Teq's Blog

Archive for March 2015

Hilary Hahn & Remarque & Ural

with 2 comments

 

Lại là nhạc nhẽo nghe chịu không nổi. Viết bâng quơ, bây giờ viết với gì, bia thì thường mà rượu uống một mình thì không nên uống nhiều, thôi chắc cả bia cả rượu hehe. Chai tequila vỏ trắng thì dù uống dở cũng đã tặng thằng Hiệp dù nó quên chưa xách về, mấy chai vodka thì ngại chưa muốn mở, có chai nhỏ nếp cái hoa vàng thì để tí nữa mở ra xem thơm quá thì uống.

***

Cảm ơn Hilary Hahn. Chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cô ấy.

 

hilary-hahn-mendelssohn1

Đêm trước bật youtube thả trôi theo một list nhạc cổ điển, tắt đèn tắt màn hình thiu thiu ngủ chợt thấy tự nhiên có ai kéo violin hay quá, thế là dậy bật màn hình, thì thấy violinist quá xinh, tên là Hilary Hahn, liền thấy vô cùng hâm mộ. Nàng đang kéo bản Concerto in E Minor op.64 của Mendelssohn. Youtube thêm một hồi thì thấy bản này không ai kéo hay bằng nàng, kể cả mấy thằng nổi tiếng lắm, tôi vẫn thấy không hay bằng. Cái này gọi là khẩu vị mỗi người, khó mà so sánh. Cả sáng hôm sau cứ nghe đi nghe lại bản này trong lúc làm việc. Nghiện tới nỗi đến chiều phải lên iTunes bỏ một lúc tới mấy trăm nghìn mua bộ 5 CDs của nàng, bỏ vào máy mp3, tiếc tiền quá mà không dằn lòng được. 

Chiều tối qua ngồi xe buýt cắm tai phone nghe mấy CD này, tới chương cuối rất quen thuộc của bản Concerto cho Violin và dàn nhạc Op.61 – Beethoven (mk mấy cái thằng người hành tinh này đặt tên bản nhạc khó nhớ vãi đái), ở giữa chương bỗng có một nét nhạc cực kỳ quen thuộc, lôi tuột tôi về quá khứ phải tới mười lăm mười sáu năm trước.

Ngày đó, tôi sang nhà bà dì họ ở phố Lò Đúc. Bà dì có một cô con gái, kém tôi một tuổi, ngày đó đang học lớp 11 ở trường quốc tế Pháp, tức là thể loại tiểu thư cực kỳ khác tôi và các bạn mình. Hai anh em không chơi với nhau mấy và mãi tới lúc đó thì cái đàn piano mới khiến tôi chuyển từ xa lạ sang hâm mộ xin được kết bạn với cô em họ của mình. Như mọi tiểu thư, tất nhiên, cô em tôi biết chơi piano, và tất nhiên là ở mức làng nhàng thôi. Nhưng cái đàn piano thì cứ gõ đúng nốt là đã hay cực mẹ nó rồi. Chúng tôi bắt đầu tình bạn bằng cách, tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách sang trọng đó, và cô em thì ngồi vào đàn và chơi cho tôi nghe vài bản của Richard Claydermann. Có một bản tôi cực kỳ thích, và chưa nghe được ở đâu cả, dù thời đó Claydermann có ở khắp Hà Nội, nhạc không lời tức là chàng vậy.

Tôi hỏi cô em, giờ đã thành bạn, đó là bản gì. Bạn bảo, đó là bản có tên Chùm hoa dại. Đôi năm sau, trước khi đi Pháp học đại học (và biệt tích giang hồ từ đó không gặp lại nhau, chỉ còn biết nhau qua facebook), bạn tặng tôi một CD tự ghi, trong đó có bản Chùm hoa dại này, nhưng không có tên bài trên đĩa. Về sau có google và youtube tôi mới tìm và biết được tên nó là Les Fleurs Sauvages, một trong số ít ỏi bản mà Claydermann tự sáng tác. Bản nhạc rất hay và thỉnh thoảng tôi lại nghe lại.

Vậy mà ở phút thứ 3 của bản Concerto này của Beethoven, nét nhạc đó hiện ra không lẫn đi đâu được, nét nhạc chủ đề của Chùm hoa dại. Tôi không tin vào tai mình, sao trước nay thỉnh thoảng có nghe bản này mà không phát hiện ra. Không thể lầm lẫn được, chính là nó. Đá bóng xong, nhậu xong, về tới nhà tôi phải lên ngay youtube nghe lại Chùm hoa dại để xác minh, không lầm gì cả, chính nét nhạc này của Beethoven đã được Claydermann trích dẫn để viết ra bản nhạc hay nhất của ông ta.

Cảm ơn Hilary Hahn, nhờ có nàng mà tôi một lần nữa xác minh điều năm xưa tôi nói khi tặng một CD cổ điển cho bạn Huệ Chi của tôi, rằng, mọi giai điệu đẹp nhất của pop rock bây giờ thì mấy anh chết rồi kia đã viết ra từ mấy trăm năm trước.

***

Erich Maria Remarque

Hôm nay trên Facebook có người nhắc đến Remarque, Time to love and time to die. Chả hiểu sao, bản dịch tác phẩm này hồi xưa tôi đọc, lại có tên là Thời gian để sống và thời gian để chết. Hồi cấp ba đó, ở Vọng quán buổi chiều, tôi đang ngồi đọc cuốn này thì thằng Hưng ti đầu bò đầu gấu đến vỗ vai bảo, loại mày mà cũng đọc những cái thể loại này à, tôi bảo, tao có phải chỉ có mỗi đá bóng với nghe rock với chúng mày đéo đâu.

Tôi đọc hết các tác phẩm của Remarque dịch ra tiếng Việt, nhưng không hiểu sao không nhớ nội dung cuốn này lắm, giờ chỉ còn nhớ câu đầu của nó, rất hấp dẫn là “cái chết ở đất Nga khác mùi cái chết ở châu Phi”. Google thì hóa ra có cả phim, sản xuất từ năm 1958.

10727-479157

Tối ngồi xem phim. Phim thật hay, quá hay. Kịch bản dựa trên tiểu thuyết của Remarque thì dĩ nhiên xuất sắc, nhưng sướng làm sao tôi không nhớ nội dung truyện nữa, và cái kết của phim khiến tôi đau đớn. Chưa kịp cảm thấy đầy đủ nỗi buồn thì màn hình đã đen xì, hiện lên hai chữ The End. Ngồi thừ ra một lúc rồi tự an ủi mình, ờ đúng là Remarque, đúng là chiến tranh.

Chả lẽ lại phải lôi mấy cuốn Phía tây không có gì lạ, Đêm Lisbon, và đặc biệt là Khải Hoàn Môn, ra đọc lại. Thời gian đâu, mà còn cả một đống sách mua về chưa đọc kia kìa.

Thôi tạm viết vào đây để cảm ơn Erick Maria Remarque.

***

và thành phố bên dãy Ural

Tôi cứ lần lữa việc tới nhà sếp cảm ơn. Cầm chai rượu đến nhà ông sếp cảm ơn này nọ nó cứ thế đéo nào ấy. Mà lại chưa biết cảm ơn ông ấy kiểu gì, cứ áy náy. Chắc cũng phải làm chai rượu thôi. Ông sếp khi mới lên làm sếp lớn, đã cho tôi đi Moscow một chuyến, mà đi để đá bóng với chơi chứ chả công việc đéo gì, nhờ chuyến đi đó mà tôi được đến Saint Peterburg và đến cung điện Ekaterina trong một buổi chiều mùa thu đẹp kinh hoàng, hiếm có, được chứng kiến vị say rượu đọc thơ Puskin bên tượng đài. Giờ ông ấy lại mới duyệt cho tôi (lần này có công việc) ở một thành phố khỉ ho cò gáy dưới chân dãy núi Ural nổi tiếng. Cuộc đời cứ có những mối dắt dây duyên duyên thế nào.

Hồi bé tôi có đọc một cuốn truyện thiếu nhi của Nga nhợn, tên là cuốn Cô-chi-a Lùn, nhân vật chính là thằng Cô-chi-a Lùn. Truyện tuyên truyền XHCN, nói về một thằng bé làm việc trong một nhà máy ở hậu phương khi tiền tuyến quân Nga đang đẩy lùi quân Đức quốc xã. Thế nhưng hình ảnh về những mẻ thép nóng đỏ và những vỏ đạn pháo mới ra lò, vẫn tạo nên ấn tượng khó quên. Bây giờ thì tôi lại có dịp được đến thành phố thủ đô của công nghiệp luyện thép Nga lợn.

Mà, chân thành cảm ơn Putin Đại đế, nhờ bản tính bất khuất và sự cai trị oai phong kệ con mẹ bọn mu-gich tất cả vì Đại Nga vĩ đại  của chàng, mà lúc này tỉ giá một USD xơi được 62 rúp. Hơn năm trước sang, một đô đổi được có 28 rúp, chưa mua được hai cái vé metro, đi rong chơi về âm tiền túi cả nghìn bạc. Nay lại còn đến thành phố tỉnh lẻ, xông xênh rồi! Chỉ tiếc, lên mạng soi thì nhiệt độ ở thành phố đó tầm này chỉ còn là –3 ban đêm, hai tuần nữa khéo lên dương. Mùa đông hết mất rồi, tuyết ngập núi và ngập cánh đồng hết mất thì chán. Lại lép nhép tuyết tan. Thôi thì an ủi rằng sẽ có mùa xuân.

***

Ở đó cả một tháng trời, ôi zời ạ, sẽ có nhiều điều hay. Có nhiều cách để sống một cuộc đời nhưng cách tốt nhất là sống một cách rởm đời. Bây giờ tôi đã chẳng nghĩ gì đến công việc. Việc mà, đã là việc thì chả có vấn đề gì cả, làm cho tốt thôi chả có gì nghiêm trọng. Giờ tôi cũng chả thèm ôn lại vốn tiếng Nga. Tiếng Nga của tôi là tiếng Nga chợ Vòm, hoàn toàn đủ để đi ra đường, làm ơn bán cho chai bia, thế là quá ổn rồi. Giờ tôi băn khoăn là mang gì đi theo, có xách theo mấy cuốn sách đang đọc không, có xách theo cái đàn để tối về buồn buồn ngồi tập không, và nghe nhạc bằng cái gì. Nghe mãi bằng headphone thì đau tai, chả lẽ mang theo đôi loa bé tí bằng nắm tay mua ở Vũ Hán năm năm trước giá rẻ bèo quy ra chưa tới trăm nghìn, mà quăng quật mãi không hỏng, bọn Khựa giỏi thật. Dạo này đang bị nghiện cổ điển, chả lẽ nghe cổ điển bằng cái loa Khựa bé tí đó.

Những con phố xấu xí (anh google xem rồi) của thành phố Magnitagorsk xấu xí dưới chân dãy Ural, chúng mày cứ ở yên đấy, đợi bước chân anh.

Written by Tequila

March 4, 2015 at 1:10 am

Bức tranh Đôi cuồng mã

with 3 comments

Tối nay ngồi làm việc lung tung, bật youtube nghe nhạc cổ điển, chả để ý đến đang nghe cái gì. Bỗng đâu sau một đoạn dài dài lạ lạ, thấy có đôi nét piano quen quen, rồi bùng ra một trường đoạn quen thuộc mà đã nghe từ hàng nghìn năm nay, là concerto số 5th “Emperor” của Beethoven.  Hóa ra tôi nghe nhiều lần khúc này nhưng toàn nghe một chương chứ chưa nghe hoặc không nhớ đến cả bản concerto. Nhạc của Beeth mạnh mẽ và có sức lôi cuốn như thế nào khỏi bàn, và thế là lại phải mở blog ra viết.

Tôi hay bị âm nhạc dẫn dắt kiểu như vậy. Như kiểu bây giờ, nó bắt tôi viết một tí rồi mới có thể đi ngủ, mà chả biết viết cái gì. Thôi kể một chuyện.

***

Bức tranh đôi cuồng mã

Tối hai chín Tết, bạn Hiệp tới nhà tặng vợ chồng tôi một bức tranh mà chàng vẽ quẹt quẹt bằng máy tính, một bức tranh con dê Ất Mùi trông rất dê và hóm. Chàng bảo, bức này vốn không phải bức tặng vợ chồng bạn, nhưng Tết nhất in không kịp nữa, cứ tặng tạm bức này đã, sau Tết tớ in bức kia ra tặng tiếp. Chúng tôi mừng rỡ, bởi bức tranh quá đẹp. Nhưng chàng còn xách theo một cái khung tranh to đùng, và một cuộn giấy dó.

Hiệp nói, bức này là tớ vẽ để tặng đại ca Yên. Tôi bảo, tặng Yên đại ca thì sao không mang sang đó trước đi, rồi hẵng quay về đây. Hiệp bảo alo thấy Yên chưa về, mà tớ phải căng lên trước xem thế nào đã, vì Yên đặt hàng tớ vẽ ngọn núi, mà khi đặt bút tớ vẽ thành ngựa. Thế là chàng ngả cái khung tranh ra giữa nhà, rồi cùng chúng tôi trải tấm giấy dó lên, dán, đóng khung lại, dựng lên tường ngắm. Đó là một bức tranh đẹp, bạn Hiệp dạo này vẽ cái gì cũng đẹp. Nét bút lông của chàng mạnh và bay, có cái gì đó mạnh mẽ lại có cái gì đó không vững vàng, ắt là vẽ lúc say say. Tôi bảo, thôi để đó đã, lên phòng tôi uống rượu đã. Và chàng là vị khách đầu tiên quá bộ lên phòng làm việc của tôi (gọi thế cho oai, tôi chả bao giờ làm việc ở nhà), nơi có giá sách và bộ máy tính và đôi loa, là toàn bộ những nhu cầu của tôi cho hang ổ của mình.

Chúng tôi ba đứa, hai vợ chồng tôi và Hiệp, ngồi cưa với nhau nốt chai grappa vợ chồng uống dở một nửa, rồi xơi hết luôn nửa chai tequila tôi đang uống dở một nửa. Rượu ngon bạn hiền, đêm cuối năm thích hợp để ngồi nhâm nhi nói những câu chuyện cũ. Khi hết rượu thì cũng đã ngà say, alo thấy Yên đại ca đã về nhà, bèn nói với nhau thôi giờ vác tranh sang tặng.

Nói đôi nét về Yên đại ca. Yên hơn tôi một tuổi, vốn biết nhau từ nhỏ lớn lên trong khu, sau là bạn đá bóng, sau nữa thành sư phụ. Tôi tôn Yên làm sư phụ kể từ ngày mười ba năm trước ngồi chè đá sau trận bóng với Yên, Yên chém gió hai tiếng đồng hồ vạch ra cuộc đời tôi mà ứng nghiệm cho đến bây giờ. Tôi mang các bạn mình giới thiệu với Yên, sau các bạn đều tôn Yên làm đại ca cả. Nhưng đại ca chuyên trị nói những điều nặng như búa bổ, toàn là hardcore, nên anh em hôm nào khỏe mới dám đến gặp, hôm nào đầu óc vốn đã nặng nề, thì tránh và chỉ gặp lẫn nhau nói nhảm mà thôi.

Tôi và Hiệp, hai thằng chân nam đá chân xiêu khiêng bức tranh qua đôi con ngõ ngắn ngủn, sang tới nhà Yên. Đại ca oai vệ ngồi chờ. Chúng tôi đặt bức tranh dựa vào tường, đối diện chỗ ba thằng ngồi. Yên ngắm một lúc, chúng tôi hồi hộp chờ đợi, rồi mấy phút sau bảo, tranh xấu đéo tả.

Bức tranh đột nhiên trở nên xấu trong mắt chúng tôi. Yên đã bảo xấu, thì có nghĩa là xấu, đéo thể cãi được. Cho dù bức tranh đó đẹp đi nữa, nhưng ở một góc tư duy nào đó mà Yên dẫn ra, thì nó xấu. Yên nói, bức này thằng Hiệp vẽ khi say, bố cục này là của người say, nét mực tàu này là phết ra từ tay người tâm đang loạn. Hai thằng chúng mày có thấy không, con ngựa đực là con đen đúng không, đang tung vó mà đàn áp con ngựa cái màu trắng, mẹ kiếp mà nó còn đang cắn cổ con ngựa trắng. Thằng Hiệp vẽ thì đẹp rồi, anh công nhận là đẹp, nhưng bức tranh này gây một cảm giác rất xấu.

Chúng tôi, sau khi uống nửa chai grappa và nửa chai tequila, thì độ thẩm thấu tư duy đã trở nên bất phàm, nói một hiểu mười, lập tức hiểu rằng Yên nói đúng. Chúng tôi lại uống một cái rượu gì đó của Yên rót, và vừa nói chuyện vừa ngắm tranh. Rồi tôi bảo, thế đéo nào mắt con ngựa đen đang đẹp, bạn lại ngoằng một nét tròn khắc cái hốc mắt nó, bạn biết tớ nghĩ đến cái gì không, nghĩ đến đôi mắt của Ivan Hung Đế trong bức tranh vẽ cảnh hắn say rượu giết con trai rồi ôm con trợn mắt nước mắt như máu. Hiệp bảo, tớ biết bức đó. Rồi uống một tí nữa, tôi lại bảo, bạn biết không, tớ thấy cái chân con ngựa đen, giờ mới nhìn ra, nó hoàn chỉnh là một con chuột đang gặm chân con ngựa. Quả thế, con chuột hoàn chỉnh cả mắt răng tai chân và đuôi. Yên bảo, con ngựa đen này không lành, nó sẵn sàng đạp tất cả để đi nhưng là để đi tới nơi đen tối. Treo tranh này trong phòng làm việc thì nó sẽ khiến ta làm điều không đúng, mà treo ở nhà thì vợ chồng ắt có chuyện.

Tốt nhất, uống đi, anh đéo nhận tranh này, mà chúng mày cũng đừng có mang về nhà, vứt đi, hoặc đốt mẹ nó đi. Chúng tôi hoàn toàn đồng ý. Uống thêm vài ly, chia tay Yên, hai thằng lại loạng choạng ngất ngư khiêng bức tranh ra đường.

Tôi bảo Hiệp, nói vậy chứ, tranh này hủy đi thật phí phạm, hay bạn cho tớ, tớ về tớ treo, tớ cũng sợ đấy nhưng chắc tớ cũng đủ dũng cảm. Tranh này treo trong phòng tớ, nó sẽ nhắc nhở tớ nhiều điều. Hiệp nói, không, tớ sẽ mang về nhà. Ra đến đầu đường vẫy taxi, tôi vẫn cố bảo, thôi bạn cho tớ đi. Chàng vẫn lắc đầu, bảo, nếu có duyên một lúc nào đó nó sẽ là của cậu. Xe đến, tôi giúp chàng đưa bức tranh khổ to vào được trong cái taxi cụt đuôi bé tí, rồi nhìn cho đến khi xe chàng khuất bóng sau ngã tư vắng hoe đêm giáp Tết. Tôi thấy lòng nửa vui nửa buồn như thể nhớ lại được rằng, cách đây một nghìn năm chúng tôi đã chia tay như thế, vào một ngày giáp tết, bạn đến nhà uống say rồi nhìn theo bạn ngật ngưỡng gục gặc lên ngựa nước kiệu khuất bóng sau rặng cây.

Ngày 2 Tết, Hiệp lại sang nhà. Chúng tôi ba người, chàng và hai vợ chồng tôi, lại uống với nhau một chai rưỡi tequila. Say lướt khướt. Nói về bức tranh, Hiệp bảo tớ đã quyết định treo nó trong nhà rồi lại gỡ xuống, không hợp. Chẳng nói nữa, hoặc nói rất nhiều, chỉ vợ mới có thể tường thuật chứ hai thằng uống chừng đó là chả còn nhớ nói nhau những gì. Say quá.

Ở thời buổi này, hai thằng say thì chào nhau thế nào. Đêm 2 Tết đó, chúng tôi, do âm hưởng của bức tranh Đôi cuồng mã, và chai rưỡi tequila, mở cổng ra, tôi đứng cạnh cổng, Hiệp đứng cạnh con xe máy, hai thằng khum bàn tay trước trán vái chào nhau  như phim chưởng Tàu. Lòng tràn ngập sự thương mến trọng thị và tự hào vì sống trên đời được thằng này coi thằng kia là bạn, chúng tôi vái chào nhau thêm hai lần nữa, rồi Hiệp mới thượng mã mà đi. Người tỉnh mà nhìn thấy chúng tôi, ắt cười lên hô hố, bố tiên sư hai thằng dở. Nhưng tôi hôm sau tỉnh rượu, nghĩ lại hành động lúc say, lòng vui không tả xiết.

Sống ở trên đời, biết trọng nhau vì những câu chuyện vớ vẩn bông phèng mà người đời chẳng ai làm thế, có phải là vui biết mấy.

***

Viết về bức tranh Đôi cuồng mã và kể về tình bạn này vào blog đầu năm, kể cũng thích hợp. Đầu năm người người thường đi chùa lễ Phật lễ Thánh để mưu cầu. Mưu cầu thì ai chẳng mưu nhưng mưu quá chẳng phải là vô mưu à. Chúng ta đằng nào chả phải cày cuốc mưu lợi đến rạc cả người, có mấy khi được bay bổng núi non mây gió sông dài trăm khúc đường xa vạn nẻo với bạn bè tri kỷ. Nếu có mưu, nên mưu điều đó, mà đó mới là khó, vì muốn được thế không thể thiếu tiền, chi dùng gia đình con cái ăn học rồi còn lấy le với người đời.

Bạn Hiệp, chàng vẽ ra Đôi cuồng mã đã thống khoái lúc vẽ. Tôi lại thống khoái khi cùng chàng đưa tranh vào khung, rồi uống rượu rồi vác tranh đi tặng. Lại cùng thống khoái khi người được tặng phát biểu rành mạch, tranh xấu đéo tả. Rồi lại cùng khoái lạc khi vác tranh về rồi cứ xin lẫn nhau, cảm thấy mình đều đủ dũng khí để treo nó, rồi khi tỉnh rượu lại khoái vì không treo tranh nữa. Rồi vì những chuyện đó mà dẫn đến phải vái nhau rởm rít đến quá cả phim chưởng, thật là hạnh ngộ.

Viết thế này cứ như thể chúng tôi gặp nhau suốt và rượu chè liên miên. Thực tôi cũng không biết đã uống say với nhau được bao lần. Nếu mà uống tay đôi chắc chưa đủ nửa số ngón một bàn tay, suốt hơn mười năm dài coi nhau là bạn.

Entry đầu năm này dành cho bạn, bạn Hiệp phò, và cũng dành cho tớ, cũng dành cho các bạn của chúng ta, những kẻ cô đơn kiêu ngạo luôn dặn nhau hãy sống sao cho thật rởm rít nhố nhăng, đừng có làm điều gì mà tự mình nghĩ là tử tế, bởi định bụng làm điều gì tử tế thì tức là đã thiếu tử tế rồi.

Lại nhớ đêm nào, bên cửa sổ tầng 4 số 8 Ngô Quyền huyền ảo, giáo sư Hà Dũng Hiệp đăng đàn, bằng tất cả trí tuệ và sự trang nghiêm của chàng, thuyết trình cho anh em nghe và xem những bức ảnh sex qua các thời kỳ lịch sử. Anh em chống cằm chăm chú. Các bức ảnh, cái thì dịu dàng cái thì tục tĩu cái thì thô thiển cái thì rạng rỡ, cái phũ phàng cái thì ân điển. Cái nào cũng cởi truồng.

Written by Tequila

March 2, 2015 at 2:18 am