Teq's Blog

Tôi

Posted in Linh tinh by Tequila on December 23, 2014

Tôi, trôi nổi giữa cuộc đời này, tên là Đức. Chưa bao giờ tôi thích cái tên của mình, tôi chỉ tôn trọng nó vì cha mẹ đặt tên tôi như vậy, và tôi nghe người ta gọi tên tôi như một thói quen, gọi thì biết là gọi mình. Giống như khi tôi trở về nhà vào buổi tối, tôi gọi con chó của tôi, ê Vodka con chó, thế là nó đến với tôi, tôi xoa đầu nó và bảo, trông mày quá chó, nhưng mày tên là Vodka, Vod đại ka. Luôn luôn nó tỏ ra hài lòng. Nếu tôi được tự đặt tên cho mình, tôi sẽ chọn một cái tên khác, một cái tên mà sau nhiều năm sống thì tôi nghĩ mình giống như là thế. Tôi nghĩ một cái tên mà cha mẹ đặt cho mình, bằng cách này hay cách khác, nó sẽ quy định con người mình theo một kiểu gì đó.

Hôm nay đá bóng về, uống dăm cốc bia, vui, tự cảm thấy nếu không uống gì tiếp thì không chịu được, liền lấy chai Chivas trong tủ ra uống cùng nước lọc. Thứ rượu nhà quê này tôi không thích lắm, nhưng cũng ngon, và nó có một cái tên mà gọi lên là đã thấy nó rồi, Chivas. Chivas Chivas Chivas… nó đúng là Chivas. Như những thằng tên Hùng, tôi thích những thằng tên Hùng và tôi thường thấy phiền lòng khi thấy ai tên Hùng mà không giống như cái cảm giác của tôi. Tôi mãi nhớ đến thằng Hùng sói, thằng láo xược mà năm bảy tuổi tôi đã dám nắm tóc lôi lên để đánh nhau với nó và chiến thắng, nó là thằng đã chỉ ra cho tôi thế nào là can đảm và tôi luôn ước gì có lúc nào gặp lại để ngồi mời nó một chai vodka. Nhưng có thể nó đã chết rồi, giữa thời đại facebook này mà chẳng thấy nó ở đâu cả.

***

Mấy bữa trước có thằng bạn viết một cái status quá hay, chả nhớ tôi có bấm like hay không, nó nói rằng, buồn nhất là những thằng có quá ít kẻ thù, vì khi đó những bài học từ những người bạn là không đủ sâu để nó lớn qua từng ngày… Câu này thật cay đắng. Mà tình cảm. Rằng chúng ta cứ bị thấm đẫm đến nát cả ra với những điều ngọt ngào huyễn hoặc, với những lời nhẹ nhàng chia sẻ, với những thằng bạn sẵn sàng uống với ta khi ta buồn rồi mai quên mẹ mất, với những người đàn bà mãi mãi băn khoăn là ta có yêu họ hay không mà thật tình càng nghĩ thì càng không biết. Đôi khi, tất cả chúng ta những thằng đàn ông, tự hỏi mình có yêu mẹ hay không, xong rồi nghi hoặc. Tôi tin rằng tất cả những bạn bè tôi, trong thâm tâm của chúng, đều mong có một khoảnh khắc mà chúng có thể quên đi tất cả, tất cả mọi thứ, để được bước vào một trận quyết đấu mà chỉ có thể bước ra khi kẻ thù ngã gục dưới chân mình.

Tất cả những thằng bạn tôi đó, khi chúng yêu một người đàn bà nào đó, hay chúng yêu những đứa con trẻ, chúng đều hằng mơ trong những giấc mơ mù mịt rượu bia của chúng, rằng ước chi chúng có thể gặp một kẻ thù đe dọa đàn bà và con trẻ của chúng, chúng sẽ sẵn sàng bước vào cuộc đấu và sẵn sàng chết nếu thua trận. Tất cả bọn chúng đều luôn sẵn sàng như vậy, đừng có thằng nào dở hơi mà dám đe dọa đến đàn bà và trẻ con của chúng. Nhưng cuộc đời này, hỡi ôi, có quá nhiều bạn hữu và quá ít kẻ thù. Bọn chúng chỉ có thể thở dài não nuột rồi lại nai lưng ra làm lụng, mơ màng, yêu đương và phản bội, dạy dỗ những đứa con rồi bất lực với cách đứa trẻ lớn lên. Bất lực với chính bản thân mình, với nỗi thèm muốn vô chừng, không phải thèm đàn bà hay tiền bạc hay danh tiếng, mà thèm có một kẻ thù để bước vào cuộc đấu sống mái.

Puskin đã chết trong niềm khoái cảm đó. Chẳng qua anh ấy nổi tiếng, làm thơ hay quá, người ta nhớ đến. Chứ còn thì đã có vô số thằng chết như thế, và đa phần bọn chúng là nhà thơ dẫu không biết đọc biết viết và chưa từng có câu thơ nào. Nhưng không là nhà thơ thì không thể dám chết vì một điều gì mình không hiểu và không có lợi ích gì cả. Thế giới này không thể hết chiến tranh bởi có quá nhiều nhà thơ, đó là số phận rồi.

***

Tuần trước tôi tới dự một cuộc hội nghị hoành tráng. Tôi trông cũng hoành tráng ngon nghẻ chả kém thằng nào, có phần ngon hơn một số thằng. Rồi người ta lên bục phát biểu, hết người này tới người kia. Máy quay truyền hình lướt qua lướt lại, chả hiểu có cái nào lên VTV hay không. Tôi nghĩ đến ông già mình, hồi còn làm việc, ông ấy thỉnh thoảng vẫn lên truyền hình, rồi giờ thì ông ấy chỉ đi uống chè đá, đưa cháu đi học. Tôi nghĩ không hiểu bao năm thì mấy cái bọn đang phát biểu này sẽ lại chè đá đưa cháu đi học. Tất cả những chuyện này có ý nghĩa gì?

Tôi bắt chuyện với bọn ngồi cạnh một tí cho phải phép, rồi lại thôi, kệ mẹ bọn nó. Đéo gì. Ngày mai nó sẽ quên. Cứ giả lả với nhau rồi rút name card ra trao đổi, để làm gì ấy nhỉ, chả hiểu nổi.

Tôi cũng chỉ nghĩ thế thôi, chứ tôi giao tiếp ổn, dù tôi tin chắc rằng bước ra khỏi cái phòng lớn này, thì họ sẽ vứt name card của tôi vào sọt rác, y như cách tôi cư xử với họ. Thế nhưng tươi cười bắt tay là chuyện không thể thiếu. Tôi biết cái thằng ngồi cạnh tôi nó ghét tôi, và ngược lại, tôi thấy nó cực đáng ghét, nhưng mà cứ cười thôi mà.

***

Nhưng mà mình giao tiếp với người nhiều, rồi mình sẽ biết cách giao tiếp với mình. Mình sẽ làm đẹp lòng mình và mình khỏa lấp mình bằng vô vàn những thứ – chả ra gì cả – nhưng mình thấy ổn. Rồi cái ổn ấy, tháng tháng năm năm, cứ ổn ổn và kéo mình tới một nỗi cô đơn vô hạn mà không bạn bè nào hay đàn bà nào có thể khỏa lấp, không đứa con nào hay nấm mộ ông bà nào có thể thông hiểu. May mắn thay những kẻ không nghĩ đến, chứ kẻ nào mà để ý nghĩ ấy len lỏi vào rồi, thì chẳng thể nào thoát ra và cứ cầm một nỗi cay đắng dăng dăng ấy.

Gần đây tôi không chơi với các bạn mình nữa, dù tôi nhớ chúng. Tôi không muốn uống lại những chai rượu đã uống rồi, không muốn nói lại những câu chuyện đã nói rồi, không muốn sống tiếp những gì đã sống rồi. Chẳng muốn yêu lại những gì mình đã yêu.

Lưu Quang Vũ viết, “mặt buồn như sỏi dưới hang sâu”. Đó là một câu thơ khủng khiếp.  Chẳng có người đàn bà nào, dù yêu ta đến mấy, có thể thấu hiểu cái viên sỏi dưới hang sâu ấy. Chúng ta chỉ có tự hiểu mà thôi, những viên sỏi dưới hang tự hiểu. Càng hiểu chúng ta càng không thể chia sẻ nổi, thằng này thằng kia đều nói ngu đéo tả, chúng ta không thẻ chỉa sẻ. Chúng ta chỉ có thể chia sẻ với đàn bà, trong những khi mà chúng ta quá say hay quá quên bản thân mình, không còn mình nữa chỉ còn ý nghĩ, nhưng lúc đó, đàn bà, những người yêu chúng ta, họ thấy chúng ta rất buồn cười.

Thế là mình cũng cười thôi. Mong có người hiểu đã là sai rồi. Chả có ai hiểu được ai, tất thảy chỉ là mong muốn và những giấc mơ.

***

Mùa đông, mùa đông. Mùa hạ mùa hạ, mùa thu, mùa xuân… biết bao mùa đã qua. Rồi biết bao mùa nữa sẽ qua.

Các ông, những thằng bạn buồn như sỏi dưới hang sâu của tôi, các ông muốn gì.

Advertisements

10 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Nguyen Cong Vinh said, on December 23, 2014 at 8:52 am

    Hâm mộ bác Teq, đọc bài của Bác luôn thấy hay, thấy một phần bản thân mình trong đó. Cám ơn Bác rất nhiều.

    • dnalnif said, on December 23, 2014 at 9:21 am

      Em cũng thế- cảm ơn bác Công Vinh đã nói luôn giúp suy nghĩ của em

  2. letv said, on December 23, 2014 at 10:44 am

    Đời sống bình lặng, đều đều quá. Thiếu một ít cảm giác phiêu lưu.
    Thế thôi.

  3. thangola said, on December 23, 2014 at 11:27 am

    Lòng như vầng trăng nhọn
    Chém giữa trời không thôi 😦

  4. qminh86 said, on December 23, 2014 at 8:44 pm

    hay !

  5. A little moment... said, on December 24, 2014 at 3:59 am

    Có mấy dòng mà em đọc xong chẳng hiểu gì cả, anyway, vẫn có vẻ hay, nhất là đối với một đứa vừa mới lớn và nên có nhiều trải nghiệm khiến mình không hài lòng hay vui vẻ. Đơn giản chỉ để lớn nhanh hơn 🙂

  6. today20 » Blog Archive » Noel, 2014 said, on December 25, 2014 at 4:30 pm

    […] nay đọc blog của bạn Tequila. Hồi xưa của đáng tội mình chả thích bạn Teq lắm, vì mình luôn nghĩ bạn ý […]

  7. Đỗ Anh Vũ said, on December 26, 2014 at 12:57 am

    Viết hay quá! Đọc xong bài này muốn mời rượu bạn Tequila!

  8. Aphrodite said, on December 26, 2014 at 9:55 am

    Mong có người hiểu đã là sai rồi. Chả có ai hiểu được ai, tất thảy chỉ là mong muốn và những giấc mơ.

  9. Loc said, on January 8, 2015 at 10:16 pm

    Uh tôi đang ngồi sân thượng, hút thuốc và ngửi phân trong khi đang đọc bài ông viết đây. Tôi đưa name card cho bọn nó, để khi rỗi bọn nó lại réo tôi lên mà chửi


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: