Teq's Blog

Chờ xem WC

Posted in Linh tinh by Tequila on July 9, 2014

Mẹ kiếp, WC năm nay giờ giấc khốn nạn thật, những trận vào lúc 3h thật quá vất vả cho anh em. Đi ngủ sớm thì không ngủ nổi, mà thức tới 3h rồi xem tới 5h thì mai đi làm kiểu gì. Quá khó. Hôm nay trận Đức – Brasil, không bỏ được. Còn 1 tiếng đành ngồi gõ vậy.

Đầu WC, mình tính viết một bài về bóng đá năm nay, nhưng lười, rồi bọn nó đá chán y như mình nghĩ nên mất cả cảm hứng. Bóng đá bây giờ đang bế tắc về lối chơi, đại loại lý thuyết bóng đá đang bế tắc, các đội đều đang không biết nên đá thế nào theo hệ thống gì cho ngon. Cái trò tiki-taka thì chỉ bá đạo khi có những con người thích hợp, như thằng Xavi Iniesta. Cặp tiền đạo hai thằng thì đã quá lạc hậu, nhét tới 2 thằng chỉ để ghi bàn thì tuyến giữa bọn nó vây bóp chết. Bây giờ đa phần các đội (cả ở cấp CLB và quốc gia) chơi 1 tiền đạo cắm kiểu target man, đỡ bóng rồi xẻ chéo ra hai cánh cho 2 thằng inside forward lao vào, dưới thằng target man có 2 thằng tiền vệ công nhân, dưới cùng của hàng tiền vệ có một thằng tiền vệ thủ hoặc chỉ chốt cướp bóng kiểu anchor man. Hệ thống này cũng được, nhưng do tính chất công nghiệp của nó nên xem khá chán. Xem cả WC thì đến giờ vẫn chưa thấy có gì mới. Các hệ thống hiện hành, thì thời buổi internet, thằng HLV tây xịn lẫn thằng HLV trường làng đều học được cách vận hành cả, chẳng qua lắp cầu thủ vào thôi. Còn hệ thống mới, thì chưa có, muốn có một hệ thống mới thì không phải HLV nghĩ ra mà phải do một thằng cầu thủ quái đản nào đấy chơi một lối quái đản mới, rồi các HLV mới nhìn ra vỗ đùi bảo ờ bóng đá giờ phải thế này. WC này chưa có thằng tiền vệ như thế.

Thôi thì cũng gần hết WC rồi. Mỗi lần xem xong một giải WC hoặc Euro, lại nghĩ, chả hiểu mình xem làm cái gì, đằng nào chả có một đội vô địch, rồi bốn năm sau lại đá tiếp thôi mà.

Tí nữa, bọn Đức lợi thế hơn nhiều, do quân đủ các tuyến, lại về cơ bản thì biết đá bóng. Hàng tiền vệ có thằng gì Sờ vai sờ tai gờ (tên khó nhớ quá ko google thì không viết đúng được) rất hay, chắc phải có bằng thạc sỹ về hệ thống chiến thuật hiện hành. Còn Brasil thì hết quân chơi. Anh Scolari chắc hâm mộ Sa hoàng Putin hay sao mà gọi vào đội 3 thằng tiền đạo Fred, Jo, Hulk đều đá ở Nga lợn, mà đá ở Nga thì làm sao mà biết đá bóng được. Giờ Neymar chấn thương rồi, dùng ai để tấn công. Chắc lại treo bóng vào vòng cấm rồi ngã oạch oạch, ngã 5 phát sẽ kiếm được penalty. Hoặc là vào thời điểm khó khăn, những đội bóng lớn biết đâu lại lòi ra được vài pha xuất thần từ những thằng bình thường cùi bắp.

***

Dạo này đi đâu cũng bằng xe buýt, có đi đâu đâu, từ nhà đến chỗ làm đều có bến, đúng một chặng. Mua cả vé tháng, đi cả tháng mất 200k. Mỗi lần leo lên xe buýt, xuất trình vé tháng, lại thấy mình như thể chơi xấu với các anh lái xe phụ xe. Thu nhập thêm của các anh, ngoài lương thì được tính tỉ lệ từ tiền bán vé lẻ, gặp loại vé tháng thì coi như chả được gì. Kể ra nếu việc trả tiền mặt, tiền lẻ 7k, không quá phiền toái thì cũng nên trả tiền mặt cho các anh.

Đi xe buýt tôi thường ngắm đường và nghĩ ba lăng nhăng. Cũng nghĩ ra nhiều thứ tự thấy hay ho phết nhưng không ghi lại nên chả nhớ gì. Thỉnh thoảng nhớ được thì như hôm trước ngồi gõ ra mấy chuyện phét, khác hẳn cái kiểu tự nói chuyện mình, cũng tự thấy thú vị. Tự thấy với cái đời sống quay cuồng này, cứ lòi ra được phút nào yên tĩnh (hay bị buộc phải yên tĩnh do ngồi xe chưa tới bến) là có lợi phút ấy. Lại nhắc bạn Kỳ hồi xưa cafe cuối khoảng sân nắng vàng nhảy nhót qua tán lá, bảo, đéo gì ngày nào cũng nên trầm tư lấy một lúc. Nếu mà cứ chạy nhắng lên thì biết trầm tư lúc nào.

Dạo trước sang chảnh, lái xe đi làm, thật là nắm tóc lôi lên vượt quá cái tầm của mình. Rồi rơi vào nhiều ảo tưởng. Cuộc sống cứ là xe, rồi văn phòng, rồi phòng họp, thế giới của mình như tách biệt ra ở cái tầm cao không tới mà thấp chả phải, đại loại khá rởm rít. Bây giờ đi xe buýt, lúc rộng rãi thì ngồi ngẫm ngợi ngắm đường, khi đông thì chen chúc cùng các bạn sinh viên và nhiều tầng lớp dân nghèo đô thị. Có nhiều người mình nhìn, nếu là người già thì mình như thấy cả cuộc đời gian khó của họ, mà người trẻ (kiểu sinh viên ngoại tỉnh lên học ở những cái trường chả ra trường) thì thấy cả cái tương lai lọp ngọp. Rất ít người già có vẻ an tại. Rất ít người trẻ nhìn thấy có ước mơ. Nói nghe cho có vẻ thế thôi, chứ biết ước mơ cái đéo gì ở cái xã hội này (em xin lỗi xã hội).

Dù sao mình cũng vẫn sang chảnh. Sáng ra sơ mi là lượt, quần đen giày đen bóng, lên xe buýt cả làng nhìn, như kiểu sao thằng này trông sang chảnh phết mà lại đi xe buýt. Có hôm đi muộn, sắp muộn giờ họp, xe buýt chờ mãi không thấy bèn vẫy xe ôm. Anh xe ôm bảo, chú chắc hẳn là giám đốc, tôi bảo, em làm thuê, anh xe ôm bảo, sao giống giám đốc thế. Thế nên vào ngày nghỉ, khi quần soóc áo phông lệu rệu đi xe buýt thì mới thoải mái hơn. Thấy mình bình dị hơn, chân thật hơn, nghĩ những điều ba lăng nhăng, cảm giác hơi giống sự ung dung, sẵn sàng sống cuộc sống của mình một cách nhẹ nhàng không cần cố gắng.

***

Sắp tới giờ rồi, quay lại chuyện bóng đá.

Hôm trước, tám giờ tối, trời mưa như trút nước, thì có điện thoại. Nhấc điện thoại lên nghe thấy giọng đàn ông lơ lớ, mà mưa to quá, không nhận ra là ai cả, lại cứ nghĩ hay là ông H’mong nào trên bản. “Ồn quá em không nghe rõ, ai đấy ạ?” “Thế chú còn nhớ thằng nào vô lê quả giữa sân, đưa anh em vào chung kết không?” “Ôi, anh Veo!” “Ừ anh Veo đây"! Thế là phi ra khỏi nhà mưa gió bắt taxi chạy tới quán nhậu. Tới nơi thì cuộc đã tàn, may quá, nhưng cũng phải làm năm bảy chai bia. Người ta cứ bảo, hai ông bạn chí cốt lâu không gặp phải uống riêng với nhau đi chứ.

Mà có phải bạn chí cốt đâu, chỉ là đá với nhau mấy trận bóng đá, và bia một chiều thua trận.

Anh Veo người Lào, dạo ấy liên quân với đội tôi đi đá bóng. Sau quả vô lê khủng khiếp ấy của anh Veo, đội bóng vào được chung kết, rồi thua trong một trận thủy chiến ngày mưa. Buồn xiết bao là buồn. Uống bia hết cả trưa ở Vũ Ngọc Phan xong, vẫn chưa muốn rời nỗi buồn, hai thằng lại kéo nhau về Bách Khoa. Nhà em ở Bách Khoa, còn anh ở nhà Lào Bách Khoa suốt thời đại học. Thế là về quán bia Việt Tiệp uống từ trưa cho tới chiều, say khướt. Sau đó chia tay, anh Veo mấy tháng sau trở về Lào, suốt từ 2007 ấy đến nay mất liên lạc.

Chẳng có nỗi buồn nào nặng nề, buồn thảm, cay đắng và thất vọng như buồn thua trận bóng đá. Nó cực kỳ buồn, buồn không tả được, thậm chí thất tình cũng không buồn bằng. Cực kỳ buồn nhưng được cái qua nhanh. Tôi và anh Veo đã chia sẻ với nhau nỗi buồn ấy trong một buổi chiều mưa, nên không quên nhau được.

– Anh bây giờ làm phó giám đốc chi nhánh ở A ta pư.

– A ta pư là đâu?

– Sát Kontum. Từ đó về Hà Nội còn nhanh hơn về Viên-chăn.

– Em vẫn chưa đi Lào bao giờ.

– A ta pư ở xa, nhưng lời hứa cũ vẫn còn (anh Veo có sở thích sử dụng những câu tiếng Việt văn hoa). Khi nào chú đến Viên-chăn thì cửa nhà anh vẫn là cửa nhà chú.

– Thế gia đình vợ con anh thế nào rồi.

– Xa nhau sáu bảy năm, chú đã kịp ghi hai bàn thắng, còn anh chưa ghi được bàn nào cả. Vợ anh vẫn ở Viên-chăn còn anh ở A ta pư. Anh đang xin chuyển về chi nhánh Viên-chăn.

– Về thôi, sút nhiều vào, sẽ sớm lập hat-trick thôi.

Anh Veo gương mặt rất đàn ông, có vẻ cương trực và thật thà như cái nhãn dán trên mặt. Trong buổi tiệc thì có những người Việt, cùng nghề cùng cơ quan với anh. Họ nói chuyện với anh theo cách của người trên cao nói xuống, họ coi mình văn minh hơn, giỏi giang hơn. Tôi chẳng muốn nói câu nào với họ trừ vài lời xã giao. Thôi thì cũng may, rằng họ còn có người Lào để tưởng là mình oai.

***

Thôi đến giờ đá bóng rồi.

Mấy thằng Jo Hulk Fred cố lên, Sa hoàng Putin sẽ ban phước cho chúng mày! 

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. tranngoc2512 said, on July 9, 2014 at 4:27 am

    Anh viet hay qua. Nhat la chuyen ve xe buyt. Con ve bog da, thoi roi, dem nay dung la qua nhieu thuong dau cho qua nhieu nguoi.

  2. ivantung said, on July 9, 2014 at 8:35 am

    Cuối cùng thì Sa hoàng không cứu được chúng nó.

  3. kanishi said, on July 9, 2014 at 12:43 pm

    Hay quá, em rất thích câu “họ còn có người Lào để tưởng là mình oai.” – sắp tới khéo không oai được cả với Lào nữa.

  4. Lea said, on July 10, 2014 at 3:38 am

    1. May WC gan day to phai di ma^`n khong coi bong banh gi duoc tru cuoi tuan, nay doc entry nay thay nhe. han nguoi. Khoi tiec nuoi day dut gi nua. WC nam nay, ngoai su be tac con co cam giac cac doi choi de` chu*`ng, chi dde^? ddu? an, moi lan vao trong lai he’ ra mot ti. Thuc du.ng tinh toan qua nen dam cha’n. Doi nao choi hon nhien doc het suc luc ra tu som sua la len duong som.
    Vong loai truc tiep ma va^.t va~ mai, hiep phu voi phat den mai. Con tran Duc – Brazil thi la mot ngoai le vo tien khoang hau roi. Moi he’ mat coi ti so tran Argentina – Ha Lan van dang 0-0.
    2. Ben do nguoi Viet tuong minh cao hon nguoi Lao, con ben nay dan Dai Han voi Trung Quoc tu nghi minh cao hon nguoi Viet. Tinh hinh chung la vay 🙂

  5. Lea said, on July 10, 2014 at 5:22 am

    Ben nay xe bus co nhieu loai hanh khach:
    + Tay ba lo dep trai ,tri thuc, an mac bui doi nhung van sach se di du lich vac theo vali to vat vuong.
    + Cac bac gia huu tri hoac khong the lai xe duoc nua
    + cac ba di cho*., di nha tho*`, di song bai danh ba.c
    + Nguoi tan tat, homeless
    + Nguoi dien, tam than. Co khi an mac rat dieu dang, ao mu long lay, vay xo^’ng xenh xang, dom lai sau lung deo balo Hello Kitty con nit 6 tuoi bi rch ta to*i nhu moi moc tu dong rac ra. Hoac an mac dieu dang nhu ngoi sao nhac rock, bit tat, vay ngan, giay bot, ao da, headphones ngat ngu…deo mot chum 5 tui xach crossbody.Hoac ngoi noi lam nham, cuoi to tieng mot minh…


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: