Teq's Blog

Linh tinh 12/11/2015

Posted in Linh tinh by Tequila on November 12, 2015

Hôm nay thấy người nhạt nhạt, nhìn lại hóa ra cả hơn tháng rồi chẳng viết cái gì. Viết nó cũng nên như một thói quen thường xuyên, thì mới thấy hứng thú. Giống xem bóng đá. Có những năm tôi xem bóng đá thường xuyên, như năm nay xem giải Anh, thấy hứng thú lạ. Có những giai đoạn vài năm liền tôi không xem bóng đá, thì lập tức chả hiểu sao lại cần phải xem bóng đá. Năm nào chả có đội nào đấy vô địch.

Mà, có khi đợt này đang ở đoạn im ắng làm sao, cả tháng nay chỉ nghe duy nhất một bản nhạc, bản concerto số 3 cho piano của Rachmaninoff.

Mà cả năm nay tôi chỉ nghe cổ điển. Thật sang chảnh. Song đúng ra nhạc cổ điển chả có cái mẹ gì hay hơn nhạc nhẹ, chẳng qua nó dài mà để ra được một bản nhạc dài thì người ta phải cho nhiều thứ vào đó. Như cái bản Concerto số 3 này của Racmaninoff, vốn là tôi đao được một CD lossless, đao chỉ để nghe 3 track đầu là bản concerto số 1 quá quen thuộc của anh gay Tchakovsky. Tôi bỏ vào máy mp3 để nghe, hết 3 track đầu sang track 4 tự nhiên thấy câu nhạc hay quá, bèn xem lại cái tiêu đề các track, thì thấy đề là Concerto số 2 của Rachmaninoff. Bèn youtube nghe các tay đàn khác chơi xem sao, thì không phải là bản đó. Tìm hoài không được, một lúc sau hóa ra cái file mình đao  nó ghi nhầm, là bản Concerto số 3. Lại lục nghe. Rồi thấy bản này hay nhất là xem cụ già Horowitz chơi, trông cụ chơi bản này như thể một con chó già khinh khỉnh liếm khúc xương. Thật hay. Rồi cả tháng nay cứ nghe mãi nó và chỉ nghe nó. Nghe nhạc nhẹ giống như đọc truyện ngắn còn nghe cổ điển giống như đọc tiểu thuyết vậy.

Mà, ba tháng nay tôi chỉ đọc một tiểu thuyết, là cuốn Chiến tranh Hòa bình. Dài vãi cả đái. Tất nhiên do bận rộn và hay đi ngủ sớm nên tôi đọc hơi lâu, nhưng dù sao cuốn này cũng quá dài, hay thì thật là hay mà dài thì thật là dài. Có thể vứt đi được 7/10. Có đến nửa số chữ là phân tích bình luận và các suy tư cài cắm của tác giả. Dường như các tác giả thời ấy có ước mơ lớn lao là trở thành triết gia, nhưng do không phải triết gia nên cố mà nhét đủ mọi thứ suy nghĩ vào tiểu thuyết. Tôi thấy xét về độ hay, chắc Tiếu Ngạo Giang Hồ hay hơn.

Nhưng tôi vẫn sẽ đọc hết cuốn ấy, đơn giản vì hồi bé đọc giờ chẳng còn nhớ gì, chả hiểu cuối cùng thì thằng nào lấy con nào. Thằng nào sống thằng nào chết.

***

Hà Nội những ngày này ngát hương hoa sữa.

Hoa sữa mùa thu Hà Nội những ngày này, giống món thịt bê xào sả ớt trứ danh của cha tôi nấu. Một ngày kia, ông già tôi nấu món bê xào sả ớt, tôi buột miệng khen ngon. Thế là cả một năm rưỡi sau đó, tuần nào cũng có ba bữa bê xào sả ớt. Cho đến khi tôi đành lòng nói với ông, bố ơi, con chịu không thể nào xơi được món này nữa. Hà Nội bây giờ như thế, một thành phố đầy nỗi nhớ bởi đến cả hoa sữa cũng làm ta nhớ về hoa sữa năm xưa.

Từ trên cửa sổ văn phòng của tôi, là một dãy mái ngói lô xô của Hà Nội cũ. Các mái ngói cũng chẳng cũ lắm, nó tươi roi rói, tuổi đời có lẽ chưa tới mười năm, song vì là mái ngói nên vẫn cũ. Chen giữa những mái ngói cũ ấy, là những mái tôn đỏ lần lần chiếm lĩnh. Cả thành phố này đã toàn là mái tôn đỏ và thùng nước Inox lấp lánh nắng chiều, thế mà sao nó vẫn gợi ra những kỷ niệm xa xưa. Tiếng dương cầm ngày nay nếu có, sẽ va vào thùng inox kêu boong boong. Tiếng rao đêm giờ đây được phát bằng loa, khiến trẻ con giật mình tỉnh ngủ. Phố cổ thì toàn thằng tây ba lô lông lá con tây nhà quê xồ xề, hồ Gươm bọn cô dâu chú rể đứng cười tạo dáng như tâm thần, hồ Tây chỉ còn đẹp khi sáng nào sương mù bao phủ chả nhìn thấy gì, những con đường chỉ còn đẹp về đêm khi mà tất cả mọi người đều đã ngủ…

Ấy thế nhưng nó là một thành phố mà tôi đang sống, tôi thấy mình thuộc về nó, chả hiểu sao.

Khi chuyển về văn phòng mới này, phòng làm việc của tôi ở cuối tầng nhà. Tôi đóng cửa phòng mình và nhìn ra cửa sổ, ngắm những mái ngói. Rồi tôi ngắm cái khoảng sân không bao giờ có một bóng người, mà mãi một thời gian sau, tôi mới phát hiện ra nó không có người vì nó là một sân thượng. Góc nhìn xéo rất hẹp và mái ngói lô xô làm tôi mất cảm giác về độ cao. Tôi dường như thất vọng vì phát hiện này, hóa ra nó vắng vì nó là một sân thượng. Rồi nó làm tôi nhớ về một giấc mơ rất kỳ lạ cách đây một năm. Trong giấc mơ đó, cô bạn G.T của tôi đã nắm tay tôi dẫn đi một vòng Hà Nội bằng đường mái nhà. Trong giấc mơ đó, có một khúc quanh chúng tôi đi xuống một sân thượng, rồi sân thượng có bể nước, chúng tôi leo lên bể nước, nhìn qua một ô cửa sổ và lên tiếng chào một gia đình đang ăn cơm mà người chồng đang cởi trần mặc quần đùi bộ đội, rồi chúng tôi leo tiếp lên mái nhà họ, tiếp tục chuyến hành trình, rồi chia tay bên một bức tường xốp xốp đầy rêu.

Từ cửa sổ văn phòng tôi, ngắm những mái ngói mới mà như cũ ấy, khoảng sân không bóng người vì nó là sân thượng ấy, cái ban công trồng những bông hoa chỉ có một người ngắm là tôi vì nó nằm lọt giữa mái nhà ấy, tôi suy nghĩ về công việc hoặc nghĩ về những điều gì đó chả liên quan, trong tiếng nhạc du dương phát ra từ bộ dàn mini Nhật cũ mà tôi mua giá triệu rưởi, Chopin hay Beethoven hay Rachmaninoff hay Ngô Thụy Miên hay Vũ Thành An… về sau và nhiều năm sau nữa, có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay… dù biết rằng chiều đã muộn vợ đã nấu chờ cơm các con đang đợi bố về, tôi vẫn những muốn khóa trái cửa lại lấy ra một chai vang rẻ tiền chua loét hội họp uống dở còn thừa và cứ đứng đó cho đến đêm.

***

Máy bay rơi, IS, Putin, Tập, biển đảo, đại hội, Miến Điện, Hillary Clinton, TPP, bụi Chương Mỹ, giám đốc viện Tâm thần, Mourinho… có một tỉ điều đang diễn ra dồn dập cứ như thể xưa nay nó chưa bao giờ dồn dập. Trên màn hình máy tính phòng làm việc của tôi lúc nào cũng thường trực một tab Facebook, là thứ tôi dùng thay cho báo điện tử. Song tôi chỉ có một việc nên làm là sống cuộc sống của mình. Trên màn hình máy tính, lúc nào cũng có một gái ta rất đẹp hay một gái tây rất đẹp, lúc nào cũng có những chuyện rất vui, lúc nào cũng có một đội bóng nào thắng, lúc nào người ta cũng giết nhau. Tay phải người ta đưa sô cô la cho trẻ con tay trái người ta nhét cứt vào mồm nhau. Ôi chỉ có những con thuyền giấy trôi dưới rãnh sau cơn mưa rào là đáng để chúng ta ngồi thu lu vào tóm tay lấy cổ chân mình mà hạnh phúc.

Vào năm 2003, 24 tuổi, ngoài trời đầy tuyết ôi sao mà nhớ tuyết, dưới ảnh hưởng của một chai rưỡi vodka rẻ tiền, tôi đã viết thư cho mẹ mình, nói rằng con muốn làm một điều gì đấy, rất là to tát. Mẹ không trả lời thư ấy, mẹ yêu tôi. Mười hai năm sau, vào lúc này, chẳng biết vì đã qua nhiều thất bại hay vì trong lòng vẫn tràn hy vọng, tôi chỉ muốn được uống hai chai vang tự say với chính mình không có ai cả, dù là uống ở văn phòng mình hay là trên ngôi nhà bên núi. Tôi nhớ Chư, đã lâu không gặp anh. Anh là bạn nhậu tuyệt vời của tôi. Khi tôi và anh say với nhau, mỗi thằng một ý nghĩ, mà mỗi ý nghĩ lại là chạy theo một ngôn ngữ khác nhau, không có cách gì chia sẻ. Chỉ nhìn trăng mà thôi và nếu trời không có trăng thì chỉ nhìn bóng đêm mà thôi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: