Teq's Blog

Linh tinh 4/7/2015

Posted in Linh tinh by Tequila on July 4, 2015

Đêm khuya thế này rồi mà vẫn nóng hầm hập. Vừa phải vào nhà tắm dội nước rồi mới ra ngồi máy tính bật quạt. Phòng này không có điều hòa, mà cũng không nên có điều hòa để mà còn ngồi hút thuốc. Giải nhiệt bằng một ít nhạc cũ của Lobo. Bia không có, đành uống nước lạnh, có nên là thêm một ít cognac hay không nhỉ.

Một đêm hè cũng nóng như thế này, rất là lâu rồi, ông già rủ tôi lên sân thượng. Ông đổ một xô nước lên lớp gạch nung chống nóng trên mặt thượng, đợi một tí cho ráo đi, đổ một xô nữa, rồi hai bố con nằm xuống đó, cả hai mặc quần bơi. Cái nóng dịu dần và một lát sau đã trở nên mát mẻ. Bầu trời hôm đó đầy sao, ông già nằm chỉ cho tôi các chòm sao. Tôi nghĩ lớn lên mình sẽ dựa vào những chòm sao này để định vị khi đi rừng hay đi biển, như trong truyện vậy. Rồi tôi nghĩ, trong sách có nói nhiều ngôi sao mà ta nhìn thấy, nó ở rất xa, có thể là nhiều năm ánh sáng. Ví như ngôi sao này, hay ngôi sao kia, ánh sáng của nó mờ nhạt xa xôi vậy, rất có thể nó cách xa mười mấy năm ánh sáng. Và tôi nhìn thấy nó như bây giờ, là nhìn hình ảnh của nó từ khi tôi chưa ra đời và đêm nay thì hình ảnh đấy bay đến đây. Chẳng phải là như cổ tích hay sao. Và chẳng phải thật vô lý sao, nếu bầu trời kia là vô hạn và như thế thì nó không hề có ý nghĩa gì. Thể nào cũng có một biên giới của vũ trụ. Biên giới đó sẽ là một lớp vật chất mỏng manh nhưng rộng lớn vô cùng, bao trùm lấy vụ trụ, giống như vỏ một quả bóng bay. Và quả bóng bay đó là một phân tử của một thế giới lớn hơn tỷ tỷ lần. Và ở cái thế giới đó, cũng có một trái đất khổng lồ, tất cả mọi thứ cũng y như thế này, chỉ là phóng đại lên tỷ tỷ tỷ lần. Và ngay bây giờ, ngay lúc này, cũng có một thằng tôi, vô cùng khổng lồ, cũng đang nằm với bố trên một cái sân thượng to không thể tưởng tượng nổi. Nếu bây giờ tôi lăn người vào đám nước kia, thì thằng tôi khổng lồ kia cũng sẽ ướt hết lưng. Những thế giới là những bản sao xếp chồng lên nhau theo cách thức như vậy đó. Tôi thiếp đi với những tưởng tượng hùng vĩ ấy.

Những tưởng tượng theo năm tháng ít dần đi. Có thể những điều chúng ta được dạy và những điều chúng ta học được từ sách vở, khiến những tưởng tượng bị cho là buồn cười, phi lý. Có thể vì một lúc nào đó trong tuổi thiếu niên, tôi bị hấp dẫn bởi những mẫu nhân vật tiểu thuyết có tính cách thực tế, rõ ràng, lý trí, luôn chính xác, luôn biết mình cần làm gì. Tôi bị hấp dẫn và mong muốn mình trở thành một người như vậy. Tất nhiên mong muốn đó không thành sự thật, và tôi biết rằng trong phần lớn thời gian của mỗi ngày, tôi vẫn đang cố gắng đóng vai của người khác, để còn đi làm kiếm ăn. Vẫn có những phần nhỏ của ngày, tôi lắng nghe và thả cho những ý nghĩ của mình bay đi lung tung. Những giây phút ngắn ngủi tĩnh lặng và mông lung ấy luôn là lúc đáng nhớ nhất trong ngày.

***

Hôm trước, buổi sáng, tôi ra ngồi quán café, dành cho mình một ít thời gian tĩnh lặng. Tôi ngồi ở vỉa hè, nóng bức, mồ hôi rịn ra sau lưng. Nhưng tôi không lấy làm phiền, tôi ngồi im như phỗng. Và có lẽ không chỉ vì thân thể tôi im như phỗng, mà ý nghĩ của tôi cũng im ắng như vậy, nên hai cô bé chạy bàn ngồi chờ khách không quan tâm đến sự hiện diện của tôi. Một cô ngồi bên tay trái tôi, một cô ngồi bên tay phải, cách xa nhau, các cô nói chuyện với nhau như thể tôi đang không có ở đó. Các cô đều nhỏ hơn mười sáu mười bảy tuổi.

– Chị, sao em nói mà chị không để ý?

– Chị có nghe đấy chứ.

– Thế sao chị nghe em nói mà không quay sang nhìn em.

– Vì chị đang nhìn cây bàng.

Tôi mỉm cười và thấy một cảm giác thật dịu dàng. Các cô bé đang ở tuổi ngắm cây bàng và mơ về hoàng tử bạch mã. Rồi các cô sẽ lớn lên. Như bà chủ của các cô, một thiếu phụ trẻ, cũng đã tìm ra một hoàng tử bạch mã của mình, một hoàng tử thấp béo và lễ phép với khách hàng. Công chúa và hoàng tử năm năm trước mở quán café này và tôi là một trong những người khách đầu tiên. Hồi đó công chúa nói với tôi, anh thấy quán em sao, anh có thích ngồi đây không, tôi nói anh không thích lắm, nhưng anh nghĩ anh sẽ ngồi đây nhiều vì nó đang vắng, có điều xưa nay chỗ nào anh ngồi về sau cũng đều đông đến nỗi anh không muốn ngồi nữa. Về sau tôi ít đến ngồi quán này, vì nó nhỏ thế nhưng luôn đông người. Và công chúa đã trở nên một bà chủ khó tính, già trước tuổi, lúc nào cũng nhăn nhó. Khi người ta quen thói sai bảo nhăn nhó với người khác từ ngày này sang ngày khác, thì mặt người ta sẽ nhăn nhó như táo tàu vậy. Người ta cứ hay theo đuổi hạnh phúc và niềm vui bằng những kế hoạch vật chất và chẳng để ý đến việc niềm vui đang ngày một ít dần đi. Người ta có lẽ là không có cách nào khác cả.

***

Hôm khác, một hôm khác khác, trời nóng khiến tôi chỉ muốn ăn sáng bằng cái gì thật nhanh, làm cốc chè đá rồi chui lại văn phòng điều hòa. Tôi đi ra ngã ba, thấy có một quán xôi mà nhìn là biết xôi chán. Nhưng ăn xôi là thích hợp vì nó nhanh, tôi vào, gọi một bát xôi thịt. Xôi thịt mà có cả ruốc và hành khô, biết ngay, chả ra cái gì. Nhưng tôi vẫn ngồi ăn. Quán này, ngày trước là một cửa hàng bán trang sức vàng tây, rất lâu năm, rồi không hiểu sao dẹp tiệm biến thành quán café. Quán café chắc chẳng bán được cho ai, biến thành quán xôi. Bà chủ quán trông mặt lầm lì nhưng trước kia bà ấy là một người xinh đẹp. Đứa bé gái con bà thì phụ mẹ bê bát. Ông chồng gày gò thấp bé đi ra đi vào. Tôi ngồi nhá món xôi rất tệ. Quán chỉ có mình tôi là khách.

Một bà già đi đến trước mặt bà chủ quán, nhẹ nhàng mở lời.

– Cháu à…

– Thôi bà đi đi! Bà đâu biết gì chuyện nhà tôi mà tham gia.

– Cô chỉ định nói thế này…

– Thôi đừng có nói gì nữa cả. Vào hùa với chúng nó. Bà đi chùa lễ phật mà không biết phải trái đúng sai, miệng nam mô một bồ dao găm. Thôi bà đi đi, đi ngay.

-…

– Tôi đã bảo bà cút đi mà. Mày cút đi. Từ nay tao không có cô cháu họ hàng gì với mày cả, con mụ già!

Ở nhà bên một chị khác đi sang, gày gò đen đúa dáng vẻ vất vả kiếm sống, tiến đến.

– Này tôi nói với chị…

– Nói nói gì, mày định làm hại cả nhà tao rồi bây giờ còn gọi con mụ già kia sang khuyên nhủ tao, đồ ác nhân!

– Này tôi có định gây gổ gì với chị đâu, chị định như thế nào…

Bà bán xôi với tay sang trái, nhặt cái phích đá lên, ném thẳng vào mặt bà hàng xóm, bà hàng xóm gạt tay đỡ được. Đoạn, hai bên lao vào cấu xé. Hai bà nắm tóc nhau, cào cấu chửi bới váng cả ngã ba. Ông chồng bà bán xôi từ trong nhà lao ra can. Bên hàng xóm một ông khác to lớn cũng lao ra.

Tôi nghĩ mình làm gì trong tình huống này. Chả làm gì cả, thôi ăn nốt xôi. Thế là các bà vẫn cứ đánh nhau, hai ông chồng vẫn cứ nhảy vào can hai mụ. Hàng xóm nhảy ra ngó. Mấy ông bảo vệ ở bên kia đường ngó sang cười và bình luận với nhau. Tôi lẳng lặng ngồi cách đó mấy mét từ từ làm nốt bát xôi siêu chán của mình.

Con bé con bà bán xôi chạy từ trên gác xuống, đứng trước chỗ tôi ăn, như trời trồng đứng xem mẹ mình đang chiến đấu. Con bé chừng 11 – 12 tuổi, tôi liếc nhìn, vai nó run lên từng cơn nhẹ. Hôm nay sẽ là một ấn tượng mà nó sẽ ghi nhớ suốt đời, cũng có thể là một bài học về phương pháp đánh nhau của phụ nữ, đó là kéo tóc, cào mặt. Và nếu nó tiếp tục sẽ sống ở cái góc phố Hà Nội cũ này, rồi nó sẽ phải tự bảo vệ mình và quyền lợi của mình theo cách thức ấy.

Khi tôi xơi xong bát xôi, thì đám đánh nhau đã kết thúc. Ngồi ăn xôi xem đàn bà đánh nhau cũng có thể gọi là một trải nghiệm thú vị. Bà bán xôi đã ngồi lại vào vị trí bán xôi của mình. Nhìn mặt bà, không hiểu sao tôi nghĩ rằng bà là người có lý trong cuộc tranh chấp vừa xảy ra. Bà không có vẻ nanh ác, chỉ là bà cần phải làm thế. Tôi hỏi, chị cho em trả tiền. Bà ngước lên, nhớ ra là có khách hàng ăn xôi, bảo, của em hai mươi lăm nghìn. Tôi trả tiền rồi đi. Bên hàng xóm, đấu thủ còn lại cũng đã ngồi vào bàn làm việc và đang múc nước chêm bát bún chân giò cho khách. Tôi trở về văn phòng để làm việc của mình. Đi qua ngã tư, ông xe ôm lính chiến 1968 nhìn tôi cười nửa miệng hơi có vẻ chế giễu như ông ta luôn thế, thò tay ra bắt tay tôi, café sáng về hả cháu, nóng quá nhỉ.

Ở các ngã tư cột đèn Hà Nội, người ta hàng ngày vẫn sống chiến đấu lao động và học tập như vậy. Không lạ nếu vài tháng nữa, hai nữ đấu thủ sẽ làm hòa với nhau và cùng nhau đi lễ, mong bán chác đắt hàng, và những điều tốt đẹp sẽ đến cho gia đình họ. Những thần phật ở đất này, chắc chắn sẽ phù hộ cho họ, vì thần phật đã quá quen với những xung đột tranh giành của đám người chen chúc này. Khi về già, các bà sẽ lại thành ra hai bà già phúc hậu mặc áo sa tanh trắng phe phẩy quạt nan dạy dỗ con cháu những điều nhân nghĩa ở hiền ắt sẽ gặp lành.

Tôi về tới văn phòng, check mail, thấy có vụ tranh luận với đối tác về dự án đang triển khai. Chắc do âm hưởng của trận chiến đường phố vừa chứng kiến, tôi quyết định tỏ thái độ căng căng tí cho oách, bèn viết một cái email bày tỏ thái độ quyết liệt với cách thức tệ hại mà hai bên đang triển khai dự án.

***

Và nhớ lại một entry hồi lâu đã viết, tôi tưởng tượng về một con sóng thần cao ba mươi mét, hung hãn mạnh mẽ nhưng đi với tốc độ cực kỳ chậm, đang quét qua thành phố này từng giây một, sẽ cuốn đi tất thảy. Nó sẽ cuốn đi hết, vài chục năm nữa nó sẽ quét đi hết sạch những bà bán xôi, bà bán bún chân giò, ông xe ôm 1968, những quán hàng trên phố này, kể cả tôi và những email những công việc mà ngày này là quan trọng với tôi… tất cả sẽ bị cuốn đi hết sạch. Sẽ có những quán ăn mới, những ông xe ôm mới, một thằng tôi mới, lại bán hàng lại đánh nhau lại chạy xe lại viết email… theo một cách thức có thể khác đi đôi chút.

Dù biết đến sự tồn tại và sức mạnh của con sóng thần ấy, thì tất cả những gì chúng ta có thể làm là cứ làm những việc mình cần làm hoặc không cần phải làm.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: