Teq's Blog

Chuyện Magnitogorsk số 3 – Nỗi sợ

Posted in Mặc cảm Nga lợn by Tequila on March 28, 2015

Trong các trò nghịch của mình, có thể tôi sẽ truyền dạy cho thằng con vài thứ, riêng thói lang thang phiêu lưu có khi phải xem lại. Bởi vì, thỉnh thoảng, kinh vãi đái. Bây giờ về tới khách sạn rót một cốc trà nóng ngồi gõ máy tính, nghĩ lại vẫn thấy lạnh cả sống lưng.

***

Hôm nay thứ bảy ngày nghỉ, bèn đi chơi. Tôi và hai thằng kia quyết định đi bộ thăm thú thành phố, đi về phía sông Ural. Tới cầu bắc qua sông, hai thằng kia cắm cúi chụp ảnh mãi không ngừng, tôi bèn tách đội đi bộ tiếp một mình.

Cầu bắc qua sông, dài khoảng nửa cây số. Bên tay trái, một nửa mặt sông vẫn còn đóng băng, bên phải thì băng đã tan hết. Gió lồng lộng thổi, trời xanh ngắt mặt nước cũng xanh ngắt. Cây bên đường và những cây bụi trên những doi đất nổi trên mặt sông đều khô queo chưa mọc ra cái lá nào.

ural river

Tôi muốn sang phía bên trái cầu, nhưng phải đi rất xa mới tới chỗ có thể qua đường. Vắng teo chẳng có mống người đi bộ nào cả, chỉ có xe điện chạy lịch xịch và những chiếc ô tô phóng qua vun vút. Đi mãi đi mãi, gió lạnh quá dù tôi đã mặc tới hai cái áo len. Tới cuối đường, thấy có một cái bến chờ xe điện, tôi bèn bước vào để tránh gió. Trong bến có một thằng đang ngồi, tay cầm một lon bia Klinskoe, bên cạnh có ba lon khác. Nó ngồi im như phỗng, chả thèm nhìn tôi, cứ chăm chăm nhìn sang bên kia đường, thỉnh thoảng cử động cánh tay phải để rót bia vào mồm.

IMG_20150328_163545

 

Trông nó buồn thê thảm như bị gái đá hay bị mất việc vậy, chứ không giống người lang thang nghiện rượu. Túi bia Klinskoe kia thừa sức mua được một chai vodka. Chắc chắn không phải là thằng nghiện rượu mà là một thằng đang buồn.

Đối diện chỗ chúng tôi ngồi là một nhà máy điện hay một phân xưởng của nhà máy luyện thép hay gì đó chả biết, có ba cột ống khói, thả khói đặc quánh lên trời. Không khí có mùi đậm đậm. Chắc những gì người ta nói về tình trạng ô nhiễm của Magnitogorsk là sự thật. Ba ống khói này, cùng với một đống ống khói của Con Tàu Đen cách đây chừng 1km, luôn xả khỏi lên bầu trời thành phố như vậy.

Thôi kệ thằng buồn kia. Tôi quyết định sang đường, đây là chỗ có vạch sang đường rồi. Tôi sẽ đi ngược lại về phía thành phố, phía Châu Âu, rồi hết cầu sẽ xuống phía sông đóng băng. Tôi muốn thử một lần bước đi trên mặt sông đóng băng.

 

***

Đi mất gần nửa tiếng mới quay lại được về bên kia cầu. Tôi mua một bao thuốc, rồi đi về phía sông, chui xuống bờ sông. Bát ngát một vùng băng trắng toát, phía xa xa giữa những bụi lau sậy khô queo có bóng người, chắc là một ông già nào đó đục lỗ dưới mặt băng để câu cá. Tôi đi về phía đó.

Đi khoảng 100m, thì gần tới chỗ bụi lau rồi. Tôi định sẽ ra gần chỗ người câu cá, để chắc chắn rằng mặt băng chỗ đó rắn thì ông ta mới đi được. Và tôi sẽ bước ra sông, có thể nói chuyện với ông ta một tí, và chỉ cần bước ra mặt băng vài ba mét để chụp tự sướng một cái ảnh là được rồi, không cần ra quá xa nguy hiểm.

Tôi châm điếu thuốc. Bất đồ nhận thấy có một bóng người khác, không phải ông già câu cá phía xa, bước ra khỏi bụi lau. Một thằng đàn ông trẻ. Nó đứng hai tay buông thõng, chân hơi dang ra, bất động. Nó mặc một cái áo khoác mỏng có mũ, mũ kéo trùm qua đầu, nắng vàng chiếu gắt khiến cái mũ đổ bóng xuống khuôn mặt nó. Chỉ thấy đôi mắt sáng quắc. 

Tôi giật mình, chào lớn tiếng “Xin chào”. Nhưng nó không trả lời, vẫn bất động. Tôi liếc nhìn xung quanh, không một bóng người, có khi người câu cá kia lại là đồng bọn của thằng này. Nỗi lo bắt đầu trùm lên tôi. Tôi chào lần nữa, nó vẫn không trả lời. Ba mươi giây sau, nó dợm bước lừ lừ tiến lại phía tôi. Khi nó bắt đầu đi, thì mặt trời chiếu thẳng vào mặt nó khiến tôi nhìn thấy khuôn mặt. Đó là một đôi mắt to, sáng, gườm gườm với đôi lông mày xếch. Vẻ mặt lừ lừ của nó có một vẻ gì đó ghê rợn khiến tôi rợn hết cả tóc gáy, lạnh toát sống lưng. Đó là đôi mắt đầy nguy hiểm, như của một kẻ tội phạm, một tên cướp.

Nhiều hình ảnh tưởng tượng lướt qua trong não tôi trong một phần mười giây. Trong đó, hình ảnh tồi tệ nhất là tôi sẽ bị giết, bị ném xuống cái lỗ câu cá dưới dòng sông băng kia. Thôi bỏ mẹ mình rồi!

Nó bước đến bước thứ ba thì tôi quay đầu bước đi. Tôi không chạy. Tôi nghĩ hễ chạy là nó biết mình đang sợ vãi đái và tình hình còn nguy hiểm hơn. Tôi bước chậm chậm đúng bằng vận tốc những bước chậm chậm của nó, tiến về phía đường. Tôi tính toán, từ đây lên mặt đường tới chỗ có người là khoảng 200m, nó đang cách tôi mười lăm mét. Trong điều kiện bình thường, nếu tôi không đen đủi vấp ngã ở đám băng trơn đoạn kia, thì tôi hoàn toàn đủ thời gian để chạy kịp. Lên tới chỗ có người, nó sẽ không làm gì tôi được nữa.

Đó là ba phút mà nỗi sợ phủ lên tôi từ đầu tới chân, lạnh toát như bị dội một gáo nước. Vận tốc của thằng kia tăng dần, tôi cũng bước nhanh dần. Chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa, nó đang bám theo tôi và tôi là mục tiêu.  Ôi cuối cùng cũng lên được đến đường, và dường như tôi đi hơi quá nhanh so với mình nghĩ, vì khi quay lại thì nó cách tôi khoảng ba mươi mét rồi, nhưng vẫn bám theo tôi. Khi tôi đến được chỗ những chiếc xe đầu tiên đậu bên lề đường, thì nó bắt đầu chạy. Đuổi theo tôi. Tôi thấy hoảng lên, định chạy. Nhưng lại có một ý kiến nữa nổi lên, là, này, đéo được sợ hãi như thế, hãy kiềm chế nỗi sợ hãi, đây là mặt đường rồi. Tôi nhớ lại bài học của bạn Hiệp dạy cho hôm sau tết, khi say khướt tequila, và bài học ngày xưa hồi bé có lần cha tôi dạy, là khi phải đánh nhau mà mình thế yếu, thì phải làm sao thật nhanh và mạnh, chặt cho kẻ địch một cái thật mạnh vào cần cổ, sát dưới cằm. Tôi hít một hơi sâu rồi dừng lại, quay mặt về phía thằng kia, chờ nó đến. Thay cho nỗi sợ, là cảm giác hồi hộp và hơi lạnh lùng xanh chín.

– Cho xin điếu thuốc – đấy là lời mà kẻ địch nói khi tiến lại phía tôi.

Tôi thở phào, nhưng cũng không tự chế giễu mình vì đã sợ hãi. Ở một nơi không người như bờ sông kia, với một kẻ như thế này, thì việc tôi rảo bước lên đường cái là chính xác. Và thằng này không phải là tội phạm, nhưng nó là một kẻ lang thang. Từ đầu đến chân nó bẩn thỉu bụi đất, tóc bết lại, khóe mép vương dãi như đã lâu rồi không rửa mặt đánh răng. Một mùi hôi nồng nồng toát ra từ đôi bàn tay to bè đen sì không cắt móng tay của nó, khi nó nhận từ tôi điếu thuốc.

– Anh đi đâu đấy mà ra sông?

– Đi dạo chơi.

– Thế à, tôi tên là Zairk (đại loại thế, tôi không nghe rõ lắm).

– Tôi tên là Đức.

Rồi hai thằng bắt tay nhau, đi sóng bước về phía chợ. Tay nó đúng là hôi thật, khô ráp, và cảm nhận được đó là đôi bàn tay cực khỏe, có thể bẻ gãy cánh tay tôi không khó khăn gì. Nói chuyện, cười và nhìn vào mắt nhau, tôi yên tâm vì khi nó cười thì cảm thấy nó là một thằng bé ngoan. Nhưng một thằng bé ngoan nhất cũng có thể vì nghèo đói mà nổi lòng tham và đánh cướp một người bên bờ sông, tôi lại thấy mình té là đúng chứ không sai, biết đâu nó đang đói thì sao, hay là nghiện ma túy thì sao…

Hai thằng đứng bên một thùng rác để hút nốt điếu thuốc. Tôi bảo, “chú có uống bia không, anh mời?”, Zairk gật đầu. Tôi dẫn nó vào quán bia tươi bên đường. Bước vào quán, thằng đứng quầy và con mụ tiếp viên có cặp mông vĩ đại đều trố mắt nhìn chúng tôi, một thằng Việt Nam và một thằng lang thang cơ nhỡ. Chắc chúng quá ngạc nhiên thấy hai thằng khách kì lạ như vậy. Vào bên trong nhà mới thấy mùi vị của thằng Zairk quả nhiên là không tắm cả mùa đông. Và chắc chắn là nó chẳng bao giờ dám bước chân vào một quán bia tươi sang trọng như thế này. Tôi gọi hai cốc to, loại ngon, Zairk ngại ngùng tiến bước về bàn xa nhất ở phía góc quán. IMG_20150328_171847 (1)

Thằng ku thật là xinh giai.  Đôi mắt của nó rất đẹp, rất đàn ông, khuôn mặt thon dài, mũi cao. Loại này, nếu cho tắm rửa sạch sẽ, mặc một cái sơ mi kẻng, thắt cà vạt, khoác bộ vest vào, thì ắt sẽ cực ngon nghẻ. Tôi xin nó cho chụp một tấm ảnh, để kỷ niệm, nó e ngại rồi cũng đồng ý.

Nhưng cũng đôi mắt này, đã toát ra cái nhìn lạnh cả sống lưng, dưới cái mũ trùm đầu khi đứng bên sông băng. Tôi bảo nó:

-  Lúc nãy ở dưới bờ sông, tôi sợ quá, tôi tưởng chú định đánh tôi.

– Tại sao lại đánh?

– Không biết. Tôi sợ. Lúc đó tôi chỉ có một mình. Hơn mười năm trước ở Moscow tôi từng bị đập một cái chai vào đầu, tôi sợ chú cũng làm thế với tôi.

– Tôi chẳng đánh ai bao giờ. Đánh người là không tốt.

Zairk nói nhiều và nhanh, tôi chỉ nghe được lõm bõm. Zairk 21 tuổi, không nghề, thất nghiệp, bò tới Magnitogorsk này làm khuân vác và bất cứ việc gì người ta thuê trong chợ. Có những ngày, hàng từ Siberia về nhiều, thì kiếm được khá, nhưng hầu hết là chẳng có mấy việc để làm. Một tháng Zairk kiếm được khoảng 100 USD. Số tiền đó đúng là chỉ vừa để có cái đút vào mồm. Không bia, không thuốc lá, không vodka, không quần áo ấm, không chỗ ngủ, chắc chắn là cũng không bạn gái, không bạn bè.

Đôi lúc mắt của Zairk lại ánh lên vẻ lạnh lẽo như khi ở bờ sông đã khiến tôi hoảng sợ. Nhưng khi nhìn gần thế này, thì vẻ lạnh lẽo đó không phải là cái lạnh của sự ác độc, mà là cái lạnh của nỗi buồn, sự cô đơn, thất vọng và chẳng biết làm gì với cuộc sống tệ hại nghèo đói này. Ở đâu cũng có những cuộc đời vô vọng như thế này. Mỗi lần gặp một cuộc đời như thế, tôi lại chạnh lòng.

Tôi bảo Zairk, bây giờ tôi phải đi rồi. Dù sao, dù nó ngoan đi nữa, cũng không thông minh khi ở cạnh nó quá lâu và nói nhiều khiến nó biết chỗ ăn chỗ ở của mình. Tôi sẽ vui nếu gặp lại Zairk, nhưng phải ở chỗ an toàn, không phải lại là bờ sông hoang vắng. Những cuộc đời vô vọng thì sẽ luôn bị người ta đóng cửa lại như thế, biết làm sao được. Tôi trả tiền và hai thằng ra khỏi quán, đứng hút với nhau một điếu thuốc nữa.

Zairk nói, cảm ơn anh vì cốc bia, và vì tình bạn. Tôi nghĩ có nên biếu nó vài trăm rúp không, nhưng lại thôi, vì vài trăm chả giải quyết gì cái cuộc đời vô vọng này của nó, lại còn có thể mất đi sự tôn trọng chân tình với nhau. Tôi đưa nó bao thuốc, mới hút có 5 điếu, bảo nó, chú cầm đi, anh không thích thuốc này, chán, anh chỉ thích thuốc Việt Nam. Zairk cầm. Bắt tay nhau, nói tạm biệt, nói vui vì đã gặp nhau. Tôi bước về phía phố xá nơi có khách sạn của mình. Zairk quay bước về lại phía dòng sông.

Tạm biệt Zairk, kẻ đã tặng tôi khoảnh khắc sợ hãi lâu lắm rồi mới gặp lại, hãy cố gắng mà vật lộn với cuộc đời này. Chúc Zairk may mắn.

***

Trong dòng đời bất tận này, đôi khi chúng ta cắt ngang qua nhau, lưu lại cho nhau một kỷ niệm nho nhỏ, chỉ để sau này nhớ lại rằng ở chỗ đó vào lúc đó, đã gặp nhau. Như tôi và Zairk, năm điếu thuốc, hai cốc bia tươi, và nỗi sợ hãi bên bờ dòng sông băng hoang vắng.

Advertisements

4 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. thangola said, on March 29, 2015 at 4:54 pm

    Anh Teq ơi anh có biết đoạn từ phút 1:30 trong bài này là thuộc bản nào không ạ? Em nhớ là đã từng nghe mà giờ lục lại không thấy :(.
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Beethoven-s-5-Secrets-The-Piano-Guys/ZW6WD6BO.html

    • Tequila said, on March 29, 2015 at 5:39 pm

      Hi,

      Tớ hiện ở Nga, vào link này của cậu thì không play được. Tớ sang youtube thì thấy có bài tên tương tự, không biết có phải không?

      Tớ nghe thì thấy bản này lấy chất liệu và trích dẫn một số giai điệu từ bản giao hưởng số 5 – Bản giao hưởng Định Mệnh – của Beethoven.

      Nếu cậu thấy thích bài kia, thì nên nghe Symphony 5th một cách chăm chú từ đầu tới cuối 4 chương của nó, sẽ tìm ra những nét nhạc được trích dẫn, và bản giao hưởng này thì hay kinh khủng.

      Trên Youtube có link này rất chuẩn, hình ảnh đẹp, âm thanh tốt, dàn nhạc chơi cực phê.

      • Tequila said, on March 29, 2015 at 5:54 pm

        Thêm nữa, bản Beethoven’s 5 Secret được mấy thằng Piano Guys này nó trộn từ 2 thứ. Một là Symphony 5th của Beethoven, hai là bài Secret của của chính bọn nó.

        Ở Beethoven’s 5 Secret, từ 1:30 là lấy từ bài Secret, đến 2:40 là trịch đoạn cực kỳ ấn tượng ở cuối chương I của Symphony 5th (phút 6:40 trong link trên của tớ). Cứ thế cậu sẽ tóm được hết trong bản cậu thích, chỗ nào là Sceret chỗ nào là Symphony 5th.

      • thangola said, on March 29, 2015 at 11:02 pm

        Đại ca đúng là thánh vãi. Quả thật là trước nghe cái Secrets này của Piano guys thật. Cái trò nhạc không lời này lúc gặp vấn đề thì chịu chả biết search như nào T_T.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: