Teq's Blog

Đợi trời sáng 02

Posted in Linh tinh by Tequila on April 5, 2014

Ở đâu đó tôi đọc được có người nói, mỗi năm nên một lần ngắm mặt trời mọc. Tôi nhớ mình có một entry về việc đợi trời sáng, lục lại, đã hơn một năm qua rồi. Lần trước là vào tháng Ba, lần này thì tháng Ba đã qua rồi. Trời vào ban đêm vẫn hơi se lạnh, quần đùi áo ba lỗ ngồi cạnh cửa mở rộng tôi cảm thấy lạnh, vào nhà tắm lấy áo choàng tắm khoác vào, rồi lại ra ngồi gõ tiếp một entry đợi trời sáng. Trong tiếng róc rách của album nhạc không lời chơi bằng mandolin. Và tiếng gà gáy, gà gáy canh năm.

***

Cũng như lần đợi trời sáng trước, tôi do đi ngủ quá sớm thành ra 2h đã thức dậy, rồi không ngủ lại được nữa.

Chiều nay hết giờ làm, thằng bạn gọi, làm tí du kích không mày, tôi ờ, hẹn nhau là chỉ uống ba cốc, 40 phút, 6h30 là đứng lên về, tao phải về ăn cơm với vợ con đợt này tao đi nhiều quá mà tháng Tư thì lịch quá dày phải tranh thủ từng ngày, ờ còn vợ tao thì đang trầm cảm sau sinh, lần sinh thứ hai này vợ tao đã có kinh nghiệm rồi nên lên hẳn một quy trình đối phó với chuyện trầm cảm và trong quy trình đó có nhiều điểm tao phải có mặt, ờ thế đúng 6h30 là anh em đứng dậy nhé, ờ.

Dĩ nhiên không thể chính xác là 6h30, 7h05 chúng tôi đứng dậy rất dứt khoát, này nếu mà làm thêm một cốc nữa thôi là tao với mày sẽ ngồi đến khuya đấy, về, về. Say phết, uống ít nhưng mà say.

Hôm nay chúng tôi nói về công việc và các vấn đề kiếm ăn. Thằng đấy nó uống khỏe hơn tôi, dạo này xuống phong độ chút nên uống tầm bằng tôi, một bữa bia hết cỡ của chúng tôi có thể kéo dài khoảng 8h, 8h ngồi giờ hành chính. Bao giờ cũng chia làm 3 giai đoạn tuần tự. Đoạn một là nói về công việc. Đoạn hai là nói về gia đình vợ con. Đoạn cuối cùng, khi say, thì chuyển sang nói ngu tức là nói chuyện đời anh đời tôi chỉ tập trung vào cảm giác của bản thân mình về cuộc sống, từ những năm tháng thơ bé mười hai mười ba tuổi cho đến nay đã chúng ta đã lớn lên cùng nhau tới ba lăm ba sáu rồi và sẽ còn như thế cho tới khi trở thành những thằng già. Bữa bia mà kéo dài được đủ ba giai đoạn thì thường là ngồi nhà tôi. Còn hôm nay, du kích ở ngoài đường, thì chỉ giai đoạn một mà thôi.

Hôm nay chủ yếu nó nói. Nó nói về cảm giác phấn khích và hoang mang của nó trong công cuộc kiếm ăn. Sau nhiều năm làm việc chăm chỉ, thì đến giờ nó cảm thấy dường như đã hiểu cách kiếm tiền. Tiền bay xung quanh nó như đàn chuồn chuồn trước cơn mưa, mỗi tội cái vợt thì bị thủng đáy cho nên chuồn chuồn vào lưới rồi lại trợt ra ngoài. Phát điên lên với những con chuồn chuồn. Không sao chúc mày kịp mạng được cái vợt khi mà đàn chuồn chuồn chưa bay mất, tôi bảo, còn tao thì dù vẫn biết là mình không có tài cán gì nhưng mà giờ lại còn đang phải sắp xếp cái ngu ngốc của mình vào một quỹ đạo mới để có thể thay đổi câu chuyện theo hướng tốt hơn. Ờ, nó bảo, bản chất mày là một thằng excel nhưng mà mày lại quá lãng mạn. Ừ, tôi nghĩ, ừ.

Nó bảo, à quên, chưa kể với mày là A (công ty của nó và một thằng bạn) giờ này đã thuộc hẳn về tao, nếu tao muốn. Nhưng một là tao đã có B rồi, là cái vợt thủng mà tao đang cầm, còn A tao giả về cho thằng H. Một năm trước, hồi mà tao cứ hay ngồi với mày nói mãi ấy, lúc đó thằng H quyết định đi khỏi A, tao đã đưa cho nó những option tốt nhất cho nó. Nhưng nó đã quá excel, nó không tin vào tình cảm hay tình bạn, nó không tin là tao có thể chịu thiệt cho nó chỉ vì nó là một thằng bạn mà năm xưa mấy thằng mình từng uống rượu say khướt trên mái cửa hàng may của bà già. Nó không tin vào option tối ưu dựa trên tình bạn mà tao đưa ra cho nó, nó nghĩ tao tính chơi nó. Giờ này, sau một năm, nó nhắn tao thế này (nói đoạn đưa điện thoại cho tôi xem tin nhắn): “Mày quyết định luôn đi nhé, tất cả A thuộc về mày, tao chỉ cần giữ lại con xe này thôi”. Đấy, nó chỉ còn muốn giữ lại con xe, đã trả ngân hàng được nửa tiền rồi, tức là tao chỉ cần gánh tiếp nốt phần tiền xe còn nợ ngân hàng là tao có luôn cả A, một công ty vẫn đang đẻ ra tiền dù không nhiều, nhưng bán đi cũng có giá trị cao gấp mấy chục lần phần tiền xe. Nhưng mà tao đéo cần, dù tao đang chưa bắt được con chuồn chuồn nào và vẫn nghèo như chó, nhưng tao không thèm lấy A nữa. Tao mà lấy, anh em bạn bè đâu hiểu đầu đuôi là gì, sẽ nghĩ tao cướp trắng A của thằng H. Tao cho A vào dĩ vãng, cho thằng H muốn làm gì thì làm đánh sập nó cũng được. Ừ, tôi bảo, mày làm thế là đúng.

Rồi chúng tôi vẽ hươu vẽ vượn về tương lai một năm sau nữa, với hai lượt bia, rằng khi ấy nó sẽ (hy vọng rằng) bắt được một hai con chuồn chuồn. Lúc đó tao sẽ có chuồn chuồn, còn mày thì có cái mà tao cần tao thích, chúng ta sẽ thử lần đầu tiên làm việc với nhau. Thôi giờ đi về, tôi bảo, thêm một cốc nữa là anh em sẽ ngồi tới khuya. Ờ.

Nó bảo, hãy nhớ, mỗi tuần dành một tiếng, chia ra mỗi ngày 10 phút để suy nghĩ về việc này. Chỉ mười phút thôi không hơn, nghĩ nhiều quá là mày sẽ thành ra đang chơi game, ảo mộng. Mười phút mỗi ngày, chỉ thế, sau một năm mày sẽ có cái mà tao cần và nếu lúc đó tao có chuồn chuồn, thì mình làm việc. Câu chuyện này mình sẽ nói tiếp sau một năm.

***

Có lẽ trời sẽ không thể sáng trước khi tôi lại buồn ngủ. Một cơn mưa rào đang đến, vào lúc 5h sáng, trời vẫn tối đen.

Tôi vui vì cuộc uống bia du kích với thằng bạn. Viễn tượng về chuyện nó sẽ có chuồn chuồn và tôi sẽ có cái nó cần, và chúng ta sẽ làm việc với nhau để ra nhiều chuồn chuồn, chẳng làm tôi phấn khích. Năm nào chúng tôi chả nói thế với nhau, và với các thằng bạn khác. Tôi đã có nhiều thất bại trong cuộc đời mình đến nỗi tôi có thể diễn thuyết về cách làm thế nào để thất bại một công việc. Thậm chí tôi còn biết làm thế nào để thất bại trong cả một cuộc đời. Nhưng một người lính sẽ không bao giờ biết đến thất bại, không hiểu được thất bại và nỗi sợ hãi và lòng dũng cảm, nếu anh ta không ra chiến trường. Tôi đã thất bại nhiều nhưng tôi vẫn đang chiến đấu, và bằng cách nào đó tôi vẫn có những gì đó có thể gọi là thành công dù nhỏ.

Tôi sẽ cười khằng khặc nếu cách đây 10 năm có ai bảo tôi sẽ đạt được cái mà tôi đang có ngày nay, khi lúc ấy tôi đang tính chuyện mình sẽ kiếm ăn bằng cách chạy xe ôm hoặc sửa máy tính ở Lê Thanh Nghị. Tôi cũng sẽ cười khằng khặc nếu cách đấy 10 năm mà có người bảo rằng đến năm 2014 tôi vẫn tay trắng, có mười năm lao động chăm chỉ mà vẫn tay trắng là thế đéo nào được? Nhưng mà nó là như thế, cái tự ti và cái tự tin luôn song hành với nhau, chỉ có vạch đỏ của thời gian là tiến đều đều.

Nhưng chẳng phải là niềm vui không ở đích đến, mà ở trên đường, sao?

***

Mưa đang nặng hạt, 5.30am, trời đang sáng lên trong màn mưa. Rồi trong mưa trời sẽ sáng lên nữa. Rồi bà giúp việc sẽ dậy, kết thúc khoảnh khắc êm ái mà tôi được ở trong gam màu của mình và không gian của mình.

Trời đã sáng. Mưa đã ngớt. Gà đang gáy loạn cả lên, rồi cả tiếng chim sẻ lích chích, rồi cả tiếng chim gì khác nữa, thật khó mà tin nổi nhiều tiếng chim hót như thế vào lúc tảng sáng ở đây. Bà giúp việc đã dậy, thấy tôi đang ngồi máy tính, bà ấy nhìn như nhìn một thằng quái đản. Màu của tôi và không gian của riêng tôi đã bị đóng lại.

Bà giúp việc vào phòng của bà ấy. Rồi lại mở cửa đi ra. Tôi nghe tiếng xe máy vọng lên từ ngoài đường lớn. Trời đã sáng và đêm đã không còn.

“Cháu dậy sớm thế à, cô thấy cành cạch cành cạch lâu rồi!”. Ẹc, một lời trách cứ. Thôi bèn tắt máy và ngủ tiếp thôi.

Trước khi tôi ngủ vùi trên sofa, trước khi tỉnh dậy lúc 2h sáng và ngồi xem phim rồi viết entry này, tôi bảo vợ, em à, anh cần không gian (như con cá cần nước và con chó cần ngửi thấy mùi thối), có những lúc anh chỉ muốn một mình. Vợ bèn đứng dậy bỏ đi, không thèm nói chuyện với tôi nữa. Như thể, mong muốn “một mình” là một cái gì sai quấy, ích kỷ, lạnh lùng, vô cảm và vô vọng.

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. giai01 said, on April 5, 2014 at 6:31 am

    Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    xem

  2. hieuthao said, on April 6, 2014 at 7:09 pm

    Có chút khác thường

  3. Nguyen Hai Van said, on April 8, 2014 at 9:46 pm

    Em thấy vợ anh thật là cool! Nói chung là chả có từ tiếng Việt nào dịch được đúng nghĩa cool mà em muốn tả.

    Nói như anh, tức là anh cần không gian, hiểu theo nghĩa thông thường thời còn yêu đương chưa cưới xin là “cô biến đi” (theo nghĩa mất dạy) hoặc là “chúng ta chia tay” (theo nghĩa lịch sự). Tất nhiên anh không sai, vợ anh cũng chả sai. Ai cũng cần không gian. Nhưng mà em thấy anh nói đến cô đơn/không gian/blah blah/ nhiều quá, trong khi vợ anh chả có thời gian để nghĩ đến chuyện đấy hoặc chả bao giờ muốn nghĩ đến. Còn chị ý mà nghĩ đến thì gia đình có vấn đề lớn. thông thường là vậy. Em có thể sai, nhưng chả mấy khi em comment cho anh nên đừng nặng lời với em :))

    Em chưa cưới cũng chả biết có muốn lấy chồng không, nhưng khi hai người cưới nhau em nghĩ người ta chuyển từ “an I into a WE”.

    Chị ý “cool” tức là chị ý chỉ bỏ đi không nói gì, có thể giận dỗi, nhưng chị ý bỏ đi để làm những việc khác như lo cho bọn trẻ con, vân vân và vân vân… Tóm lại em lâu rồi ko viết tiếng Việt nên chả biết phải nói thế nào, nhưng chị ý thật là cool!

    • Tequila said, on April 10, 2014 at 12:57 am

      Vợ anh thì đương nhiên là cool rồi!

      Đúng hay sai gì cái lời nói khi say rượu, nói ra đã là sai rồi. Để không sai, chỉ có một cách là im lặng không nói gì cả. Anh đang ở trong một cuộc khủng hoảng không to không nhỏ nhưng kéo hơi dài và khi trải qua nó thì có nhiều điểm khá mất cân bằng. Em biết cái góc học tập của anh rồi, đôi khi anh chỉ thèm nó có một cái cửa, để đóng lại, mở nhạc thật to trong bóng tối mà không ảnh hưởng tới ai.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: