Teq's Blog

Một sáng thu

Posted in Linh tinh by Tequila on September 14, 2015

 

Đêm trong mát như thế này, đã lên giường đọc sách, rồi gấp sách lại và tắt đèn rồi, lại phải trở dậy làm một shot wishky và nghe nhạc.

Sáng nay là một sáng thu, hơi có mưa bay lất phất, gió heo may se lạnh. Đường phố vắng người, Hà Nội rất Hà Nội vào những ngày như thế này. Vợ chồng tôi đưa con gái đi ăn sáng rồi vội đến một địa điểm trên phố, nơi mà chỗ lớp học múa của con gái tổ chức buổi diễn cho các cháu, gọi là báo cáo kết quả học tập sau một đợt tập luyện, cho các bố mẹ phấn chấn đặng đóng thêm tiền cho khóa học tiếp theo. 

Số là, cũng giống như các bậc cha mẹ thời buổi này, cho con đi học tất cả những gì chúng có thể học, vợ chồng tôi cũng thế. Ở thành phố này bây giờ có khá nhiều lớp cho các cháu, chất lượng khá tốt, giá cả phải chăng. Con gái tôi có nhạy cảm với âm nhạc, thích xem phim hoạt hình công chúa, thích được xinh đẹp và tự có ý thức rất rõ rệt về nữ tính, nên tôi cho nó đi học múa ballet. Cũng không nghĩ là nó thực sự thích, chỉ biết là nếu học múa ballet thì nó sẽ được tập múa trong tiếng piano và với một đứa nhạc cảm tốt thì sẽ rất hay. Quả nhiên con bé rất thích học múa, chẳng cần tới khi cô giáo nó nhận xét, mà tôi xem nó tập là biết nó rất năng khiếu. Tập múa một thời gian nó lại còn đề đạt là thích tập đàn piano, đúng ý tôi, nhưng chuyện đó để sau, có thể là sang năm sang năm nữa.

Buổi biểu diễn của các cháu được tổ chức khá lộn xộn. Tiết mục của con gái tôi là tiết mục thứ hai, nhưng cô giáo chưa tới, các cháu phải tự lên biểu diễn. Làm sao mà mấy đứa bé ba bốn tuổi có thể chạy được tiết mục của mình chỉ với tiếng piano phát ra từ đĩa, và không có cô giáo làm hiệu lệnh. Chúng diễn lộn xộn và hoang mang, kết thúc trong ngơ ngác và mấy đứa đều buồn thiu. Bọn chúng chẳng đứa nào cười, lặng lẽ xem các bạn ở lớp khác nhảy múa vui vẻ phấn khởi mấy tiết mục múa may hiện đại hay Ả rập Alibaba. Bọn chúng làm sao hiểu được là tiết mục ballet của chúng khó hơn rất nhiều so với Alibaba chỉ việc đứng ngoáy mông. Các mẹ quyết định gọi bằng được cô giáo đến để cho bọn chúng biểu diễn một tiết mục khác. Trong lúc chờ đợi tôi xuống đường uống café.

***

Sáng mùa thu phố vắng. Tôi đến quán café ở ngã tư. Ngã tư Quang Trung – Trần Hưng Đạo là một ngã tư đẹp, nhất là sáng thu vắng thế này. Tôi ngồi vào ghế, anh chủ quán đang ngồi giữa vỉa hè cùng một anh bạn, thấy tôi bèn quay sang hỏi uống gì rồi vào nhà pha café. Anh bạn của chủ quán ngồi lại một mình với hai cái cốc để trên ghế gỗ, nhìn nhìn hai cái cốc rồi quay sang nói với một người ngồi cách tôi ba bước chân. “Đéo hiểu nó cho cái đéo gì vào cái rượu này mà ngọt như nhân trần ấy nhỉ?!”. Đối tượng được câu cảm thán ấy nhắm đến, chỉ im lặng nhìn, chả nói gì. Ông ta là một loại người mà có thể đoán là cả ngày thậm chí cả đời chả buồn nói gì. Ông ta chừng hết tuổi trung niên mà chưa tới tuổi già, có vẻ hơi nghèo khổ mà không nghèo quá, lót dép ngồi ở tam cấp cạnh quán café, rung đùi, ngắm sáng thu Hà Nội. Ông ta nhìn anh kia và nhìn cốc rượu mà anh ta miêu tả, khinh khỉnh, bố chả thèm quan tâm.

Anh chủ quán mang cốc café ra cho tôi. Anh bạn, đầu đội lưỡi trai mặc áo phông cũ rích màu vàng, hất hàm hỏi “ông pha rượu này bằng cái đéo gì thế?” Anh chủ quán vừa quay đít bước lại bàn của hai anh, vừa nói, “thuốc kích dục đấy”. “Thế à, đm ông chứ sao lại sáng ra đã cho tôi uống kích dục?” Anh chủ quán đã ngồi lại xuống bàn và hai anh nói tiếp cái gì đấy tôi cũng chẳng để tâm nghe nữa. Hai anh cười khia khia với nhau bông đùa gì đó. Hai anh trông rất Hà Nội, trung niên Hà Nội sinh sống ở phố.

Phía trái tôi bỗng nghe cái rầm. Một cái giá bày hàng văng ra vỉa hè, một thân hình đàn bà rất cân đối ngã kềnh ra đè lên cái già bày hàng. Nhìn lại hóa ra là con manơcanh của cửa hiệu quần áo nhỏ bên ấy, bị đổ. Một thân hình đàn bà khác, kém nuột hơn rất nhiều, lao ra theo, nhưng là một người đàn bà thật. Người đàn bà đích thực ấy tru tréo lên, “mày phá thế à!”. Giờ tôi mới nhìn thấy một đứa bé trai chừng ba tuổi, béo mũm mĩm ăn mặc sạch sẽ, đang rúm lại vì bị mắng, hai tay vẫn đang nắm chặt lấy tay lái của chiếc xe trượt.

Người đàn bà dựng con manơcanh lên, một cánh tay của con manơcanh long ra. Bà ta cầm cái cánh tay ấy, giơ lên như một nữ chiến binh Vikings cầm chiếc rìu của nàng, dứ dứ về phía đứa bé. Bây giờ có thể thấy bà ta chính là mẹ của đứa bé.

– Con mẹ mày, mày nghịch thế à, tao đã bảo mày không được nghịch ở đây mà!

Đứa bé rúm ró nhưng tròn to đôi mắt nhìn, vừa sợ hãi vừa có mầm mống phản kháng.

– Thằng bố nhà mày! Đi ra chỗ khác, nhanh! Tao phang chết mẹ mày bây giờ, mới sáng ngày ra chưa mở hàng! Cút ngay!

Thằng bé lật đật đẩy cái xe trượt chui vào trong ngõ. Phố mùa thu lại trở nên im ắng.

Thằng bé là một thằng bé phố và nó sẽ lớn lên làm một thanh niên phố. Nó lớn lên như vậy. Cha mẹ nó là những thị dân bình thường sinh sống bằng buôn bán trên hè phố. Họ yêu thương và dạy dỗ con cái theo kiểu của họ. Những thằng bé như này sẽ biết chửi bậy từ năm sáu tuổi, lượn phố với các bạn từ năm mười tuổi, năm mười bốn tuổi sẽ bắt đầu hút thuốc quậy phá chọc gái và chơi bời, tới chừng hai lăm hai sáu sẽ lấy vợ và lao động chăm chỉ tối ngày như cha mẹ chúng. Và sẽ sống tốt với kinh tế gia đình không giàu sang nhưng đều đặn vững vàng. Rồi qua ba mươi tuổi khi giao tiếp với người lạ, họ sẽ giao tiếp bằng giọng lịch sự lễ độ như sách giáo khoa.

Tôi uống cốc café của mình rồi đứng dậy trả tiền. Ông trung niên vẫn ngồi im lặng như phỗng cách tôi ba bước chân. Anh chủ quán vào nhà lấy tiền lẻ để trả lại. Quán ngã tư nên có hai khoảng vỉa hè. Ở góc vỉa hè bên kia của quán, có một đội đông đông người ngồi quây lại với nhau. Một ông trung niên giơ máy ảnh lên chụp phố phường, mà ống kính dừng lại hơi lâu ở một góc. Góc đó có một gái, do quay lưng lại chỗ tôi nên tôi không nhìn thấy mặt, nhưng chắc là khá đẹp.

Tôi bước qua ngã tư quay lại chỗ con tôi. Trên vỉa hè có một vọng gác, “vọng gác Thanh Niên”, cửa sổ của vọng gác chắn bằng kính gương, chàng quân cảnh đứng trên hè, quay đầu kín đáo ngắm mình trong gương. Chàng đẹp trai và cao lớn. Rồi chàng nhìn đăm đăm qua góc ngã tư bên kia. Bên đó có một chú thanh niên Hà Nội tuổi choai choai, gày mõ, ngồi trên con xe đạp điện, nghiêng đầu nhìn trời thu đầy ngạo mạn, đằng sau bạn gái chú ôm eo và tựa đầu vào lưng chú.

Vào tối nay ở góc ngã tư này thể nào cũng vấn vương hương hoa sữa, mà những thanh niên Hà Nội dù chửi bậy dẻo hay không, thì cũng đều gắn bó.

***

Vào những ngày lòng mình yên tĩnh, một cốc café góc phố cũng khiến tôi để ý và nhìn thấy nhiều điều, mà những ngày bận rộn thì mọi thứ cứ xẹt xẹt cuốn đi.

Tôi trở lại chỗ con gái, cô giáo dạy múa đến và ba đứa bé gái được diễn lại một tiết mục khác, chúng làm tốt và mặt chúng đang héo trở lại tươi như hoa. Ở chỗ ấy, không giống vỉa hè dưới kia, các bậc cha mẹ đều chuẩn chỉ con ơi con à. Các mẹ lăng xăng váy vung giơ điện thoại chụp ảnh, các bố phong thái ngon nghẻ, kẻ ngồi ở xa lông yên lặng nhìn vợ con và ngắm các cô giáo, kẻ giơ máy ảnh nòng dài ra chụp. Tất cả các bé tham gia buổi biểu diễn này, vì là môn múa, nên toàn là bé gái. Kết thúc bài biểu diễn của con gái tôi, cô giáo ballet của nó bị mời phát biểu. Cô nhận xét về các học trò của mình, cô nói tốt, khi cô vuốt tóc các bé gái của cô, các ngón tay của cô run run, cô không quen cầm micro mà nói chỗ đông người. Cô nói con gái tôi thật tuyệt vời và chẳng có điểm gì để chê cả, trong các bạn thì con là đứa bé rất thích tập với nhạc của piano.

Sáng thu mà yên tĩnh thế này, tôi ước gì mình được ở trong một ngôi nhà cũ giữa phố cũ Hà Nội, nơi mà khi ta đi dưới phố nhìn lên thường thấy một cái ban công nhỏ đặt một vài chậu hoa, một cửa sổ với những chấn song sắt nâu xỉn theo thời gian. Ở đó, tôi làm một ly café phin từng giọt từng giọt, rồi châm một điếu thuốc thơm mà không gì bằng Marlboro đỏ vỏ mềm, rồi giữa âm thanh lao xao của phố phường tôi sẽ nghe nhạc mà không gì bằng một bản tam tấu của Schubert. Rồi tôi sẽ đọc một cuốn sách, sách nào cũng được bởi sẽ chẳng có trang nào có thể in được vào đầu.

Advertisements

One Response

Subscribe to comments with RSS.

  1. khocnhe360 said, on September 15, 2015 at 11:30 pm

    em thích cách viết của bác


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: