Teq's Blog

Chuyện Magnitogorsk số 1

Posted in Mặc cảm Nga lợn by Tequila on March 26, 2015

Tôi có một thằng bạn mới, tính tình rất tốt bụng và chân thành, tên là Ruslan. Mà thôi kể sau, nói về cái thành phố Magnitogorks xấu xí này đã.

***

À kể luôn hehe,

Thằng Ruslan người Azerbaijan, sinh ngày 24/1/1983, làm taxi sân bay Domodedovo, biển số xe là MB606-77, nhà ở số 74 khu Borodino – Moscow, hai con trai một con gái và cô vợ đang mang bầu. Tôi biết thông tin cá nhân của nó rõ như thế, vì tôi đã chụp cái bằng lái xe và ghi nhớ số nhà của nó, khi quyết định 3h đêm đến nhà nó tá túc.

– Tao chả sao – tôi bảo – nhưng hai thằng bạn tao thì ngại. Vì bọn tao không biết mày là ai.

– Mày là đàn ông – Ruslan nói bằng cái cách để tiếng Nga chợ Vòm như tôi cũng có thể hiểu – hai thằng kia cũng là đàn ông. Chúng mày là ba thằng đàn ông. Tao là một thằng đàn ông. Chúng mày lo gì. Và tao chẳng có lý do gì để đánh hay giết chúng mày.

– OK. Nhưng mà tao phải chụp ảnh hộ chiếu hay bằng lái của mày, gửi đi đã. Để có làm sao người ta còn biết mà tìm.

– OK.

Thế là tôi thuyết phục hai thằng đồng nghiệp đi cùng, và theo Ruslan về nhà nó. Đây quả là một việc khá phiêu lưu, đây là Moscow, và có lẽ trên khắp đất Nga ít có ai quyết định như vậy. 

Số là chúng tôi có 2 ngày ở Moscow, trước khi bay tới Magnitogorsk, để tiết kiệm dành tiền đi chơi, tôi đặt trên Agoda một cái phòng nghỉ cho dân du lịch ba lô, ở phố Arbat trung tâm Moscow. Nhưng cám ơn VietnamAirlines, chúng tôi bị delay 5 tiếng. Rồi cám ơn Hải quan Nga lợn, một thằng đồng nghiệp của tôi bị giữ ở sân bay thêm 1,5 tiếng. Thế là bắt taxi về đến Moscow đã 3h sáng. Tới địa chỉ đặt chỗ, tôi và thằng taxi Ruslan không tài nào gọi được cửa, điện thoại cũng đã tắt máy. Chúng tôi bị lỡ dở ở ngoài đường lúc giữa đêm. Ruslan bảo, thôi về nhà tao, chứ giờ này chỉ có khách sạn lớn mới mở cửa, mà vào đó sẽ rất đắt, về nhà tao ở tao chỉ lấy mày 3000 rub (50USD) trong 2 đêm, rồi tao sẽ lại chở mày ra sân bay.

Thế là tôi thuyết phục hai bạn đồng hành, rồi chúng tôi theo Ruslan về nhà. Chỉ thực sự yên tâm khi bước vào cửa, thấy trong nhà vương vãi đồ chơi trẻ con, Ruslan là một người cha.  Đồ ăn trong nhà chỉ còn một cái bánh mỳ, rượu chỉ còn một ly cognac, Ruslan chiêu đãi chúng tôi hai thứ đó, rồi chúng tôi đi ngủ, Ruslan ngồi xem TV chờ đến giờ lại ra sân bay đón vợ con đi chơi đâu đêm nay sẽ bay về.

Chúng tôi ngủ vài tiếng, nghe tiếng động bèn trở dậy, vợ con Ruslan đã về. Tôi chào, vợ thằng Ruslan chỉ gật đầu gườm gườm. Chắc hẳn cô nàng đang rất bực mình vì đi về, nhà cửa thì bừa bộn, chồng lại vác đâu về ba thằng ất ơ. Nhưng tôi đã gọi được cho hostel, họ hướng dẫn cách đến và gọi cửa. Tôi bảo Ruslan, rồi chúng tôi xách hành lý xuống xe, về hostel. Tới nơi, Ruslan không lấy đồng nào, tôi bắt nó phải lấy một ít, thế là nó lấy 1000 rub, nói là chỉ lấy tiền đổ xăng.

Ruslan làm tôi nhớ đến thằng đầu trọc dữ dằn đã cho tôi đi nhờ xe miễn phí, khi tôi lạc ra ngoài Moscow trong đêm đông đồng không mông quạnh 12 năm về trước. Số tôi cứ hay gặp những chuyện phiêu lưu nho nhỏ và những cái duyên nho nhỏ như vậy. Ruslan nói, nếu có bất cứ vấn đề gì khó khăn, hãy gọi điện cho tao.

Cảm ơn, chúc thằng bạn cùng bà vợ bầu và ba đứa con của mày sức khỏe.

***

Margnitogorsk đón chúng tôi bằng nụ cười hiền lành của một ông già, tên là Alecxandre. Ông già nói, xe đậu khá xa, mấy đứa mặc áo khoác vào, không lạnh chết mẹ chúng mày. Lạnh thật, phải tới –10.

Sân bay nhỏ xíu như một cái ga xép, đường vào thành phố vắng hoe, hai bên đường là cây bụi và những rặng bạch dương trụi lá. Xe vào dần trong phố, đường sá rộng rãi nhưng cũ kỹ lổn nhổn, những ngôi nhà của thập kỷ 60 – 70, tuyết đã tan gần hết chỉ còn những đống băng bẩn bẩn mà người ta vun lại. Khách sạn nhỏ và xấu như một cái nhà khách tỉnh lẻ quê mình. Con người bình dị hiền hậu. Đàn bà con gái rất đẹp, hơn Moscow nhiều, có lẽ chỉ kém Saint Petersburg một chút. Đàn ông ngố ngố và chân thành.

Tối qua tôi xuống bar khách sạn làm ly bia. Vắng teo, chỉ có tôi và một bàn nữa. Bàn kia có một đôi đang ngồi. Thằng đàn ông thấy có bạn nhậu, bèn bỏ bạn gái, ra quầy bar ngồi với tôi. Uống rượu kiểu Liên Xô, vodka whisky hay cognac gì cũng thế, cứ một ly đầy ặc dốc 100%. Thằng Igor này trông dừ dừ, chắc trạc tuổi tôi, làm thương mại gì đó đi lại khắp vùng Chelyabinsk này. Uống với nhau được bốn lượt, tôi đã trở thành thằng bạn vô cùng quý của nó, như nó tuyên bố. Gọi là tình bạn giữa những thằng mê rượu, tình một tối quán bar, với đàn bà thì là tình một đêm, với đàn ông thì là tình một tiếng uống rượu. Tình thật là thân thương, ngày mai quên tên nhau.  Con bạn nó thì ngồi một góc, gườm gườm khinh bỉ nhìn bọn đàn ông bê tha bệ rạc, được ba xu rượu là hoắng hết cả lên với nhau.

***

Magnitogorsk, tiếng Nga có nghĩa là, thôi kệ mẹ nó, lúc khác nói về Magnitogorsk.

Tôi lại có một thằng bạn mới khác, là thằng Ilya.

Thằng Ilya làm bồi bàn ở quán bar khách sạn này. Tối qua khi tôi và thằng Igor say rượu uống với nhau, thằng Ilya rót rượu. Nó là thằng bồi bàn, trẻ măng, nhưng tôi thấy quý nó. Và nó cũng thế, quý tôi. Tôi vừa ở dưới bar làm đôi cốc bia Baltika số 7, và nói chuyện với Ilya.

Ilya 23 tuổi, sau khi xem phim Fast & Furious thì có một ước mơ là được sang Mexico sống. Tôi không xem phim đó nên không hiểu sao nó lại thích Mexico. Tôi hỏi, mày thích Mexico, thế có biết rượu tequila không. Nó nói không biết. Vậy – tôi nói – hãy đến Mễ để mà uống tequila.

Ilya kể rằng nó đã hai đêm không ngủ vì công việc quá nhiều. Tôi hỏi sao làm nhiều thế. Ilya nói nó phải làm để trả nợ, sau ca làm bồi thì nó còn một ca làm bảo vệ, để trả nợ. Nợ bao nhiêu? Nợ 12 nghìn USD. Tại sao nợ? Tôi dính với bọn Mafia, tôi nói một điều không phải với một VIP của bọn chúng, và thế là bị phạt tiền, nếu không trả, chúng sẽ không làm gì quá nhưng sẽ đánh tôi lần này lần khác, tuần này tuần khác.

Tôi hỏi, chỉ là vài lời nói, sao bị phạt nhiều tiền thế. Ilya nói, chuyện của tôi anh không thể tin được, giống như chưa nhìn thấy ma thì không thể tin là có ma. Chuyện rất dài, anh không tin đâu. Mỗi tháng ở thành phố Magnitogorsk này, trung bình người ta chỉ kiếm được hơn 300 USD. “Magnitogorsk là cái đít của nước Nga” – Ilya nói – tôi chẳng biết làm sao mà đủ tiền trả cho bọn Mafia.

– Sao chú không xin bọn nó tha cho – tôi hỏi

– Mafia là một thế giới khác, em không thể xin được.

– Sao chú không làm việc cho bọn chúng, hay là tự mình trở thành một Mafia, khỏi phải trả tiền.

– Em không làm Mafia được.

– Sao chú không nhờ cha mẹ giúp đỡ?

– Cha mẹ! – Ilya nói – Không thể nói với cha mẹ về những chuyện buồn.

Đúng thế, người ta không thể nói với những người thân yêu về những chuyện buồn. Người ta sẽ ôm nỗi buồn nỗi lo của mình, cố gắng để vượt qua, tự đầu độc chính mình và đầu độc những người khác. Đó là cách mà chúng ta biến cuộc sống của chúng ta trở nên tồi tệ, tôi nghĩ thế.

Ở trong bar không cho hút thuốc, tôi và Ilya phải ra ngoài đường để hút. Tôi mặc một cái áo dài tay, Ilya mặc một cái áo cộc tay. Trời –5 độ, chưa hút hết điếu thuốc đã run lên lập cập. Tôi dụi điếu thuốc, mở cửa bước vào trong nhà. Bên tay trái là một bức tượng Lenin nho nhỏ. Tôi vuốt má Lenin, nói “cảm ơn”. Ilya cười khặc khặc, đó cũng là việc em thường làm mỗi khi đi qua lối này.

Thế là chúng tôi thấy rất quý nhau. Bọn đàn ông bê tha thường quý nhau vì những cái vớ vẩn như thế.

Thôi ngủ đã, mai còn làm việc.

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. Lea said, on March 27, 2015 at 2:55 am

    Yes. Nguoi ta se khong noi voi nguoi than cha me ve nhung chuyen buon, ma khu* khu* om lay chung, de tim toi noi day nhung nguoi xa la, trut bo chung nang cach nay hay cach khac.
    Tren duong thien ly giang ho, tim chut hoi am tinh nguoi, chut tu te bat vu loi, chut chia se ben ly ruou…tu nhung ke xa la, bong dem lai chut gi do lang man. Hoac co the, long tin ve thien luong da co gi bat on va khung hoang, nen co xu huong tim kiem, tran quy va ghi nho nhung cai na na nhu vay.
    Thich doan viet ve cai hotel nho cu ky o mot thi tran le loi. Nhu not tram trong ban nhac. Low key, tam thuong, lang le, nhung khong he te nhat.
    To cung thich pha mot ly cocktail khi dang nau an. Co khi la gin , vodka va dry vermouth. Co khi la rum, triple sec va tequila. Nhung vi to mau 3 lo mot luc, nen thuc an chin qua nhanh va phai lo cho nhieu mon cung luc, nen niem vui thuong thuc cocktail luc chieu muon bap gio cung lo*~la\ng. Yeah. Men say lhong bao gio danh cho nhung ke qua tinh tao va co oc to chuc cao. 😉


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: