Teq's Blog

Chiều cuối năm

Posted in Những con đường by Tequila on February 14, 2015

Bầu trời Hà Nội u ám, mưa phùn dăng dăng, không gian có màu xanh xám, tôi mở cửa sổ văn phòng để mùi mưa phùn và âm thanh hối hả đường phố chiều cuối năm tràn vào. Những ngày làm việc cuối năm bao giờ cũng là những ngày đặc biệt, vào buổi chiều những ngày đó, tôi thấy lòng mình luôn trầm hẳn lại, và thường ở lại muộn, một nửa vì công việc cũng cần phải thế, một nửa vì tôi muốn được một mình. Chiều nay cũng vậy. Tôi viết những dòng này trên nền nhạc của Victor Tsoi và tiếng ồn ào của dòng sông người và xe đang trôi đi dưới cửa sổ văn phòng.

Tôi sẽ ghi nhớ cái năm Giáp Ngọ này. Nó bắt đầu bằng khoảng yên tĩnh mà mơ hồ lo âu. Rồi cơn bão đến, thật khốc liệt. Cuộc sống của tôi, với nhiều mặt mà nó có, như thể bị cơn bão ấy thò tay nắm lấy, dựng ngược lên, lộn từ trong ra ngoài và giũ như giũ một cái áo khoác. Năm nay tôi uống rượu nhiều bằng mấy năm cộng lại, nếu đánh dấu ngày vui bằng màu đỏ và ngày buồn bằng bút dạ xanh, thì tấm lịch năm của tôi ngập một màu xanh ngắt. Có những sáng tôi thức dậy mà không hiểu là mình đã ngủ hay chưa, có những ngày không ăn uống gì cả đói bụng thì lót dạ bằng bia. Bù lại, với ý thức giữ gìn sức khỏe của một người chơi thể thao từ nhỏ, tôi vẫn chú ý đến dinh dưỡng của mình, không hút thuốc quá nhiều, và tăng thời lượng đá bóng lên gấp đôi. Thế là khi cái đầu tôi nặng trĩu, thì cái bụng bia tròn tròn phát sinh từ mấy năm gần đây đã tan biến, cạp quần nào cũng rộng mà cân nặng thì giữ nguyên.

Đỉnh điểm của cơn bão đã qua, nhưng ấn tượng về nó thật đáng nhớ. Mà biểu tượng đáng buồn nhất là cái đêm mà tôi đánh mất con chó Vodka. Tôi uống say về khuya và khóa cổng để quên nó ở bên ngoài. Bốn giờ sáng nghe tiếng xe máy và tiếng cho kêu, tôi giật mình tỉnh dậy và lao xuống, mở tung cổng, gần như là ném cái xe máy CG, con ngựa chiến ngày đi 500km của tôi, ra ngoài đường, để mong đuổi theo tiếng xe máy và dù có một mình cũng phải làm một trận sống mái với bọn trộm chó, sự đau lòng và cơn giận dữ có thể khiến tôi lao vào chúng với sự điên cuồng. Thế nhưng thằng em trai tôi, tôi không biết nên cáu nó hay nên cảm ơn nó, đã làm cái xe hỏng từ lúc nào, không thể nổ được máy và tôi đành bất lực nghe tiếng xe máy của bọn trộm chó xa dần xa dần. Tôi vẫn ra đường vẫy một cái taxi lao tới khu tổ hợp thịt chó, nhưng khu đó im ắng trong đêm, anh taxi nói là, có hàng tỉ hàng thịt chó lớn bé ở khắp cái thành phố bảy triệu dân này, và tìm chó không khác gì mò kim đáy biển. Tôi quay trở về nhà khi tờ mờ sáng, ngồi bậc thềm, nơi con chó Vodka thường đến ngồi cạnh tôi, khóc nấc lên như một đứa trẻ.

Tình cảm thì buồn đau và khốc liệt. Tôi có thêm một cái sẹo mới trên tay, do cố muốn biến cái đau trong lòng thành cái đau thể xác, đã đấm vỡ một tấm kính. Tất cả những người xung quanh tôi đều bị cuốn vào cơn bão này, và mỗi người đau hoặc buồn trách theo cách của họ.

Vào đầu năm tôi nghe Печаль (Nỗi buồn) của Tsoi khi đi trên đường, trong con bán tải khỏe như trâu của mình. Cuối năm tôi cắm headphone vào tai và nghe Печаль trên xe bus, và trên các con đường Hà Nội. Các con đường trở nên gần gũi và yêu thương hơn, chúng chào đón những bước chân tôi, và khi tôi đi bộ khắp các phố phường của nó trong năm đáng nhớ này, tôi đã trở lại là một người của Hà Nội. Nó vẫn là một thành phố tệ hại như ta vẫn thấy, nhưng cái yêu kiều dịu dàng kín đáo của nó, thì phải đi bộ mới có thể nhận ra. Trong nỗi buồn tôi nhìn thấy lại vẻ đẹp của nó, thế nên có đêm tôi khùng đến nỗi cuốc bộ từ sân bóng ở Hoàng Minh Giám về tới tận nhà mình ở Bách Khoa.

***

Khi máy bay sắp hạ cánh, nó như trôi từ miền cao nguyên núi non hiểm trở xuống đồng bằng, thành phố Viêng Chăn hiện dần dưới cánh máy bay, tôi lật lật cuốn hộ chiếu của mình. Cuốn trước hết hạn tôi vẫn giữ ở ngăn kéo văn phòng. Cuốn này làm từ 2008, mất 2 triệu để làm gấp cho kịp chuyến đi, cuối cùng bị hụt mất chuyến đi ấy. Nhưng bù lại, nó có nhiều dấu. Hai tấm visa Nga ngố, một tấm Khựa, dấu của Sing ghẻ Mã ghẻ, dấu đường bộ vào Lào, dấu máy bay vào Lào. Lật giở tấm hộ chiếu như lật lại những thước phim của cả một chặng đường dài. Ngày hôm sau, tôi thích thú đứng ở đầu phà, xem thằng Lào lái phà cập bờ chính xác đến từng cm, bụng nghĩ không biết là nó cảm nhận dòng sông và con phà này như thế nào để lái được chuẩn như thế. Tập trung cảm nhận và lái, nhấn ga, đấy chính là cách đưa một con phà qua sông.

Trong những tháng ngày bão tố, tôi để mặc mình trôi vào những cơn khùng điên, rồi lại thở sâu thật chậm rằng kiên trì kiên nhẫn. Cố mà nhắc mình một câu bàn về Dịch, rằng cùng tất biến, biến tất thông. Tôi cố giữ cho mình ở trạng thái cân bằng khi đến với công việc, gạt những phiền muộn âu sầu sang bên, để nghĩ thật kỹ và làm thật chính xác những gì cần làm. Con tàu phải đi chính xác vào những lằn ray mà tôi vạch ra trong những buổi trưa cuốc bộ vòng vèo phố cổ.

Một ngày gần cuối năm, người ta đưa cho tôi thêm một cái tờ giấy đóng dấu đỏ, mà khi xưa mượn giày của ông già và cuốc bộ đi xin việc vào ngành này, tôi chẳng thể tưởng tượng ra. Tôi xếp cái tờ giấy ấy vào một cái phong bì, mà tôi đựng tất cả các tờ giấy tương tự, nó cũng như cuốn hộ chiếu kia, là nơi đựng những dấu chân kỷ niệm của cuộc hành trình.

Và ở mảng khác của trận chiến, vào buổi trưa ấy ở thành phố Viêng Chăn thư thái, đến những con chó cũng thư thái nằm duỗi cả bốn chân nhắm mắt kệ khách khứa đi ra đi vào, tôi cảm thấy hồi hộp đến nỗi tự nhắc mình hãy yên tĩnh, đừng có một cử chỉ nào thừa. Tôi yên lặng nhìn người đàn ông trung niên thấp đậm nhưng có cú đấm nghe nói là vỡ cả mặt bàn ấy, ký và đóng lên tờ giấy cái dấu xanh của ông ta. Tờ giấy có dấu xanh ấy như thể một cái ấn tiên phong mà ông ta giao cho tôi, để cưỡi một con ngựa trắng khẩn cấp lao đi, đánh một trận lớn nơi vùng núi non Thượng Lào.

Dường như cơn bão sẽ sớm tan và ở phía đông bình minh dường như sắp rạng. Hai tờ giấy một đỏ một xanh ấy là hai nhiệm vụ của tôi, hai trận đánh lớn mà năm mới tôi sẽ vẫn ngồi ở cái bàn này, cửa sổ nhìn xuống phố, để điều khiển chúng. Hai trận chiến khó khăn mà thất bại luôn có thể chồm ra bất cứ lúc nào, và cần nhiều may mắn, nhưng chỉ có một cách để gặp may mắn đó làm tất cả mọi thứ một cách tốt nhất có thể, để không bị tuột mất khi nó đến.

***

Đó là chưa kể, rất có thể là tôi sẽ có một tháng mà các buổi tối sẽ nằm đọc sách hoặc tập guitar ở góc một thành phố nhỏ dưới chân dãy Ural bên Nga nhợn.

Đó là chưa kể, trong nỗi buồn dằng dặc và những nỗi bâng khuâng day dứt của những con đường Hà Nội và nhưng ly rượu cay, tôi đã quyết định bắt tay vào viết một cái gì đó nghiêm chỉnh, không phải tản văn không phải chém gió blog. Và tôi thấy thích những trang viết đầu tiên này của mình, nghĩ rằng nó là cái tốt nhất tôi từng viết ra và những trang hay hơn còn ở phía trước.

Đó là chưa kể, trong những cơn sến sẩm của mình, tôi thấy mình bắt đầu thích làm thơ. Những bài thơ của tôi, đa phần là nghĩ ra trong đầu xong rồi say quá quên mất, nó chẳng bao giờ mượt mà, chẳng vần vèo gì cả, nhưng nó có nhịp điệu có những từ ngữ và cái gai gai buôn buốt.

Ôi cái năm khùng điên sầu thảm buồn thương lo âu tuyệt vọng, cuối cùng đã kết thúc bằng những điều ước hẹn long lanh. Tôi chỉ có một việc là đóng gói lại những nỗi buồn, khoác thanh kiếm của mình lên vai, trèo lên lưng con ngựa trắng và lao vào trận địa. Tôi nhớ về những đêm mà nỗi tuyệt vọng dâng đầy đến muốn từ bỏ và đầu hàng những khó khăn, đã cố mà tự nhắc mình và an ủi mình rằng, hãy kiên nhẫn và Chúa chỉ thử thách những kẻ mà Chúa lựa chọn.

Chào năm cũ. Liệu người ta có thể tạm biệt năm cũ theo một cách nào tốt hơn được nữa hay sao.

Phố đã lên đèn. Mọi người đã về hết. Thời gian cô đơn ngọt ngào của chiều cuối năm đã cạn, các việc cần làm đã khép lại, giờ là lúc về với gia đình để chuẩn bị đón Tết, đón năm mới, năm con Dê của tôi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: