Teq's Blog

Viết cho Phong và Lam

Posted in Gia đình by Tequila on May 3, 2017

Các con của bố.

Bố tỉnh như sáo vậy, cho nên ra ngồi máy tính. Trước khi ra thì bố đi qua phòng các con để xem các con thế nào, hai đứa ngủ say trông thật đáng yêu. Vậy nên bố chẳng thèm viết những cái vớ vẩn của bố nữa, hôm nay viết cho các con, cho dù cũng là để cho bố thôi.

Chúng ta vừa có mấy ngày nghỉ thật vui. Ảnh này mẹ chụp cho chúng ta rất đẹp. Mẹ các con đã làm cho cái nhà này càng ngày càng đẹp lên.

WeChat_Image_801

Khi ngồi viết những dòng này thì cái chân trái của bố vẫn còn đang rất mỏi. Cái xe của ông nội đã quá cũ, nó lại còn đang bị lỗi ga hay chế hay điện đóm gì đó, khiến nó yếu xìu. Bố phải lái nó như cách lái xe Minsk ghẻ, tức là phải vê côn vê ga liên tục, vòng tua động cơ phải lên cực cao, thì xe mới đủ lực vượt dốc và khi có đủ lực rồi phải cố mà giữ tốc độ, hễ phải phanh là lại vê lại từ đầu. Thấy các con kêu nóng, nắng, bố lại càng thấy nhớ cái con xe trâu bò của bố, mà mấy năm trước đã buộc phải bán đi. Bố nhớ cái cảm giác lái con xe ấy, nó kềnh càng thế mà nó lại ngoan ngoãn như một đôi giày vừa chân. Bố đã phải bán nó đi, bố còn phải bán cả 2 chiếc vespa cổ, bán cả chiếc 67, bán cả chiếc xe ga nhỏ màu vàng mà bố mua cho mẹ khi mẹ mang bầu Phong. Bán chả được bao nhiều tiền, nhưng vì lúc đó bố mẹ phá sản rồi nên chẳng còn muốn giữ những đồ chơi nữa. Ngay cả cái xe CG 150 già cả mà bố còn giữ được, thì cũng là vì lúc đó chú Nguyên mượn dùng, chứ không cũng đã bán luôn rồi.

Thế nhưng ngay cả những lúc khó khăn nhất, bố mẹ vẫn bỏ tiền ra để tiếp tục cho ngôi nhà này, để dù đơn giản như thế nhưng nó vẫn tồn tại và ngày một đẹp lên. Mọi người chỉ thấy là bố mẹ làm một cái nhà trên núi thật chẳng giống ai, khoe ảnh lên mạng thì mọi người khen đẹp thôi. Mọi người không biết niềm vui khi bố thấy các con chạy chơi trong sân nhà, lên núi bắt bướm tìm quả, xuống suối nghịch nước nghịch đá. Bố vẫn xét nét các con từng li từng tí từ nết ngồi cho đến nết ăn, cho các con theo học đủ mọi thứ miễn là các con thích, để sau này các con không phải khớp khi đến những chỗ lịch xoạc và không ngại với người đối diện dù nó nói thứ tiếng gì. Nhưng bố cũng vẫn giữ cái nhà này và lái xe nhiều tiếng đồng hồ đưa các con lên ở, để các con có những trò chơi tuổi thơ mà không đứa trẻ thành phố nào có được.

Những vấn đề của người lớn mà bố mẹ đã thấy và liên tục phải ứng phó, từ khi làm cái nhà này, nó đã khác xa so với suy nghĩ ý tưởng ban đầu. Bố mẹ đã làm nhiều việc cùng những người ở đây, nhưng cuộc sống và công việc thì luôn biến đổi theo cách mà nó muốn. Chỉ có cách các con lớn lên là đúng như bố mẹ muốn. Và tình bạn của bố với bác Chư thì không thay đổi. Lúc nhà mình chia tay bác Chư đi về, bố thấy thật vui trong lòng, khi nghe các con chào “cháu chào bác Chư ạ”. Có những cái rất đơn giản nhưng không dễ để có.

***

Sáng nay, như các con biết, cả nhà mình xách đồ đạc ra tới trường học, thì xe không nổ máy được. Hôm trước đi qua một cái hầm chui, bố bật đèn gầm mà quên tắt, hết sạch ắc quy, cho nên ba mẹ con phải ngồi chờ bố với bác Chư chạy xe máy ra Sapa mang ắc quy ra cửa hàng để sạc. Trong lúc chờ sạc ắc quy, bố và bác Chư đi ăn phở. Bác Chư rất thích ăn phở. Quán phở thì vẫn ngon.

Trong lúc ăn phở, bố nghe bàn sau lưng, người ta buôn chuyện với thằng con nhà bán phở, về việc người dân tộc đi ăn xin hoặc chèo kéo khách. Họ dè bỉu những người đàn bà Mông hay Dao, lẽo đẽo theo khách du lịch, địu đứa bé nhỏ xíu trên tay. Chèo kéo khách và ăn xin thì ở đâu mà chả có, kể cả quận Hoàn Kiếm và Quận 1 Sài Gòn. Nhưng dở hơi nhất là cái giọng của thằng con nhà bán phở “người dân tộc người ta chẳng như mình đâu cô ạ, trẻ con bé thế mà cứ lôi lếch thếch, như là người ta chẳng coi con cái ra gì”. Bố quay sang soi thằng ấy một phát, nó thôi, chắc vì nhận ra có người dân tộc là bác Chư đang ngồi đấy. Bố định nói, nhưng lại thôi, bố chẳng phải thầy giáo để dạy dỗ bọn đầu đất đấy, nói với chúng nó phí cả mồm mình. Chúng mày lên đây ăn xin văn hóa bản địa, mà không biết tôn trọng. Bố với bác Chư trả tiền xong đi. Chẳng biết bác Chư có nghe được câu chuyện kia không, tiếng Việt bác không giỏi lắm, nhưng biết đâu nghe được, kệ. Bố với bác là “anh em lâu dài” như bác vẫn nói, quan tâm gì mấy chuyện lẻ tẻ.

Mấy thằng bạn bố, khi nhậu với bác Chư ở nhà Bách Khoa mình say say rồi, đã rất khoái trá khi được bác Chư chia sẻ, là người H’mong tức là người Mèo, thì người Kinh được H’mong các bác gọi là bọn tộc Khỉ. Các bạn bố đã khoái trá công nhận cái tên này rất chuẩn. Các bạn bố nói, mấy thằng Khỉ bọn em rất vinh dự được uống rượu với các anh Mèo.

Bọn Khỉ đang đánh chiếm Sapa rất ác liệt, nhưng không lo, bác Chư bác Ninh còn rất nhiều rừng núi. Hôm qua uống rượu, bác Ninh bảo bố, bây giờ em đi đâu gặp thằng H’mong nào, cứ xưng tên là Vàng A Đức. Mà quả thật, chiều qua lúc bố chở mẹ đi Đầu Dù chơi, bố tóc tai bù xù mấy hôm không cạo râu, gặp mấy con Khỉ đi ngược lại hỏi đường, bọn chúng tưởng bố là con Mèo còn mẹ là con Tây.

***

Dông dài mấy chuyện Khỉ Mèo vậy, là bố muốn các con lớn lên sẽ biết tôn trọng mọi người, và tôn trọng những bạn bè của mình.

Hôm qua mẹ đã giật mình chỉ cho bố, khi thấy Phong đang một mình lên núi tìm cái gì đó. Con đội mũ, trông rất đẹp trai, đang bước trên đỉnh đồi sau nhà, cỏ xanh nắng vàng và bóng núi đá làm nền cho con, thật là một hình ảnh đẹp đẽ. Sau biết hóa ra con đi tìm thứ quả gì đó có vị chua mà các anh chị H’mong bảo con. Con đã thành một thằng bé quen thuộc với đèo dốc cây cối thật rồi. Bố thật vui lắm ấy.

Còn đêm trước, bố đã phải chụp trộm ảnh Phong. Bố thì ngồi đốt lửa, nhấm nháp wisky, chat chit với các bạn bố đang hì hục test phòng tập nhạc. Con thì đọc truyện và nói thao thao kể cho bố nghe, mà bố không để ý, ngẩng lên mới thấy trông con đáng yêu quá, bèn chụp trộm tấm ảnh, bố cũng post vào đây. Phong đúng là đẹp trai giống bố kaka! Mà con cứ mải mê đọc cái truyện tranh này, truyện này hồi bé bố chưa đọc, mà bố thấy đâu đó người ta kêu là truyện này phản giáo dục. Có lần Phong kể cho bố “bố ơi, cả bố của Shin và ông nội Shin đều mê gái bố ạ, sao lại thế nhỉ”. Bố bảo, thế con có thích các bạn gái không, trả lời có. Đấy, con trai thì phải mê con gái là đúng rồi còn gì. Con rất vừa ý với giải đáp. Bố thấy truyện này dán nhãn 12+ mà con bố mới có 7 tuổi, không sao, truyện này đọc tốt. Hồi bố đâu như mười tuổi, đã trèo giá sách nghiên cứu trọn vẹn cuốn Cẩm nang vợ chồng mà bà nội giấu tít trên đó. Nhân cách của bố đâu vì thế mà tồi đi đâu, trái lại, bố khá giỏi trong việc chung sống với sự xấu xa của mình.

IMG_20170430_215616

Bố cũng dán luôn một tấm ảnh chụp trộm Lam nữa, thấy bố chụp Lam giật mình ngước nhìn khi đang chơi iPad, trò nhổ răng trồng răng gì đó. Đúng là gái, suốt ngày răng với tóc với quần áo. Bố hy vọng sau này con sẽ chẳng coi mấy thứ tranh đoạt của bọn đàn ông ra cái gì, y như bây giờ con chả thèm coi mấy thứ siêu nhân năng lượng của anh Phong ra cái gì.

IMG_20170430_165445

Lam là một cô bé thật đặc biệt. Con quá xinh đẹp, cả gương mặt và khung xương đều hứa hẹn lớn lên con sẽ cực kỳ xinh đẹp. Đẹp quá cũng không tốt, rách việc với bọn đàn ông. Nhưng có lẽ không thể tránh khỏi rách việc nếu mình đẹp, chỉ có thể trau dồi cho mình một phẩm cách khiến bọn đàn ông phải run rẩy nghe lời, chứ đừng để bọn chúng vùi dập. Vậy nên bố cứ phải xét nét con từng tí một, ngồi khép chân vào, ăn ngậm miệng vào, quản lý anh Phong cho bố, vân vân, rồi ỉ ôi khóc lóc là bố đét đít đấy. Thậm chí đã có 2 lần bố phải cho con ăn roi. Và bố thường bảo con, xấu tính như thế thì sau không thành nàng công chúa được đâu mà chỉ thành xe công nông thôi.

Và Lam cũng là một lý do quan trọng khiến bố nhất định lôi các con lên núi ở thật nhiều thật nhiều. Bố rất nể trọng những người đàn ông bạn của bố ở trên núi. Họ có thể uống hơi nhiều rượu, họ có thể hơi hôi, họ có thể xấu trai, nhiều chú bác còn dốt đặc cán mai nữa. Nhưng mà công việc đồng áng và những ngọn núi cao ngất khiến cho họ có một phẩm cách mạnh mẽ ẩn sau sự khiêm nhường. Một người đàn ông như anh Lù con bác Chư, 8 tuổi đã có thể giắt bọc gạo vào đít quần, lên núi ở hai ngày hai đêm một mình làm việc gì đó bác Chư giao.

Con là gái, nếu con được lớn lên với những người đàn ông mạnh mẽ, thì sau này nhiều khả năng con sẽ nhận dạng và trị được bọn vớ vẩn. Tất nhiên là hy vọng thế thôi. Logic của gái bố không hiểu lắm. Con thì cứ đi nhiều với bố mẹ, rồi học theo mẹ con, là đủ rồi. Bố rất hư đốn và khiến mẹ phiền lòng rất nhiều, nhưng gầm trời này chắc chỉ mẹ trị được bố. Thật ra đáng lẽ mẹ phải trị một thằng nào xứng đáng hơn, nhưng thôi là duyên số con gái ạ.

***

Bố cũng phải tự nhận là bố không chăm sóc các con nhiều lắm. Bố là một người ích kỷ. Những người thân yêu nhất của bố, các bạn thân nhất sống với bố lâu năm nhất, đều nói bố như vậy. Họ nói nhiều quá thì bố cũng tin, và sau khi tin rồi thì suy nghĩ và thấy đúng thế thật. Chứ hồi trẻ trâu, bố cứ tưởng bố tốt bụng quảng đại lắm cơ. Bố thậm chí còn nghĩ bố là thằng tử tế nhất trong những thằng bố biết. Mãi gần đây bố mới hiểu không phải vậy. Bố đã làm nhiều điều mà bố nghĩ là tử tế, xong rồi bố mới thấy rằng ở bên dưới những điều tử tế ấy là sự xấu xa. Những điều này bây giờ các con còn nhỏ quá, bố không thể giải thích được. Bố chỉ có thể tự hiểu với bản thân, và tránh những lời giao giảng cho các con. Bố sẽ không nói với các con là phải sống tốt, là phải tử tế, là phải yêu thương mọi người, bố thấy xấu hổ khi dạy bảo các con những điều đó. Bố chỉ cố xét nét các con những kỹ năng nho nhỏ, dạy các con điều quan trọng nhất mà bố hiểu, là sự tôn trọng. Tôn trọng những người mình kính nể, tôn trọng những người mình ghét bỏ, tôn trọng cả những người khinh bỉ mình.

Và hơn cả là tôn trọng bản thân mình, tha thứ cho nó và yêu nó, ngay cả khi nó thực sự tồi tệ. Bố sẽ sửa đổi những chi tiết lặt vặt, để ra dáng một ông bố, nhưng bố sẽ tôn trọng cá tính và đời sống của bố, rồi qua đó tôn trọng sự lớn lên của các con. Một ông bố dù tốt đến mấy, nhưng cũng sẽ chẳng giúp ích gì cho con cái nếu ông ta không tôn trọng cá tính riêng của mình. Bố đã tôn kính bố của bố, tức ông nội các con, suốt những năm tuổi thơ. Rồi bố khởi nghĩa, đả phá ông ấy, thậm chí có những thời gian còn khinh thường ghét bỏ ông ấy. Suốt hai mươi năm như thế, đến một ngày bố phải nói với bố của bố rằng, “bố thật là vãi đái”. Ông nội vẫn có những nét bố không ưa, nhưng cuối cùng bố đã phải thua trận đánh 20 năm của bố. Ông ấy không thay đổi, ông ấy sai đúng mặc dầu nhưng vững chãi như một bức tường, kể cả khi bức tường ấy đã rong rêu mục nát. Người ta có thể đá đổ bức tường ấy, nhưng người ta cứ phải nhớ sự tồn tại của bức tường. Bức tường chỉ cần nói, đơn giản và dõng dạc, tao muốn như thế đấy. Bố không bao giờ có được cái bản lĩnh đấy của ông nội, cho nên bố phải thua. Đó là một trận thua cay đắng. Một trận thua cả đời.

***

Con Phong và con Lam, rồi các con sẽ lớn lên rất nhanh. Bố còn chưa kịp dạy Phong viết chữ cho đẹp, thì con đã sắp lên lớp ba rồi và bố phát hiện là bố mà dạy thì con chỉ có ngu đi. Bố còn chưa kịp dạy Lam nốt nhạc nào, thì con đã xướng âm giai điệu giỏi hơn bố, con có những năng khiếu nghệ thuật mà bố không có. Bố chỉ có thể dùng quyền lực của người cha, sự vượt trội về kiến thức, khi các con đang còn quá nhỏ, để dạy các con những điều lẻ tẻ và cố gắng tạo ra một môi trường để các con lớn lên tự nhiên.

Trong mười năm nữa, nếu số phận cho bố những ngôi sao tốt lành, bố có thể có nhiều thứ hơn bây giờ. Bố thông minh, thường hiểu chuyện trước khi chuyện xảy ra. Bố dũng cảm, bố đã vượt qua nhiều nỗi sợ hãi mà các bạn của bố ít thằng đã từng trải qua. Bố cũng khá khôn khéo. Nhưng bố thiếu đi một cái căn cốt, mà con Phong của bố, con Lam của bố, bố muốn các con học từ những người khác, đừng học bố. Đó là sự giản dị và chân thành.

Bố không giản dị, bố không chân thành, bố e rằng bố sẽ chẳng bao giờ được như ông nội các con, bố sẽ chẳng bao giờ được nghe Phong nói, “bố thật là vãi đái!”. Bố yêu các con thật nhiều. Đến nỗi bố thấy tư cách của bố chẳng đủ để nuôi dưỡng các con đâu. Hãy cứ lớn lên, mẹ sẽ nuôi các con lớn. Mẹ sẽ là điều lớn lao nhất các con có.

Mẹ bố hỏi bố, cái loa di động của con hay thế, cho mẹ mượn hay chỉ cho mẹ mua đi. Bố bảo, mẹ ơi, cái loa này kêu nhỏ lắm, không thể đủ cho một phòng lớn mà mẹ dạy nhảy cho người ta đâu. Mẹ của bố nói, ừ thế thôi, để mẹ tìm cách. Bố chỉ ước sao bố có thật nhiều tiền để làm cho mẹ của bố một cái phòng dạy nhảy rộng rãi mà nhạc kêu ầm ĩ. Bố ước sao cho bố của bố, trưởng tộc, có đủ tiền để xây một cái nhà thờ họ hoành tráng, không phải im lặng nói tránh khi động đến tiền. Bố ước sao có thể cho con Phong và con Lam của bố được đi học những trường danh tiếng nhất, tốt nhất. Bố ước nhiều lắm.

Nhưng cái bố ước nhất và ước mãi bao năm, là đàn bà của bố, tức mẹ của các con, biết dùng mỹ phẩm. Mẹ của các con là một người đàn bà đẹp, thậm chí lại còn là một người đàn bà đẹp xuất thân từ một dòng dõi cao sang. Bố uống hết cả chai Bowmore rồi mới dám nói đến mẹ. Mẹ rất ghét những thứ bố viết, mẹ rất coi thường chúng, và rất đúng, bố toàn làm màu thôi các con. Muốn lớn lên làm người từ tế hãy sống như mẹ. Đừng như bố.

***

Nhưng bố vẫn đúng, theo kiểu của bố. Phong phải đánh nhau với thằng nào bắt nạt con. Đó là điều phải làm. Con hãy quên hết tất những điều gì người ta dạy bảo. Lòng tốt, sự tử tế, quên hết đi. Con hãy đấm vỡ mõm nó, hay bằng cách nào đấy, khiến những thằng ấy phải đối thoại với con. Đó là điều duy nhất thằng đàn ông cần làm và phải làm trong suốt cuộc đời mình.

Còn Lam, hãy theo mẹ con, bố chẳng biết đâu.

Advertisements

5 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Mark Tuyen said, on May 3, 2017 at 6:24 am

    Reblogged this on Social With Toni.

  2. genderchats said, on May 6, 2017 at 7:48 pm

    Bài viết rất thật và vì thế nó xúc động.

  3. LeQl said, on May 12, 2017 at 11:21 pm

    Trông anh hiền chẳng giống kiểu viết của anh. =)))

  4. quang duong said, on May 15, 2017 at 9:35 pm

    hay quá !

  5. venh.virgo said, on June 3, 2017 at 9:11 pm

    Cảm ơn anh. Thật tuyệt vời vì tình cảm thật này :))


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: