Teq's Blog

Chỗ của Độc Cô

Posted in Bịa chơi by Tequila on April 11, 2014

Từ hôm đó Độc Cô Cầu Bại không đến quán nữa. Hôm đó là hôm nào thì chịu không nhớ nổi, chỉ biết đó là một hôm mà từ hôm đó trở đi thì Độc Cô Cầu Bại không đến quán nữa.

Quán, nhất là cái chỗ của Độc Cô ngồi, vào giờ khuya mà Độc Cô ngồi, có màu xanh cứt ngựa, không đẹp như xanh cứt ngựa mà một màu nào đó gần như thế nhưng bợt hơn, nhợt nhạt hơn, chết hơn, nhôm nhoam, gần giống như một lớp rêu chết lại còn bị vương bọt bia cũ lên trên. Chỗ Độc Cô ngồi không bao giờ đủ sáng, chỉ có ánh đèn neon từ phía sâu trong quán hắt ra, từ nơi ông chủ thọt chân thường ngồi xem ti vi kiên nhẫn chờ những vị khách uống bia đêm. Khách uống đêm không có mấy ai vào trong quán ngồi, chỉ ngồi ngoài sân, tản mát các bàn cái xoay dọc cái xoay ngang tùy theo ý thích của khách, dưới gốc cây, bên bờ tường, dọc theo rãnh nước. Chỗ của Độc Cô thì cạnh cửa, sau bức tường mà Độc Cô dựa lưng vào thì là toa lét. Toa lét chỉ là vài ô gạch chật chội, vừa một người đứng, được che bằng một tấm màn vải cũng màu xanh cứt ngựa. Để đi tè thì khách phải bước tới, qua bàn Độc Cô, bước vào cửa quán, xoay người sang bên tay trái gạt tấm màn xanh ra và chui vào. Tuy nhiên chẳng có mấy thằng khách đủ lịch sự để vào đó tè, thường thì khách hay ra gốc cây phía xa, hoặc đi thêm chục bước ra thượng nguồn của rãnh nước. Nên chỗ của Độc Cô không ai khác chọn do gần toa lét, nhưng lại thơm mùi bia do mấy thằng bưng bê hay đổ bia thừa vào đó trước khi vào rót cốc mới cho khách.

Độc Cô Cầu Bại quanh năm mặc áo sơ mi trắng, quần đen và giày tây. Trời lạnh thì anh khoác thêm một cái áo len đen, lạnh nữa thì anh có thêm một cái áo da đen, đại hàn thì anh có thêm một cái khăn kẻ caro đỏ. Tất cả những thứ đồ anh khoác trên người đều là đồ rẻ tiền. Anh trạc hơn ba mươi tuổi, gầy gò. Gương mặt anh hơi dài, hơi buồn, hơi khắc khổ, mà khá nhạt nhẽo và không có gì đáng nhớ. Anh rất dễ lẫn vào trong đám đông. Nhưng nếu người ta đến quán nhiều lần, vào giờ của anh, một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra sự có mặt quen thuộc của anh, rồi từ đó trở đi khi đến quán vào giờ của anh thì người ta sẽ đưa mắt liếc tới chỗ của anh, xác nhận sự có mặt của anh, rồi mới tìm một bàn thích hợp để ngồi.

Độc Cô thường đến quán vào lúc 10h30 , ngồi xuống bàn của anh, nhân viên quán tự động mang cho anh một đĩa lạc và một cốc bia. Anh ngồi đó, uống bia, hút Vinataba, hầu như không nhìn ai bao giờ, chỉ trầm ngâm nhìn ra phía trước, nơi phía bên kia con ngõ ngoài chuyện thỉnh thoảng có xe máy chạy qua thì chỉ có một bức tường. Độc Cô không bao giờ có bạn đến ngồi cùng, cũng không bao giờ nói câu nào với chủ quán hay nhân viên phục vụ. Anh cứ ngồi đó uống chừng ba bốn cữ bia, tới 12h đêm là đứng dậy đi về. Duy nhất có một lần, khi Hưng cùng các bạn ngồi gần bàn của Độc Cô, Hưng quan sát anh lâu quá nên có lúc bắt được ánh mắt của anh bất giác nhìn sang, Hưng cười chào anh, anh cũng hơi mỉm cười chào lại.

Dạo đó quán là tụ điểm của Hưng và các bạn. Mỗi tuần Hưng có hai trận bóng, kết thúc vào lúc 10h, anh đến quán, gặp mấy thằng bạn cũng đi tennis về cùng giờ. Uống bia tán phét với nhau đến tận khuya. Từ khi phát hiện sự có mặt của Độc Cô, anh và các bạn thường để ý quan sát Độc Cô. Cái tên Độc Cô, Độc Cô Cầu Bại, là anh và các bạn đặt cho Độc Cô theo tên một nhân vật trong truyện chưởng. Có lần Hưng bảo các bạn, tao thích anh Độc Cô, hôm nào đấy tao sẽ sang làm quen với Độc Cô. Suốt hai năm trời, từ khi nhận ra sự có mặt của Độc Cô, tới khi đội bạn uống bia muộn cứ thưa dần, thưa dần, Hưng vẫn không sang làm quen với Độc Cô, dù anh biết chắc là Độc Cô cũng biết tới sự tồn tại quen thuộc của anh do nhìn thấy nhau rất nhiều lần ở quán.

Rồi một hôm không thấy Độc Cô đâu nữa, hôm sau rồi hôm sau nữa cũng vậy. Hưng và các bạn kháo nhau, có thể Độc Cô là một tay làm xây dựng, theo một dự án nào đó đến nay đã kết thúc và đi chỗ khác. Hoặc đơn giản là hắn đã lấy vợ. Hoặc là Độc Cô không còn thích bia ở đây, bia đây vẫn lạnh nhưng dạo này có vẻ như đã bớt thơm, uống vẫn vào vào chẳng qua là do quán chịu khó để lạnh sâu. Câu chuyện chuyển sang phân tích bia. Lần khác tới, vẫn cứ bảo nhau không thấy Độc Cô đâu nhỉ, Độc Cô đã đi hẳn rồi, chắc vậy rồi. Sự vắng mặt của Độc Cô rõ ràng đã để lại một khoảng trống.

Dần dà các bạn bia khuya vắng hẳn dần, tới khi chẳng còn thằng nào. Thỉnh thoảng hứng lên gặp nhau uống bia khuya thì bọn anh lại lựa một quán khác mà các bạn anh cho rằng bia ngon hơn, mà cũng được ngồi muộn không bị công an đuổi. Duy chỉ có Hưng vẫn quay lại quán, vào giờ rất muộn, một mình. Dạo đó chỗ làm của Hưng có dự án chuyển đổi công nghệ, Hưng thường phải làm khuya, ngày nào cũng về muộn, và anh đến quán uống vài cốc bia một mình cho thư giãn rồi mới về nhà. Chỗ của Độc Cô vẫn còn đó, chỉ có Độc Cô vẫn vắng mặt.

Một ngày Hưng đến quán, vào lúc 10h30, chỗ của Độc Cô có người ngồi, nhưng là một trung niên gày còm nhếch nhác, cùng một mụ to béo không biết là nhân tình nhân ngãi hay anh em xã hội của nhau, nói tục chửi bậy tung tóe. Hưng cảm thấy khó chịu. Anh đợi cho đến khi đôi bạn già kia trả tiền đi về, thì cầm cốc bia sang chỗ của Độc Cô ngồi. Anh ngồi đúng như cách Độc Cô vẫn ngồi, cửa, rồi đến cái bàn, rồi đến anh. Anh gọi một đĩa lạc, hút thuốc, uống bia, nhìn ra phía trước.

Anh thấy hiểu Độc Cô. Anh hiểu cái cách Độc Cô Cầu Bại giơ tay trái cầm cốc bia lên, nhấp một ngụm, mắt nhìn thẳng ra phía trước. Ngồi chỗ này, nhìn thẳng ra phía trước, anh chỉ thấy bức tường, không phải nhìn thấy ai cả, không bận tâm tới ai. Ánh sáng chỉ soi tỏ cái bàn, rồi lờ mờ hắt lên anh. Anh nghe rõ những câu chuyện râm ran phía trong quán, phía ngoài quán từ các bàn dưới gốc cây, bàn bên rãnh nước. Anh cũng hiểu cái đĩnh đạc trầm ngâm của Độc Cô khi nhẹ nhàng đặt cái cốc vừa uống hết xuống bàn, đợi thằng nhân viên phục vụ tới lấy cốc và rót cho anh cốc khác, anh không nhìn nó và nó cũng không nói với anh lời nào. Anh cũng cảm thấy cái tự tin và sâu lắng của Độc Cô, khi một mình uống các cốc bia của mình, không phải nói gì với ai, cảm nhận một ngày bận rộn vừa qua, sắp xếp lại cái mớ bòng bong ấy, cái nào vào ngăn của cái ấy. Rồi anh trở nên nhẹ nhàng thanh thản, trả tiền bia rồi đi về nhà cho một giấc ngủ ngon.

Sau nhiều buổi đêm muộn ngồi ở chỗ của Độc Cô, Hưng bắt đầu nhận thấy những ánh mắt nhìn tới mình. Nhiều người khách uống bia bắt đầu nhận thấy sự có mặt quen thuộc của Hưng. Cũng như Độc Cô, Hưng không nhìn lại họ, anh chỉ ngồi uống bia và nhìn ra phía bức tường. Trong anh cảm thấy ngấm ngầm dâng lên một niềm kiêu hãnh, rất giản dị chân thật mà đúng là một niềm kiêu hãnh, khi tới quán, vào giờ của mình, ngồi vào chỗ dành riêng cho mình, không nhìn ai không có ai ngồi cùng và không nói chuyện với bất cứ ai kể cả chủ quán hay nhân viên. Đôi khi anh cảm thấy có những ánh nhìn quan sát mình, anh liếc ngang sang, bắt gặp một cái nhìn tò mò nhưng thân thiện, anh chào lại bằng một nụ cười rất nhẹ. Rồi anh bắt đầu để ý đến từng tác phong cử chỉ của mình từ lúc vào quán bia tới lúc tính tiền đi về. Mọi thứ đều cần nhẹ nhàng, điềm đạm và cân đối. Anh không ngồi ngả ngốn nữa, mà ngồi sát vào lưng ghế, hai chân đặt ngay ngắn, hơi nghiêng người chống tay lên mặt bàn hoặc thành ghế, đĩnh đạc, uống bia chậm rãi, hút thuốc chậm rãi. Như thể tất cả mọi thứ đều cần phải nghiêm cẩn như vậy khi anh đã hiểu mình là một truyền nhân của Độc Cô Cầu Bại.

Cứ như vậy, ngày lại ngày, các buổi tối muộn, anh đến quán bia ngồi vào chỗ của Độc Cô và uống theo cách của Độc Cô. Anh đã trở thành Độc Cô Cầu Bại cho đến một ngày mà dự án kết thúc, anh không phải làm muộn nữa và cũng như Độc Cô ngày nào, anh không quay lại quán nữa.

***

Sau chừng mấy năm, một ngày Hưng quay lại quán, một ngày anh cũng phải làm muộn và bỗng dưng muốn quay trở lại quán. Anh dựng xe máy xong, bước tới quán, ngó cái chỗ của Độc Cô và của anh, thì thấy có một thằng trẻ tuổi đang ngồi ngay ngắn, vẻ mặt kiêu bạc lơ mơ ngó về phía bức tường.

Hưng tặc lưỡi, chỗ của mình lại có một thằng Độc Cô mới rồi. Rồi anh bảo nhân viên quán kê cho anh cái bàn ra chỗ gốc cây, anh gác chân chữ ngũ, ngả ngốn trên cái ghế nhựa có tựa, ngửa mặt lên trời hút thuốc, uống bia. Rồi anh nhìn thấy Độc Cô, ở một bàn nơi góc khuất mé kia của quán. Chính là anh ta, Độc Cô Cầu Bại. Anh ta có vẻ già đi, vẫn áo sơ mi mặc trong cái áo len đen mỏng.

Hưng trân trối nhìn Độc Cô, rồi anh ta cũng nhìn thấy Hưng. Lần này anh ta nở một nụ cười. Hưng cười lại. Anh cầm cốc bia giơ lên, Độc Cô cũng làm như thế, dù gì cũng là người quen lâu năm gặp lại, rồi bỏ cốc xuống bàn, mỗi người nhìn đi một hướng.

Còn thằng Độc Cô số ba vẫn ngồi đó, chỗ mà Độc Cô Cầu Bại từng ngồi, chỗ mà anh từng ngồi, mắt nhìn xa xăm ra phía bức tường, vẻ kiêu hãnh, trầm ngâm, nhẹ nhàng và nghiêm cẩn trong từng cử chỉ. Như thể khi đã ngồi ở chỗ của Độc Cô Cầu Bại thì người ta sẽ cần phải và sẽ được là như thế.

Advertisements

2 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. hoài said, on April 15, 2014 at 12:18 pm

    Nhẹ nhàng mà lắng quá Độc Cô 2 ạ, em rất thích bài này, cảm ơn anh!

  2. Ivan Tung said, on May 29, 2014 at 7:26 pm

    em thích bài này


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: