Teq's Blog

Khoảnh khắc

Posted in Linh tinh by Tequila on July 29, 2014

Có những lúc rất thèm nghĩ, kiểu như bỗng nhiên thấy rằng cả mấy ngày vừa rồi mình chả nghĩ gì cả. Tất nhiên ý nghĩ thì nó cứ đến đi đến đi đủ mọi việc mọi thứ trong một ngày. Song nhiều khi cứ muốn có một tập hợp ý nghĩ được xâu chuỗi lại, như hồi bé xâu hạt bưởi để phơi cho khô xong đốt xèo một cái thấy vui, cho vui thế thôi.

Bây giờ thèm nghĩ, mà không biết nghĩ gì, vậy thử bắt đầu bằng một cảm giác diễn ra trong tích tắc.

***

Cảm giác là mình cảm nhận được không gian.

Dạo trước, tôi rất hay nghe radio trên xe. Mà radio thì dành rất nhiều thời lượng cho các chương trình giao lưu bông phèng với thính giả, dụ người ta lên sóng gửi tặng bài hát cho ai đó, kèm vài câu gửi tặng người nọ người kia, MC hỏi han này nọ. Có lần, MC nữ hỏi một bạn gái trên sóng, sở thích của bạn là gì? Bạn gái nói, không có du lịch thể thao âm nhạc gì cả, mà nói em thích nhất ngồi yên hàng giờ và cảm nhận mọi thứ xung quanh mình. Bạn chỉ ngồi không hàng giờ và cảm nhận thôi à, bạn cảm nhận cái gì? Em cảm nhận cái cây ở bên cạnh, hay cơn mưa, hay ánh nắng… MC cười hehe, à thì ra là bạn thích ngồi và cảm nhận, rồi lại cười hehe mà qua cái cười thì người ta có thể hiểu ý nghĩ của bạn MC là, chắc cái con bé này nó bị dở người. Cảm cái mẹ gì mà cảm, dở hơi!

Tuy nhiên tôi thích cái cô bé thính giả vô danh đó, cái cô mà có sở thích là ngồi cảm nhận bất cứ thứ gì đang diễn ra.

Chủ nhật vừa rồi tôi đi cùng vợ và con trai ra công viên, để cho nó chơi. Hiếm hoi mới có lúc như thế. Tôi là một ông bố tồi. Ông bố tốt và ông bố tồi khác nhau như thế nào, đó là một câu chuyện khác. Tôi chỉ thấy tôi không có đủ thời gian để làm tốt được các việc cần làm. Do tôi muốn quá nhiều, hay do năng suất của tôi quá kém khiến thời gian bay quá nhanh, hay là với mỗi người khác nhau thì thời gian lại có một cách trôi qua khác nhau, đó cũng lại là một câu chuyện khác. Tôi đang muốn kể về sự cảm nhận.

Lúc đó, thằng con đang chơi ở cái bãi cát ngập nước sau mưa, tôi ngồi đọc sách. Tôi thích cuốn sách đến mức mà vì quá thích thú, tôi co chân ngồi xếp bằng trên ghế đá, một tay chống lên đùi một tay cầm sách, đọc mê mải và chìm vào trong không gian của nó, nơi có một chiếc thuyền buồm bị thương đang nghiêng nghiêng bò về bến cảng với kẻ thù đông đảo đuổi theo sau, mặt biển sẫm tối vào lúc hoàng hôn vừa tắt. Bất giác một ngọn gió thổi và một chiếc lá bay qua trang sách, kéo tôi trở lại không gian của mình. Lúc đó tôi bỗng cảm thấy rõ không gian thực xung quanh tôi, ngọn gió mát của buổi trưa một ngày hè được tráng bằng cơn mưa buổi sáng, chiếc lá bay, những ngọn cây, mùi cỏ ngai ngái, mặt ghế đá trơn nhẵn, bầu trời đầy mây… Rất nhiều rất nhiều thứ ấy choán lấy tôi khiến tôi tan biến trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, như một ánh chớp trên bầu trời đêm. Chúng biến mất ngay khi ý nghĩ đầu tiên kéo tới, ah, cái gì thế này nhỉ. Sự xuất hiện của ý nghĩ đầu tiên (chẳng cần đến các ý nghĩ tiếp theo) chạy qua cái đầu óc u tối của tôi, lại còn dưới dạng diễn dịch được bằng cái vỏ chật chội ngôn từ, như màn đêm nuốt chửng lấy ánh chớp kia. Ánh chớp đã tắt và tôi chỉ còn lại là tôi bị nhốt trong một cái tôi vô cùng đơn độc chẳng có gì ngoài những ký ức đã đóng băng, tương lai là những ký ức chưa đóng băng và mọi người thì đều là người khác.

Trên đường từ công viên về, vợ tôi dừng lại mua thịt quay, phải xếp hàng vì hàng thịt quay này rất đông người mua. Tôi lại ngồi dưới gốc một cái cây và cùng với thằng con chờ mẹ nó. Thằng con tôi chỉ, con gì đây bố, kinh thế. Tôi nhìn, gốc cây có rất nhiều những con bọ gì đó, thuộc loại nhiều chân, loại lành, mà không phải con cuốn chiếu, là một con gì đó. Tôi bảo, bố không biết, con này chắc mình phải đọc sách thì mới biết được là gì. Nếu thằng con không hỏi, tôi sẽ không để ý và không biết sự tồn tại của cả một đống hàng trăm con sâu đang sung sướng rúc vào bò ra trên lớp vỏ của cái gốc cây vẫn còn đẫm nước của cơn mưa ban sáng.

Tôi lấy que gạt một con sâu và  như một đứa bé tôi ngạc nhiên thấy nó có thể vận hành cả trăm cái chân của nó một cách rất hợp lý. Con tôi hỏi sao nó nhiều chân thế nhỉ. Ờ tại sao nó lại có nhiều chân như vậy nhỉ? Riêng câu hỏi đó cũng đã là một bản fax gửi thẳng đến Thượng Đế mà không bao giờ có phản hồi. Cũng như câu hỏi tại sao tôi tồn tại, là thật hay là ảo giác, giữa lúc nhúc 7 tỷ đứa trên cái trái đất bé tí như một hạt bụi giữa vũ trụ.

***

Tôi biết những câu hỏi như thế không thích hợp cho một thằng đàn ông ba mươi nhăm tuổi. Ai cũng có những câu hỏi như thế khi lên ba, lên năm, lên mười, khi mười lăm và khi mười tám và khi hai mấy. Sau đó thì hoặc chán quá không hỏi nữa hoặc lao vào xử lý các vấn đề cuộc sống luôn phát sinh. Nhưng khoảnh khắc chiếc lá bay qua trang sách khiến tôi thấy mình cảm nhận được không gian xung quanh (hoặc có ảo giác là cảm nhận được không gian xung quanh) và những con sâu nhiều chân, khiến cho những câu hỏi xưa cũ ấy lại tới tấp bay về.

Thậm chí nó ở dưới dạng kỳ quặc hơn. Ví dụ như, tại sao mình lại không phải là thằng con mình, thế là thế đéo nào nhỉ?! Hoặc, bậy bạ và bế tắc hơn, là mình sẽ không bao giờ biết được một người đàn bà cảm thấy thế nào khi làm tình.

Tôi cứ hăng say với những suy nghĩ nhảm nhí như thế trên suốt chặng đường về nhà, cho tới khi ngồi vào bàn ăn và mọi chuyện trở về như nó đang có. Tôi nhai miếng thịt quay, chấp nhận bị nhốt chặt trong bản thân mình và mọi người đều là người khác.

***

Đấy bắt đầu suy nghĩ bằng một cái cảm giác rồi cuối cùng viết ra hai gang tay.

Giờ là gần 2h sáng và trời đổ mưa dữ dội. Con chó Vodka hẳn đang ngồi thu lu trên thềm nhà tránh mưa. Hoặc nó đang ngồi trước cổng, nhìn ra đường, mặc cho mưa bắn ướt lớp ngoài của bộ lông. Vì nó có một não bộ, nên rất có thể nó đang nghĩ, bằng tiếng chó, có thể dịch ra tiếng Việt rằng, đéo gì sao trời mưa to thế nhỉ. 

Advertisements

6 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. kanishi said, on July 29, 2014 at 12:33 pm

    Bài rất nhảm nhỉ cơ mà em vẫn ấn nút like, vì chính ra em cũng nhiều khi suy nghĩ nhảm nhí như vậy, he he.

  2. Lê Thu Hương said, on July 30, 2014 at 2:47 pm

    e cũng từng nhiều lần có những suy nghĩ kiểu thế này 🙂

  3. ivantung said, on August 2, 2014 at 9:53 am

    Em chẳng hiểu em dạo này bận làm gì mà chẳng dùng đến não, chẳng nghĩ, chẳng nhớ được một cái gì.

  4. winlinh10 said, on August 4, 2014 at 3:11 pm

    Thích cái này

  5. A little moment... said, on August 15, 2014 at 10:45 am

    Buồn cười quá ạ :)) rất đồng cảm, hihi.
    Em rất thích mấy bài viết của anh, không biết những ngôn ý ấy có được “nuôi dưỡng” lâu không rồi mới viết ra, chứ em luôn cảm thấy nhiều sự ngộ nghĩnh và có phần triết lý trong ấy 😀

  6. Aphrodite said, on September 9, 2014 at 11:11 am

    Bọn chó thì chúng không nghĩ: đéo gì sao trời mưa to thế nhỉ như người đâu, chúng nó thích được chạy ra nhảy cỡn lên dưới trời mưa và lắc bộ lông cho nước bắn tung tóe. Trí não của chó chỉ như một đứa trẻ lên 3 thôi bạn. Và chúng tràn ngập niềm vui.
    Mình đọc sách thấy nói vậy :p


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: