Teq's Blog

Linh tinh 26/5/2015

Posted in Linh tinh by Tequila on May 27, 2015

Cái hồi mà tôi còn rất bé, tầm hơn thằng con tôi bây giờ một tí, 7h là chương trình Bông hoa nhỏ, sau đó là Thời sự, rồi Phim truyện, rồi hết chương trình, đi ngủ. Người lớn chỉ bàn những gì trên Thời sự và trên Phim truyện. Số lượng đề tài thật giới hạn. Cái thời ấy thật chật chội làm sao.

Bây giờ, số lượng đề tài là vô giới hạn, thời đại thông tin mà. Mấy tuần trước là cây, hôm nay là Bphone, vài bữa nữa lại có chuyện khác. Sự giới hạn cực ít ỏi những đối tượng quan tâm của mọi người, ở giữa cái thời đại thông tin này, còn đem lại cảm giác chật chội ngột ngạt hơn rất nhiều. Công cụ thông tin kết nối không giới hạn như facebook tóm lại là kéo được nhiều người vào chung một cái hố hơn TV năm xưa. Và mọi người thỏa mãn vì biết thật nhiều điều trên thế giới, đơn giản vì trong hố của mình rất đông người.

Thôi không lý luận nữa kẻo lại tỏ ra nguy hiểm.

***

Chư bảo, Hà Nội đông người quá và nóng quá, anh không chịu nổi. Tôi bảo, ở đây làm sao mà dễ chịu bằng trên bản. Chư bảo, đúng rồi đấy.

***

Mấy tuần trước, từ Magnitagorsk lạnh giá trở về, tôi cùng vợ con lên bản chơi mấy ngày dịp 30/4. Sapa đã thật tệ hại, như dự đoán, mà nó sẽ còn tệ hại dần với gia tốc ngày càng lớn. Thật may trong bản vẫn còn vắng vẻ. Chỉ có cái khác là khi ngồi thềm nhà mình, ngó lên đỉnh Fans, thì tôi thấy công trường cáp treo. Đêm ngồi đốt lửa một mình đọc sách, uống rượu, nửa đêm mò ra khỏi nhà ngửa cổ ngắm trăng, ngứa tay quá bèn lấy điện thoại ra viết status facebook. Giờ paste lại vào đây.

Vợ con đã ngủ cả, tôi ra ngoài vớt nốt lon bia ngâm trong thùng nước. Mấy hôm nay đêm nào cũng sáng trăng. Trăng trải một lớp mờ mờ bạc xuống khắp thung lũng.

Đêm qua cũng vào tầm này, à muộn hơn, khi đó trăng đã ngả gần về phía Fansipan, tôi đứng ngẩng đầu có đến nửa giờ để chờ mặt trăng bơi qua một quầng mây lớn. Trăng soi sáng bừng những đụn mây trắng, xen giữa mây trắng là những khoảng đen mà chỉ khi trăng bơi tới khoảng đen đó, ta mới biết đó là bầu trời hay là mây đen. Nếu là mây đen thì trăng sẽ lặn vào chìm khuất còn nếu là bầu trời thì trăng sẽ hiện ra vằng vặc như thể ném một viên đá là tới.

Ở phía Fansipan, tầm ngang núi Mặt Quỷ, có một quầng sáng lớn chiếu đỏ ối lên mây trời. Đó là công trường cáp treo, đêm từ đây nhìn lên nó cứ như là một toà thành trên núi. Những đụn mây đùn lên lừng lững từ toà thành đó, tràn lên bầu trời, trôi ngược về phía mặt trăng đang bơi. Mặt trăng vì thế không hiểu sao lại bớt đi vẻ đơn độc.

Hôm nay lúc mặt trời khuất bóng, tôi đang đứng ngắm núi bỗng nghe thấy bùm một cái. Rồi đến đêm không thấy toà thành đỏ lửa đấy đâu. Trên bầu trời hôm nay chỉ có trăng. Chắc trạm điện của họ bị chập hỏng. Nhìn khoảng đen thui của cái chỗ đáng lẽ là toà thành lửa ấy, tôi bỗng nhiên không còn ghét công trình cáp treo.

Thôi thì ko có cáp treo thì Fansipan cũng đã quá xô bồ. Anh Chư bảo đêm hôm kia trên 2800 ko có đủ chỗ mà dựng lều, hai thằng con anh đi làm porter, phải bó gối dựa gốc cây cả đêm.

Thằng Xu nói, em không hiểu sao họ làm cáp treo. Đi cáp thì làm sao thấy cây nào đẹp, góc nào hay mà chụp ảnh. Tôi bảo, đừng buồn, khi nào họ làm xong cáp treo, anh em sẽ đi cáp lên Fans. Rồi từ đó, chú lại dẫn anh đi tiếp đến những đỉnh núi xa kia, tôi chỉ tay lên những đỉnh núi không cao nhất nhưng rất hiểm trở. Những ngọn núi ấy em chưa đi bao giờ, Xu nói.

Khi nào đó chúng ta sẽ đi.

Năm rồi kinh tế khó khăn, tôi chẳng còn gì trong tay. Miền xuôi đói mốc mồm cho nên miền ngược chả có tiến triển gì. Nếp nhà vẫn nguyên si như thế, có khác chăng là bạt ở hai đầu nhà đã bay hết, rào dậu bị dê lợn dọn sạch. Gạch ngói xi măng tản mát, chỉ còn lại hai cuộn sắt trong nhà. Tôi chẳng làm được gì thêm cho ngôi nhà của mình cũng như các dự định dành cho những người anh em của mình.

Tôi lên nhà, bà già mẹ Chư nắm tay tôi khóc, nói gì đó, tôi nhờ trẻ phiên dịch, trẻ nói “bà bảo Chứ chết rồi, Chư “câm” chết rồi”. Tôi chả biết làm gì ngoài nắm chặt tay bà cụ. Chứ thầy cúng đã chết, vừa rồi là Chư “câm” cũng chết, hai người anh của anh Chư đều chết cả rồi. Trong năm qua. Hai bụi tre trên mảnh đất nhà tôi, là sở hữu của Chư “câm”, nay Chư “câm” chẳng còn mà giữ chúng, dù cũng chẳng ai chặt chúng đi làm gì. Tôi ngồi uống cốc café hòa tan, hút thuốc,nhìn thung lũng và con đường đất quanh co, gió thổi lồng lộng xào xạc những đọt lá tre và kẽo kẹt những thân tre của Chư “câm”, bất giác thở dài.

Năm ngoái, khi đi cùng hai người bạn của vợ lên đây, là anh Aikido và anh Khí công, các anh đều rất hứng thú. Sau đó, anh Khí công thu xếp hội bạn bè của anh, cấp gạo đều tháng tháng cho trường học đầu bản để trẻ con có gạo ăn trưa đặng đi học đều hơn. Anh Aikido thì nói, các em có ý tốt là muốn giúp đỡ người ta, nhưng thật ra họ đã sống như thế từ ngàn đời và chính họ đang giúp đỡ các em. Bây giờ ngẫm lại thấy đúng. Trong khi tôi chưa làm được gì cho họ cả, thì họ đã cho tôi một nếp nhà, một tư cách người chú trong họ tộc, một bán kính mấy km đường chim bay mà tôi có thể coi như đường nhà mình, gió thổi là gió của mình và ngọn núi kia là ngọn núi của mình, các con tôi xuống suối chơi với trẻ em như thể suối là của chúng.

Bây giờ khi chúng tôi lên bản, trẻ em vẫn kéo đến đầy nhà, nhưng người lớn không sốt sắng đến để uống rượu nữa. Đàn ông vẫn uống rượu ở nhà nhau, gọi tôi sang, tôi sang thì sang không sang thì thôi chẳng ai nài. Vợ tôi làm cơm ở nhà tôi, tôi đi mời mọi người, ai sang được thì sang không sang được thì thôi. Tôi đã không còn là khách, mà đã là một người đàn ông trong bản, một người anh em.

Lâu tôi không lên do bận việc, các anh gọi điện cho tôi nhắc, không phải như những năm trước là “sao lâu không lên chơi”, mà giờ là “anh em đang uống rượu, sao lâu em không lên nhà”. Thay một chữ.

***

Một hình ảnh chẳng liên quan gì nhưng làm tôi nghĩ thật nhiều.

Thằng Sình, con trai anh Chứ thầy cúng (anh trai Chư, người mất năm ngoái) chả làm lụng gì cả ngoài đi săn chim rừng nhốt vào lồng và đem ra công viên Sapa bán cho người xuôi. Tôi xem nó lùa con chim từ bẫy sang lồng. Thoạt tiên nó để cái lồng bẫy và lồng cảnh sát cạnh nhau, kéo cửa để thông nhau, rồi búng búng để con chim hoảng sợ bay sang lồng cảnh. Con chim sợ, nhưng nó chỉ nhìn thấy bầu trời và chỉ vùng bay lên mà không bay ngang, cánh và mỏ rớm máu.

Thằng Sình ngửa cái lồng bẫy lên, để cánh cửa lên trời, rồi úp cái lồng cảnh xuống. Con chim thấy trên đầu nó có khoảng không liền bay lên, bay thoát khỏi lồng bẫy để rồi chui vào lồng cảnh.

***

Khi tôi ở trên bản, anh em trong gia đình đều lần lượt lên Lào Cai để thăm thằng Mao bị ốm, đi viện Sapa chữa không được người ta chuyển lên bệnh viện Lào Cai.

Tôi rời bản về nhà được hơn tuần, Chư gọi nói, Mao nó phải xuống Hà Nội, bệnh viện chuyển xuống, em đón nó nhé. Thế là tôi đá bóng uống bia về say lượt khượt, đón Mao và hai anh em nữa, đi ăn phở rồi về nhà tôi ở. Rồi Mao ở trong bệnh viện, anh em đi trông thì ở nhà tôi. Tôi cảm thấy vinh dự khi đưa họ về nhà, và cảm thấy rất oách khi dẫn họ lên nhà, trước khi leo lên tầng ba chỗ tôi thì phải qua chỗ ông bà già tôi để chào, “anh em qua chào bố mẹ tôi trước rồi hẵng lên ngủ”. Họ chào bố mẹ tôi thật đàng hoàng và lịch thiệp và đầy tư cách. Khiến tôi thấy mình cũng vì thế mà đàng hoàng hơn.

Tôi vào viện, gõ cửa phòng trực của khoa, “chào các bác sỹ, cho tôi hỏi tình trạng bệnh nhân Vàng A Mao”. Họ hỏi tôi là thế nào, tôi bảo, là bạn và cũng là anh em, thế là bác sỹ chẳng hỏi thêm gì. Đưa Mao đi xét nghiệm, tôi không đủ thời gian để chờ đợi, chỉ nói với anh em H’mong rằng, ở đây đông người quá phải xếp hàng, cứ xếp thôi đừng chen lấn sẽ đến lượt mình, bác sỹ rất tốt nhưng đông quá thế này bọn nó nhỡ có cáu gắt thì cũng đừng giận. Anh em H’mong nói, “đông quá nóng quá bác sỹ khổ lắm, mình phải thông cảm”. Tối về nhà ăn cơm, anh em H’mong hôm thì mua quả dưa hôm thì mua ít mận, dù ít dù nhiều nhất định không chịu tay không về nhà, lễ phép với ông bà già và nhỏ nhẹ với con trẻ. Tôi thấy mình cũng đi đây đi đó nhiều nhưng cái cư xử chẳng bằng họ. Cái tự tôn và khiêm cung của họ là cái tự nhiên do núi rừng tạo ra, mà những bon chen phố phường này chẳng thể nào bì kịp.

Được một tuần, hai anh em đầu tiên đi chăm Mao là anh Pho và thằng Sinh trở về núi, anh Chư xuống thay. Tôi đón và dẫn Chư vào bệnh viện, gặp Mao đang ngồi ghế đá, Mao đã khỏe hơn và chắc là bệnh tình không nặng sẽ sớm ra thôi. Ba anh em ngồi nói chuyện, trời đổ mưa, ba thằng lại chạy vào hành lang trú mưa nói chuyện. Nói tiếng Kinh với nhau, mà hai thằng H’mong nhìn nhau tình cảm quá tiếng Kinh không đủ, tôi bèn bảo, thôi nói tiếng H’mong đi, thế là ba thằng lại ngồi cạnh nhau ở bậc thềm trú mưa, tôi nhìn trời mưa, hai thằng kia nói tiếng H’mong với nhau liến thoắng.  Tôi chẳng hiểu gì họ nói cả, nhưng chắc hẳn lanh quanh chuyện ruộng đồng nhà cửa. Nghe giọng điệu là tôi biết lúc nào có thể xen vào. Rồi tôi xen vào, tạnh mưa rồi, về đi ăn thôi.

***

Chuyện linh tinh chẳng có gì. Hôm nay hết giờ làm tôi vào viện thăm Mao rồi đi về, qua cầu vượt sang bên kia đường, xuống thấy có một thanh niên cao lớn dềnh dàng đang đứng tạo dáng cho thằng bạn chụp ảnh, phông nền là đường phố đông người nghìn nghịt xe cộ. Đúng là một chú nhà quê hết sức buồn cười, trông buồn cười đến nỗi nụ cười của chú ta khiến người ta không thể nào không cười một cái thật là sảng khoái. Hà Nội mấy bữa nay nóng quá, cười như thế thật là mát mẻ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: