. Chúng tôi cứ ngồi như vậy đến bốn giờ sáng, trong cái tình thân mến rất hiếm gặp được giữa những người đồng nghiệp. Dẫu biết rằng lửa này tắt đi chúng tôi đi về, mai trời sáng lên xe, sang tuần đi làm lại nói chuyện với nhau bằng văn bản, như chưa bao giờ có đống lửa nào được đốt lên.

Nói chuyện với họ, tôi càng chắc rằng dù mỗi người hàng ngày gặp nhau có khô khan, có cảnh vẻ, có cái trễ nải đơn điệu của công việc văn phòng, cuộc đời bên ngoài nhìn vào chỉ là cơm áo vợ chồng con cái, câu chuyện ai cũng như ai, mà mỗi người đều là một tiểu thuyết, chỉ có viết ra hay không mà thôi. Và mỗi một khoảnh khắc đều là lúc có thể bắt đầu một tiểu thuyết mới.

Thật may nếu chúng không phải là những tiểu thuyết viết về chiến tranh.

***

Tôi viết cái entry linh tinh này cùng với một chai Tequila còn thừa một tấc, uống nốt cùng với nước lã. Viết lung tung về Krưm, về biển Nhật Lệ, không viết về những điều khác cứ miên man ở trong đầu, như bom đạn ở miền trung, ngã ba Đồng Lộc, mộ tướng Giáp…, không viết về những điều mới mẻ hay cũ mèm về câu hỏi quá khoai là tại sao các anh cầm súng và các anh cầm súng vì cái gì.

Chai Tequila này hai năm trước có thằng bạn từ Nga về mang tới cho, cùng với một quả chanh Tây. Quả chanh xơi hết ngay, chai rượu ngày hôm nay mới hết. Uống một chai rượu từ Nga về, lại nói về Krưm, lại nhớ cung điện của Sa hoàng, lại nhớ chuyến đi Saint Petersburg năm ngoái và vị say rượu đọc thơ bên tượng đài Puskin. Bèn vào facebook lục ra một đoạn này. Nó là một cái comment nói với các bạn cũ sau khi post một cái ảnh về ngôi nhà cũ của chung, là một đoạn văn được enter nhiều lần, thành ra nhìn hơi giống thơ.

Moscow giờ đã khác xưa rồi
Bia cũng đã khác xưa
Baltika số 3 khoác lên mình màu áo mới
Đẹp
Và nhìn giống chai nước mắm

LM đỏ nặng quá anh chẳng còn hút được
Thằng Sana đã lên đời và đi khỏi,
không còn đổ rác bán bia
Khàn trưởng ốp gặp ai cũng vẫn gườm gườm ngu xuẩn

Chợ bây giờ đẹp vãi, cửa hiệu long lanh xanh đỏ
Mấy kiot xưa vẫn bán bia Baltika và thuốc lá LM đỏ cho chúng ta nay đều đã đi đâu. Chắc vì chúng ta không còn đó.
Cửa hàng bán CD và Game giờ bán iPhone
Công viên cạnh ốp vẫn giống như ngày trước
Vẫn bãi cát và đu quay
Vẫn chả có đéo gì đẹp

Thùng rác sau nhà thì ok, vẫn thế

Trở về Avi lần này, điều làm anh vui nhất
Chính là sự trở về
Chứ còn ngôi nhà số 8 của chúng ta
Vẫn như ngày nào
Như cứt

Moscow giờ đã khác xưa rồi
Và anh cũng đã khác xưa

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. kanishi said, on March 5, 2014 at 12:56 pm

    Chẳng lẽ anh Teq viết cái gì em cũng like, thôi lần này không like nữa, comment phát.

  2. Phan said, on March 11, 2014 at 9:11 am

    còn em không like-chấm-than đâu em chỉ thích quá xong comment lấy thiện cảm thôi T.T

  3. Nguyễn Thế Hiệp said, on March 18, 2014 at 6:35 pm

    Hay vãi đạn

  4. Mỹ Quyên said, on March 18, 2014 at 9:23 pm

    Hay phát điên


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: