Teq's Blog

Không đề, không biết đề gì–Những đóm mắt hỏa châu

Posted in Linh tinh by Tequila on November 27, 2014

Tôi thường viết vào lúc đêm khuya, viết cùng với bia, cá biệt là với rượu nếu nhà có rượu ngon. Thế nên cái kiểu miên man lảm nhảm là không thể nào khác được và sáng sau việc đầu tiên muốn làm là lên mạng xóa cụ nó đi. Thỉnh thoảng cũng phải xóa nếu đọc thấy độ nhảm đến mức quá đáng. Rồi lâu lâu đọc lại những cái mình viết, quả nhiên là lơ mơ dài dòng và nhiều đoạn nhảm nhí, song cũng thấy hay hay và không khó chịu như khi mới post, nó đơn giản là một cách lưu giữ lại những gì của bản thân mình mà nếu không viết thì cuộc sống bận rộn này sẽ thổi bay những ngày cũ chỉ để lại những ký ức sơ sài. Đọc lại những gì mình viết, quả nhiên thấy nhiều hoang mang hoài niệm. Viết buổi đêm nên dễ có kiểu như thế, có gì để phấn khích nếu đã hai giờ khuya và nhấm nháp bia trong tiếng nhạc thường là nhạc cũ.

Hoài niệm hoang mang là những thứ của buổi đêm, màu của ban đêm.

Nhưng nếu không sống hết mình thì có cái con mẹ gì để mà hoài niệm hoang mang.

Hôm nọ, thằng bạn bảo, thế đéo nào anh Đức luôn tạo được hình ảnh lãng mạn, mà em biết anh từ bé anh có lãng mạn đéo gì đâu, giả dối vãi cả đái. Tôi bảo, em lãng mạn thật mà, em có kỹ năng tìm ra những cái lãng mạn, có một bọn hát ngoài phố là chuyện rất thường, không ai để ý, không ai tìm đến, không ai tận hưởng, nhưng em để ý tìm đến và tận hưởng. Tìm ra cái gì hay ho để thưởng thức chính là một loại kỹ năng, tương tự như kỹ năng chọn rượu.

***

Đà Nẵng cuối tháng Mười một, trời bắt đầu hơi se lạnh khiến người ta phải mặc áo khoác ra đường. Tôi về khách sạn lúc hơn 9h. Mấy đứa đồng nghiệp trẻ trâu thì tính là sẽ đi check-in facebook ở Sky 36. Tôi chả muốn cái chỗ ấy, định là bọn nó đi rồi thì mình sẽ mò ra phố, kiếm cái quán vỉa hè nào đấy làm đôi lon bia và xơi một đĩa ốc hương nướng chẳng hạn. Tôi mở cửa sổ, hút thuốc, mở laptop duyệt facebook, tin mới thì nhiều mà chả có cái gì dài để đọc. Bất đồ nghe thấy tiếng hát văng vẳng. Tiếng hát sao hay quá, tôi bèn thò đầu ra cửa sổ tầng 8 ngó, thì tiếng hát rất gần chỉ đâu đó quanh đây, mà tiếng guitar rất dày nghe là biết phải có hai cái đàn và được chơi bởi người biết chơi. Cũng chẳng định xuống, có thể người ta chỉ nhậu rồi hát đôi bài, nhưng tiếng hát cứ dài mãi hết bài nọ tới bài kia. Phải đi xem mới được.

Tôi xuống phố thì thấy tiếng hát ở ngay cạnh khách sạn. Quán nhậu vỉa hè rất nhỏ, mái che bạt, nằm kẹp giữa hai ngôi nhà cao, có lẽ vì thế mà tiếng hát tiếng nhạc mới bay được xa. Có một đám trung niên ngồi quanh bàn, chẳng có khách nào khác. Tôi ngần ngại, vì dường như quán chỉ để dành cho đội này mà thôi. Lại dợm bước chân đi, nhưng đi không đành vì đang hát bài gì hay quá.

Tôi vào quán, ngồi vào cái bàn một cách rất thiếu tự nhiên vì nó ngay sau lưng các anh. Các anh vừa hát vừa ngó. Anh chủ quán đứng dậy, hỏi tôi uống gì, tôi bảo cho em mấy lon bia và đá, thế thôi. Rồi đợi đến khi hết bài, tôi rót đầy cốc bia đứng dậy sang bàn các anh chào, nói rằng em ở trên kia nghe tiếng nhạc hay quá nên mò xuống, xin phép cho em ngồi nghe chỉ nghe không làm phiền các anh.

Anh già nhất đội, có lẽ phải tới năm lăm tuổi thậm chí sáu lăm đáng tuổi chú, người to lớn dềnh dàng gương mặt phương phi cương trực, nhìn là biết người tử tế, giọng trầm và mạnh, nói “em cứ ngồi”, rồi quay ra bảo các anh khác, “nãy giờ anh em chơi với nhau, nay có người theo tiếng đàn mà đến, sao không chơi hay hơn”, nói đoạn bèn hát rống lên câu đầu của một bài hát. Tôi ngồi xuống bàn của mình, anh chủ quán lại gia nhập đội của các anh, nhặt thêm một cây đàn lên, hóa ra các anh có tất cả ba cây đàn, để ý thấy tuy cũ mới khác nhau nhưng đều là đàn làm tại một hiệu nào đó ở Đà Nẵng, tiếng đàn có hơi mỏng nhưng đanh gọn và vang, át được cả tiếng xe chạy ngoài đường.

Ngồi gần cạnh chỗ tôi là một anh trẻ, ước chừng hơn tôi khoảng dăm tuổi, áo phông cánh tay to đùng, đôi tay này có thể nắm cổ áo tôi mà ném bay ra đường được, nhìn cách chơi đàn chắc mới tập không lâu, nhưng chơi rất cẩn trọng và thuộc hợp âm, biết mình biết ta chỉ chạy chord đúng nhịp đúng điệu. Dừng đàn anh quay sang bảo, chú em nghe mà đến với bọn anh, chắc hẳn cũng mê nhạc và biết đánh đàn, ngồi vào bàn chơi cùng đi em. Tôi từ chối, em không biết hát không biết đàn, chỉ nghe thôi anh.

Mà đúng thật, tôi không biết chơi dòng này, dòng nhạc mà tôi vẫn coi thường là nhạc sến. Tuy nhiên nghe các anh đàn hát, thì hóa ra nó quá hay, nhạc Việt có lẽ dòng này là hay nhất. Nhạc này để dùng khi sống đã đủ dài, vui buồn nếm trải, thành công thất bại, quên đi những so bì hãnh tiến, quên cả hạnh phúc hay đau thương, quên hết những gì mà (từ bé người ta bảo rằng) cần phải làm gì đó trong đời, quên hết tất cả những gì mà người ta cần mình hay mình cần người ta… chỉ còn lại những điều bình dị nhất, chân thành, yếu đuối, cô đơn, chấp nhận số phận mình và tha thứ cho tất thảy những gì thuộc về người khác và tha thứ cho những năm tháng đã qua của mình và cả những năm tháng sẽ qua.

Dưới ánh châu hồng, anh ngồi gọi thầm tên em
Mơ một ngày mai pháo nổ vang trên lối về
Những đóm mắt hỏa châu là hoa đăng ngày cưới
Khi chiến chinh hết rồi, tương lai ta tìm tới
Có nhau trong đời đêm trường không sợ
lạc loài yêu thương…

Tôi ra sau quán đi tè. Anh béo bụng bia đi tè cùng. Anh cũng đáng tuổi chú. Anh bảo, bọn anh thường đến đây lúc khuya để đàn hát với nhau, nhậu ít, hát là chính. Bọn anh hiền lắm, toàn xe ôm bán quán sơn vôi không à… Em đi công tác tới đây à em. Vâng. Em làm nghề gì. Dạ em nhân viên văn phòng anh ạ. Ừ, mình cũng là dân lao động cả mà em, vui với nhau cho quý chứ ai vui cứ vui tiền có mua được vui đâu em. Tôi dạ, kéo quần, theo anh quay lại quán.

***

Cái hay của các anh, ngoài chơi nhạc ra, thì còn là chị vợ anh chủ quán, nằm ngủ trên giường xếp, chẳng có một phàn nàn khi các anh chiếm cả quán chỉ với mười mấy hai chục lon bia. Cái hay là anh chủ quán chơi đàn kém nhất, chắc cũng mới tập, nhưng chơi rất nghiêm túc theo các anh bạn.

Cái hay là dù cả ba anh chơi đàn trình độ đều khá hạn chế, nhưng nhạc của họ chơi tuyệt hay, và cũng như bất cứ môn nghệ thuật nào, nhạc chỉ cần hay mà thôi và không cần bất kỳ phân tích nào. Như khi mình yêu một người đàn bà. Như khi mình tôn trọng một người đàn ông.

Tôi ngồi sau lưng các anh, uống những lon bia của mình, thảng hoặc chạm ly với các anh sau một bài hát, chả nói thêm với nhau câu nào. Mãi tôi mới nhớ ra là nên ghi lại, tôi rút điện thoại ra mà quay video, là lúc đã khá khuya, chẳng phải là những bài hay nhất bởi lúc đó tôi còn đang đần mặt ra mà nghe. Có hai thằng tây vào quán, chúng xì xà xì xồ bằng cái thứ tiếng chả ăn nhập gì với nhạc vàng cả, rồi chúng ngồi nói chuyện với nhau, dứt bài thì vỗ tay. Đêm cũng đã khuya.

Các anh chia tiền với nhau để trả cho anh chủ quán, mỗi anh vài chục ngàn. Đù má, anh già nhất thốt lên, bọn mi góp thế thì ta lời à, vậy đâu được mấy em. Các anh lại chia lại tiền. Đàn bỏ vào bao. Các anh đứng lên, có anh thì xòe tay chào, có anh thì bắt tay. Anh già nhất, dắt xe ra tới đường, nổ máy, xong gác xe lại, nói, đù má, quên bắt tay thằng em. Đoạn anh tiến tới chìa tay bắt tay tôi, tôi đứng dậy một tay khoanh trước bụng một tay thò ra bắt cúi đầu chào anh, kính trọng vô cùng.

Trong mấy năm gần đây, đó là cái bắt tay mà tôi cảm thấy vinh dự nhất, vinh dự và tự hào.

***

Tôi không thể kiềm chế để không chia sẻ cảm xúc của mình. Tôi lấy một tấm ảnh và post facebook, và vài lời mà với cái giọng của tôi thì nó luôn thành ra cái kiểu ra vẻ lãng mạn. Mặc dù tôi không cố ý, hay nói cách khác là rất cố ý, nhưng status facebook của tôi vẫn nhuốm một màu giả dối mà tôi không thích. Bởi vì trong tất cả mọi thứ, nói ra đã là sai rồi.

Tôi vừa yêu bản thân mình đến nỗi mà phải thể hiện ra mọi thứ, và ghét bản thân mình đến nỗi mà tất cả những gì thề hiện ra đều không phải tôi. Và tôi thấy xấu hổ khi nghe các anh đánh đàn và hát. Không bao giờ tôi có thể làm được như các anh ấy, tôi không có đủ sự chân thành và sự hồn nhiên.

***

Tôi biết kết entry này thế nào, không có cách nào.

Có những đêm buồn, anh ngồi, nhìn hỏa châu rơi

Nghe vùng tâm tư, cháy đỏ, xoay ngang lưng trời..

Advertisements

10 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Đinh Đoan Khanh said, on November 27, 2014 at 7:29 am

    Mình đọc xong cũng không biết nói rì. Cám ơn người viết nhiều ạ.

  2. Tequilavn said, on November 27, 2014 at 8:34 am

    Thích nhất mấy anh này đàn hát là chính, nhậu ít 🙂

  3. Francessca Ng said, on November 27, 2014 at 8:37 am

    Hay đấy !

  4. Trần Phan said, on November 28, 2014 at 9:20 am

    Teq! Tôi đéo biết anh, anh cũng đéo biết tôi, nhưng điều đó quan trọng đéo gì. Quan trọng là lúc này tôi cũng say và cảm thấy rất áy náy nếu không cảm ơn anh một tiếng vì hai hay ba năm gì đấy tôi thường đến đây đọc, ngồi thừ ra rồi phủi đít đi về. Nay tôi bắt chước anh già nhất dắt xe ra cổng rồi nói đù má, quên bắt tay anh chàng Teq.

    • Tequila said, on December 10, 2014 at 11:29 am

      Xin được bắt tay anh!

  5. R. Karey said, on November 29, 2014 at 1:06 am

    Hay quá anh ạ.

  6. Hà Linh said, on November 30, 2014 at 7:01 pm

    Ôi, mình đọc bài này và nghe nhạc bạn Teq đã quay video lại cho thì mình nhất định phải vào comment để cảm ơn bạn. Bạn không những kể lại “trải nghiệm” đẹp mà còn quay video để cho bạn đọc như mình được nghe, để thấm sâu hơn những gì bạn kể.
    Tuyệt vời bạn Teq ạ, những con người đẹp đẽ và họ cất lên những giai điệu từ trái tim.
    Mình đọc, nghe và xúc động lắm.
    Cảm ơn bạn, cảm ơn những giây phút thanh bình, những ngẫm nghĩ nhẹ nhàng, những hồi ức đep…mà bạn chia sẻ.

    • Tequila said, on May 25, 2017 at 11:28 am

      Cám ơn bạn.

  7. Chân Huỳnh said, on December 25, 2014 at 9:14 am

    Em chỉ mới biết đến blog của anh hôm nay, nhưng em đã ngồi say sưa đọc (bỏ cả công việc đang làm :”> Sếp biết thì chết em) đến bài này thì em không kềm lòng được nữa, phải comment thôi ^^

    Cảm ơn anh đã nói lên những suy nghĩ của mình để em biết, đâu đó, vẫn có những người nào đó, có những cảm xúc giống như em, cho em thấy mình bớt lạc lõng giữa thế giới này, khiến em thấy yêu thêm cuộc sống này …

    Em không thể viết lên cảm xúc của chính mình, cũng không biết phải nói thế nào để bày tỏ tấm lòng của mình, chỉ biết một lần nữa, cảm ơn anh !

    • Tequila said, on May 25, 2017 at 11:28 am

      Cám ơn bạn.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: