Teq's Blog

Lạc bước nhân gian

Posted in Linh tinh by Tequila on November 25, 2015

Ngày nhỏ xem phim Bao Công, mê phim vì nhạc phim hay quá, giai điệu hay, mà mê nhất là cái câu “rút đao chém xuống nước nước càng chảy mạnh, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Hồi đó còn nhỏ, nào đã biết uống rượu và nào đã biết sầu, chỉ vì một câu hát trong phim mà cứ nhớ mãi.

Về sau lớn lên, có ngày nhớ lại câu hát cũ ấy, bèn lên mạng tìm, mới biết đó là một câu thơ của Lý Bạch, trích từ bài “Tuyên châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt hiệu thư thúc Vân”.

Trừu đao đoạn thủy thủy cánh lưu

Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu

Rút đao chém nước nước càng chảy

Nâng chén tiêu sầu sầu lại sầu

Hai câu thơ có cái tráng chí, cái tự do, niềm bi phẫn và lòng kiêu ngạo khiến người ta say đắm. Đọc lên là thấy bạch y thi tiên đứng ở mũi thuyền trong đêm, vai đeo kiếm, tay cầm bầu rượu, mặt sông lấp loáng trăng.

***

Người làm thơ giờ thường bị tưởng tượng như là những kẻ ủy mị, sầu bi, chân yếu tay mềm, nghèo khó tiền không có, gái đá thất tình triền miên. Có thế mới ngồi làm thơ chứ?! Mà cũng có thể nhiều kẻ như thế thật, nhất là ở cái xứ này, nơi mà nửa đêm vào quán rượu ném cục gạch thế nào cũng trúng một thằng nhà thơ. Song để tránh đi mấy cái cái hình tượng thê thảm ấy, thì hãy đọc về các nhà thơ, và nếu lười thì chỉ cần nhớ đến Lý Bạch mà thôi.

Lý Bạch là công tử con nhà đại gia, cả đời tiền bạc không thiếu. Thuở nhỏ học giỏi, mười tuổi đã tinh thông văn chương chữ nghĩa. Thấy văn chương chẳng có gì đáng bàn, dù cũng có dăm ba bài thơ nổi tiếng ở quê,  chàng bèn chuyển qua luyện kiếm. Thơ với kiếm vốn chẳng có gì nhiều khác biệt. Chàng luyện kiếm cũng lên đến mức cao thủ, thường tự nhận mình là địch được muôn người. Luyện kiếm rồi cùng chẳng biết để làm gì. Năm mười sáu tuổi chàng lên núi tu tiên, tu được vài năm thì chán.

Thế là hai mươi tuổi, Lý Bạch từ biệt cha mẹ gia đình, khoác bào trắng, đeo gươm lên lưng, tay xách bầu rượu, lên đường viễn du, đi đến đâu rải thơ ở đó. Cả đời chàng là ngao du, dù cũng dành ra 15 năm để lấy vợ đẻ con. Năm bốn mươi tuổi, chàng bỏ vợ con ra đi, lang thang rồi gặp vài thằng bạn. Bạn rủ về kinh thành, chàng đi cùng, rồi gặp được vua. Vua và cả vợ vua là chị Dương Quý Phi đều thích chàng, cho chàng vào làm việc quan. Nhưng rồi cả vua và vợ vua đều dần chán chàng, vì lối sống bê bối, rượu chè liên miên, say xỉn suốt ngày. Chàng từ biệt vua ra đi. Vua mến tài thơ của chàng, tặng vàng bạc chàng không nhận, bèn cho chàng cái quyền đi đến đâu nhậu nhẹt tùy ý, vua trả tiền. Trong mười năm chàng lang thang uống rượu bằng tiền của vua. Chàng đã đi không sót nơi nào trên cả cái nước Khựa rộng lớn hùng vĩ của chàng.

Tương truyền hôm ấy Lý Bạch đứng trên thuyền uống rượu, thấy trăng in bóng nước, bèn lao xuống nước bắt trăng mà chết. Nếu chuyện ấy là có thật, ắt là do chàng đã say quá, bất đồ nhớ lại câu thơ năm xưa làm “rút đao chém nước nước càng chảy, nâng rượu tiêu sầu sầu càng sầu”, bèn rút kiếm ra chém trăng dưới nước, chẳng ngờ lộn cổ xuống sông mà chết.

***

01300000013093119297157816278_s

Người ta nói Lý Bạch làm hơn hai mươi nghìn bài thơ, làm xong toàn vứt, số hơn nghìn bài còn lưu lại được đến giờ là do bạn bè và người ta hâm mộ ghi chép. Nếu con số đấy là đúng, thì mỗi ngày chàng làm hơn một bài thơ, trong suốt cuộc đời giang hồ của mình. Không khác gì nhiều anh em ngày nay, mỗi ngày phải post ít nhất là một cái status lên facebook. May cho Lý Bạch, là không có internet và chàng chỉ làm thơ xong  rồi vứt. Chứ nếu Lý Bạch làm thơ post facebook, thì thời gian mở điện thoại đếm like và comment đã hết ngày, còn đâu mà uống rượu làm thơ nữa.

Lý Bạch sinh ra là công tử con nhà, chuyện cơm áo cả đời không phải lo nghĩ. Về cơ bản đời chàng chả phải làm gì, mà cũng chẳng làm được gì. Lý Bạch lại là kiếm khách, song cái thời mà chàng còn trẻ, giang hồ bình lặng quá hay sao, chẳng có ác ma nào, chẳng có xung đột bang hội nào, chẳng có tuyệt cốc nào để mà rơi xuống, nên hiệp khách hành Lý Bạch chẳng để lại câu chuyện võ lâm nào. Lý Bạch cũng vào tới tận cung vua nhưng cũng chẳng có việc gì để làm. Tới khi chiến tranh loạn lạc, thì chàng đã quá già, đành ôm trăng mà chết.

Lý Bạch chỉ biết uống rượu làm thơ. Chắc cũng như những thằng nhà thơ kiệt xuất khác, chàng khinh bỉ thơ của mình, làm xong chỉ để đọc cho bạn nghe rồi vứt. Thế còn những bài thơ chàng làm một mình rồi vứt hoặc say rượu quên mất nữa. Chàng chỉ biết đi hết chỗ này đến chỗ khác, nói cho hay thì là ngao du sơn thủy, nói cho dở thì là lang thang lạc lõng.

Thi tiên Lý Bạch đúng là kẻ đi lạc vĩ đại.

Ngừng ly, ném đũa xuống đất, ăn không được

Rút gươm nhìn khắp bốn phía, lòng hoang mang

Định vượt sông Hoàng Hà, sông băng đóng nghẽn

Muốn lên đỉnh Thái Hàng, tuyết phủ mù trời

(Hành Lộ Nan)

***

Những kẻ đi lạc vĩ đại như Lý Bạch nhắc cho ta, sao mà cuộc đời của chúng ta tù đọng và buồn tẻ lắm thay. Song ta cũng biết rằng chính những kẻ đi lạc vĩ đại ấy cũng tù đọng và buồn tẻ. Bởi đi hết một con đường thì là một con đường, đi hết hai con đường thì là hai con đường. Đi hết một trăm đường thì là một trăm đường. Nhưng đã đi nghìn đường, vạn đường, thì lại cũng như một con đường mà thôi.

Những thi sỹ vĩ đại như Lý Bạch nhắc cho ta, đời này còn có thơ ca. Nhưng cũng thi sỹ đã viết hàng chục ngàn bài thơ như thế, thì liệu có nghĩ mình đang làm ra thơ hay không, hay chỉ tự nghĩ là những lời lảm nhảm cám cảnh cho những năm tháng rộng dài vô định ấy của mình.

Cái đọng lại nhất của Lý, đối với tôi, là hình ảnh bầu rượu túi thơ và thanh kiếm của chàng.

Đến nỗi có lần say rượu tôi viết rằng, mỗi một thằng đàn ông sinh ra ở cái thời mà thằng nào cũng đọc chưởng Kim Dung như thế hệ chúng tôi, thì thằng nào cũng ước mơ có một thanh kiếm trên vai, đi giang hồ từ nơi này sang nơi khác. Hay nếu không có kiếm, thì phải có cây đàn, hay một vật bất ly thân nào đó, để giữ theo bên người dù đi đến đâu đi nữa. (Cái cụm từ “vật bất ly thân” tự nó đã vừa lãng mạn vừa sang trọng làm sao).

Thế rồi cũng có, chúng tôi có một vật bất ly thân là cái điện thoại di động, mang theo nó trên mọi nẻo đường, từ năm này qua năm khác, từ tình yêu này sang tình yêu khác, từ văn phòng này sang công sở khác. Về cơ bản cuộc đời này chẳng có gì đáng bàn, ngoài việc 8h sáng nào đến văn phòng với cái điện thoại di động trên tay, năm xưa là Nokia 3210 năm nay là BB hay iPhone. Và thỉnh thoảng chúng tôi cũng có làm thơ, viết vài đoạn văn, thường là để cho vào sọt rác.

Advertisements

3 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. ikhoai said, on November 25, 2015 at 9:26 am

    Bài này đọc sướng đéo chịu dc mà lại không lan man, e xin phép reblog a Đ nhé

  2. trantue said, on November 30, 2015 at 2:32 pm

    Bài viết này minh chứng cho một điều, rằng một bài viết dù rất hùng hồn chưa chắc câu kết nhất định phải tương văn xứng. :d

  3. Nataliemos said, on January 20, 2016 at 10:47 pm

    Bài nào đọc cũng đã quá anh Teq


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: