Teq's Blog

Tôi phải đi đâu đó

Posted in Linh tinh by Tequila on March 16, 2014

Tôi sẽ bỏ một hai cuốn sách vào balo, một cuốn sổ nhỏ và cây bút, khoác thêm con guitar gỗ, và đi đâu đó.

Tôi nghĩ vậy khi đêm trước, sau một ngày dài bận rộn, mãi khuya mới đi về nhà, qua đường Láng. Tôi phải đổ xăng, trước mặt là một trạm xăng, thỉnh thoảng tôi vẫn đổ xăng ở đó. Nhưng không phải nó, không phải trạm xăng tôi hay đổ. Trong một thoáng tôi không hiểu mình đang ở đâu.  Thì ra trên con đường này có hai trạm xăng (hoặc nhiều hơn thế mà tôi không để ý), tôi mới đi được nửa đưởng chứ không phải đã đến cuối, nơi có trạm xăng quen. Tôi bỏ qua trạm xăng không quen, vẫn sẽ đến trạm xăng kia mới đổ. Tôi dừng ở đèn đỏ, dưới chân cầu vượt, thở dài, nhận ra mình đã lâu lắm rồi bị bám chặt vào những điều quen thuộc.

Trong gần một phút ở trước đèn đỏ, tôi ngó qua ngó lại hai bên con đường Láng. Để cảm nhận. Đúng rồi, đôi khi phải dùng cái từ sang chảnh này, cảm nhận. Tôi cảm nhận thời gian.

***

Ngày xưa ông nội tôi chở cân ba hai anh em tôi bằng xe đạp, đi dọc con đường này để đến Vườn Bách thú. Một con đường nhỏ bên sông, sông xanh màu rau muống và bèo, mặt đường phấp phới lá xà cừ, vấn vương rơm khô vàng óng, gió mùa hè.

Ngày xưa cũng gió mùa hè lá vàng và rơm khô dưới mặt đường, mẹ chở tôi bằng xe đạp, trên tay tôi là con chó nhỏ. Cha tôi không có nhà, ông ấy đang ở Krưm, mẹ tôi ở nhà chăm hai thằng con, cái chuồng gà hai tầng có khoảng chục con gà, một con chó bẹc-giê màu trắng và đàn con của nó, một con mèo tam thể và đàn con của nó. Hôm đó mẹ chở tôi mang con chó con đẹp nhất đi bán cho một bác đồng nghiệp của cha tôi, nhà ở Láng. Tôi ôm con chó nhỏ trên tay. Từ đường Láng theo một con cầu nhỏ bắc qua sông, rồi vào một con ngõ quê có đụn rơm to đùng án ngữ, rồi rẽ, rồi rẽ, tới một khoảng sân gạch, là nhà bác ấy, tôi vẫn nhớ bác ấy tên là Bắc. Đương nhiên tôi phải nhớ tên người đầu tiên đã lấy đi một tình cảm của tôi. Tôi thả con chó vào trong sân, mẹ nhận tiền, hai mươi nghìn, rồi hai mẹ con nhanh chóng ra về. Hồi đó mẹ tôi còn rất trẻ và bà còn khóc được vì  những điều nhỏ nhặt, như là bán đi một con chó con.

Rồi một ngày xưa, sau những ngày xưa trên rất nhiều năm, tôi và thằng bạn chở nhau trên con đường Láng ấy, đi xem điểm thi đại học của nó. Hai trường nó thi đều mấp mé, đều không biết điểm mình có đủ đỗ hay không. Đường Láng khi ấy phía bên kia vẫn còn những đụn rơm vàng, phía bên này vẫn còn những ruộng rau thơm (rau húng Láng) được tưới bằng phân và nước tiểu, trong nắng bốc mùi thối hoắc. Còn nhớ thằng bạn ngồi sau xe tôi bảo, nguyên văn, “đéo biết là có đỗ được hay không, mấy ngày nay tao đéo ỉa được mày ạ!”.

Khi tôi dừng ở đèn đỏ, nghĩ về những kỷ niệm ấy, bất giác tìm những cây xà cừ ngày xưa vẫn đổ lá. Chúng vẫn ở đây, ngay bên cạnh. Chúng nghĩ gì khi ngày xưa thì chúng đứng một hàng ở bên đường, bây giờ thì đứng một hàng ở giữa đường hai làn. Tất nhiên là chúng chả nghĩ gì cả. Cây thì không biết đi nhưng không gian có thể dịch chuyển thay cho chúng. Còn tôi thì biết đi, nhiều khi cứ tưởng là mình đang đi.

Chưa chắc đã là thế. Giá kể từ bé tôi đã cắm một cái chip GPS ở góc chân mình, để ghi lại tất cả những chuyển động, thì trên bản đồ chuyển động đó, bên cạnh những vệt đường mờ nhạt mỏng mảnh ra đâu đó xa xa, thì sẽ là đỏ choét những vạch đường Hà Nội, của những chuyển động thường nhật chèn lên nhau, vạch đi vạch lại.

Lúc đó tôi nghĩ là mình cần đi đâu đó.

***

Tôi cần đi đâu? Tôi thiếu gì chỗ có thể đi.

Tôi có thể xin nghỉ làm vài ngày, chui lên bản ngửi mùi phân lợn, rồi thử cuốc bộ từ nhà theo đường núi đi đến chân thác Bạc xem sao. Tôi có thể bỏ đồ đạc lên xe, đổ xăng đầy bình, rồi cứ một quốc lộ lạ nào đấy mà chạy, mệt đậu lại ven đường bấm khóa lại và ngủ. Tôi có thể sang thằng em, hey, mày đưa lại anh con ngựa chiến của anh vài ngày, côn của nó còn giật được để bay từ hố lên không thế, để anh làm một vệt đường đèo. Hoặc tôi có thể xin đăng ký một chuyến công tác, làm việc lanh quanh gì đó, xong rồi tranh thủ ở lại cuối tuần, chạy ra đâu đó ngồi nốc rượu một mình.

Đi đâu cũng được mà.

Tôi sẽ mang theo con guitar gỗ của tôi, cầm theo cuốn sách nhạc cổ điển mà hồi xưa tôi từng chơi nhoay nhoáy. Nhưng kể ra giờ ngồi ôm đàn gảy tưng tửng nó cũng bớt nhiều những thú vị rồi.

Tôi sẽ mang theo một cuốn sổ, và ghi lại những suy nghĩ của mình. Lý thuyết là như thế, ghi lại ngay những cái mình nghĩ, biết đâu nó lại hay. Nhưng tôi gõ máy tính quen rồi, gõ nhanh bằng ý nghĩ, còn viết tay thì lại không được thế. Năm ngoái bạn Kỳ đi chơi đâu về, tặng tôi một cuốn sổ bọc da mềm, rất đẹp, có cái dây buộc, bảo tôi dùng nó để viết trong những chuyến đi. Tôi mang nó theo chuyến đi Nga, chả viết được gì mấy vào đó. Cuốn sổ đó, ngoài một chữ ký của một thằng tuyển thủ Nga dạo trước đá Chelsea, và một chữ ký của lão già nghiện rượu trên tàu hỏa, còn lại toàn những câu ngắn ngủn tôi viết vào, chả có tí gì là văn vẻ, đại loại “Như cứt ấy nhỉ!” “Đéo hiểu thế là thế đéo nào!” “Buồn cười đéo chịu!” … đại loại thế, chữ viết tay rất đẹp. Và rồi tôi bỏ quên mất nó trên toa tàu, cứ tiếc mãi.

Sách thì bây giờ tôi đọc không vào mấy, ít khi đọc được lâu. Sách người ta viết hay mà, đương nhiên hay rồi, bọn nó viết hay quá đọc mãi cũng vẫn thấy hay mà thôi. Chi bằng tự viết nhảm của mình. Cứ đọc sách mà thấy hay là tôi lại vứt, làm chai bia, viết cái của mình.

Tóm lại mang theo cái gì cũng không quan trọng, đi đâu cũng không quan trọng, chủ yếu là vác được cái bản thân mình đi.

Chuyện kể rằng, tức là chuyện tôi bắt đầu kể đây, là ở đâu đó có một vụng biển nhỏ, đá quây kín xung quanh, đường ra biển lớn chỉ là một khe nước hẹp. Trong vụng biển có một con cá. Con cá rất thích ra biển lớn để bơi đến những chỗ nó chưa từng biết. Nhưng nó biết rằng muốn ra được biển lớn thì phải đủ khỏe để nhập vào những dòng hải lưu, phải ăn được nhiều những thứ khác mấy thứ rong rêu ốc sò trong vụng này, lại phải biết chống chọi và thoát được những con cá lớn… vân vân. Tóm lại là nó cần nhiều thứ để một con cá có thể ra khỏi vụng. Một ngày, nó cho rằng đã đủ trưởng thành để đi ra biển. Và nó quyết định đi. Thì nó không thể lách mình qua được khe nước nữa, nó đã quá cồng kềnh.

Tôi đã trở nên quá cồng kềnh. Tôi có vợ và hai đứa con nhỏ, có những khoản phải chi và mức thu nhập hàng tháng, có những kế hoạch phải hoàn thành. Tôi có những trách nhiệm và những việc cần phải làm của một anh thị dân bình thường. Và những chuyến đi nhiều khi như tôi từng định nghĩa, chỉ là một cuộc trốn chạy ngắn ngày. Đại loại dù tôi có đi đâu chăng nữa, thì cũng chỉ là như một đôi vợ chồng đặt cái vé nghỉ mát rồi đưa con cái đi ba bốn ngày rồi lại về. Chả khác gì ông bà già ngày xưa cho anh em tôi đi nghỉ mát Sầm Sơn. Tầm này ai mà thèm đến Sầm Sơn, tôi mà đi thì sẽ đi những chỗ khác, nhưng về bản chất vẫn là Sầm Sơn.

Khi một người đàn ông bảo tôi phải đi, thì có nghĩa là đi. Đi. Người ra đi đầu không ngoảnh lại. Chứ không phải đi nghỉ mát hay đi phượt hay lên bản uống rượu rồi về. Đi. Có nghĩa là một cuộc phiêu lưu mới. Bỏ lại tất cả sau lưng, không quan tâm nữa, ai là ai cũng mặc, bản thân mình cũng chỉ là chiếc lá.

Chỉ những người mẹ mới có thể nói, với đứa con trai mình, rằng con lớn rồi hãy đi đi. Nghe thế là chúng ta đều đi cả, đi rồi thì chẳng bao giờ quay trở lại với bà, dù có thể vẫn ở cùng nhà, vẫn chào bà khi đi làm về và cùng ăn với bà mỗi bữa tối. Còn người yêu, người tình, người vợ của chúng ta, chẳng bao giờ nói, anh hãy đi đi có thể không bao giờ quay về với em cũng được. Lời đó, vợ chúng ta dành cho những đứa con.

***

Và chúng ta cần có rượu, để khi say thì chúng ta là cả thế giới. Chúng ta cần những cuốn sách để được sống cuộc đời của những thằng khác, nhất là khi thằng ấy chỉ là nhân vật không có thật. Chúng ta cần nghe những bản nhạc vì những bản nhạc kể cả có lời thì cũng là không lời, chỉ là cảm nhận của lúc ấy. Chúng ta cần có những người đàn bà chúng ta yêu, để khi làm tình với nàng thì quá khứ hay tương lai hay trong ví chúng ta có bao nhiêu tiền người ta nghĩ chúng ta thế nào đều không quan trọng, không tồn tại những điều vớ vẩn ấy. Chúng ta cần những thằng bạn để hỏi về cái xà lim của nó có gì khác cái xà lim của ta. Chúng ta điên lên với những cuộc chiến tranh bởi khi người ta đưa cho mình khẩu súng thì đó là lúc ta bước vào cuộc phiêu lưu vĩ đại, quá vĩ đại, chỉ những thằng còn sống thì mới buồn thảm vì đã bị thải loại.

Chúng ta cũng muốn tin vào những tín ngưỡng, bởi thật sự không thể tưởng tượng nổi rằng, sao mà sầu thảm như vậy, khi ta chỉ là ta như thế này. Chỉ là ta như thế này sao? Thật tuyệt biết bao nếu ta có thể tin được rằng kiếp trước của ta, hay kiếp sau này của ta, lại có thể được làm một con bò gặm cỏ trên triền núi, ị một bãi cái phẹt, rồi phấn khích rống lên bò bò. Hay là một con sói đói ngửa mặt lên trời tru với mặt trăng.

***

No country for old man. Chẳng có mảnh đất nào cho một thằng già. Lúc này tôi cảm thấy mình như một thằng già tám mươi lăm tuổi. Hoặc là, rất nhiều năm nữa, nếu tôi có thể sống dai để làm một thằng già tám mươi lăm tuổi, tôi sẽ cảm thấy như là lúc này. Quá khứ – hiện tại – tương lai, sao nghĩ chúng là khác biệt?

Nhưng tôi vẫn phải đi.

Ngày mai có lẽ tôi sẽ đi uống cafe ở một quán nào chưa bao giờ tới. Làm một ly nâu đá, ngồi mười lăm phút, cảm nhận một chuyến đi.

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Nguoi ai mo said, on March 18, 2014 at 3:35 am

    ban hay di dau do vai ngay de noi nho keo ban tro ve…

  2. kanishi said, on March 18, 2014 at 4:02 pm

    Đại ca, anh sẽ là một thằng già may mắn, em có lẽ cũng vậy, sau này khi già và không biết đi đâu, chúng ta có thể ngồi một chỗ viết blog, khá hơn rất nhiều cụ già bây giờ, phải không anh.

    • hanoirollingstone said, on March 24, 2014 at 2:28 pm

      Ngoài ra mấy thằng già về sau này còn có thể ngồi chơi game suốt cả ngày cũng đc. Chẳng phải đi đâu cả. :))

  3. mrkhoai said, on March 21, 2014 at 1:41 pm

    Theo anh thì con cá phải làm gì? Chấp nhận thực tế là sẽ không bảo giờ có thể bơi ra biển lớn hay rũ bỏ sự cồng kềnh mà đi?

  4. ganhar curtidas facebook said, on April 11, 2014 at 8:43 pm

    Incrivel!


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: